Đảo Tường Vy (10)

Tác giả: An Ni Bảo Bối
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
8. TẤM HÌNH
Phần lớn trong hình là cảnh đường phố, ngõ xóm, nhà cổ, trẻ con, hoa, bầu trời, cây cối, cả các con sông nữa. Bạn cũng có thể chụp các kiến trúc lớn lộng lẫy như khách sạn đắt tiền, nhà hát lớn. Nhưng dường như chúng giống một bức tranh sơn dầu, tuy đẹp nhưng không thật. Bạn sẽ thích những con đường và căn nhà đầy dấu ấn năm tháng, què quặt, cũ kĩ. Sẽ thích những người dân thường, những đứa trẻ ăn mày đầu đường trên mặt phản ánh nên cuộc sống. Sẽ thích mọi màu sắc, hình thái, xúc cảm và mùi vị nhảy nhót dưới ánh nắng nhiệt đới. Dường như chìm đắm trong một con sông lớn huyên náo lấp lánh ánh đèn. Ánh nắng nóng rẫy chiếu xiên lên trán. Gió mát ùa qua. Chẳng còn gì đẹp hơn thế.
9. CÁI ĐẸP CỦA HIỂM NGUY
Trên con tàu đi PnomPenh có một cô gái người New Zealand bị bệnh.
Cô ta đi cùng bạn trai. Mang theo xe đạp. Ở Việt Nam đạp xe đi du lịch, rồi chuẩn bị đi Campuchia. Do quá mệt và bệnh tật, họ đổi sang đi tàu. Nhiệt độ vẫn rất cao. Mặt cô gái đỏ rực, nằm trên một chiếc ghế dài trong tàu.
Chúng tôi có khoảng sáu người. Phần lớn ghế ngồi trên tàu còn trống. Có hai phụ nữ Anh đứng tuổi đã từng dậy đại học ở Bắc Kinh.
Chuyến du lịch dài, nhất là đi du lịch những nước nhiệt đới nghèo quả thực phải rất nhẫn nại. Những con đường mệt mỏi, nóng bức, bệnh tật, mồ hôi. Những toa xe oi bức. Đau bao tử, chóng mặt, run rẩy, sạm nắng, mất ngủ suốt đêm. Nhưng tất cả khách du lịch ba lô gặp trên đường luôn im lặng, không phàn nàn, cũng không có bất cứ hành động gì ảnh hưởng tới người khác.
Những cảnh vật bên bờ lướt qua liên tiếp không ngớt: ruộng ngô tràn ngập nắng, nước sông Mê Kông cuồn cuộn, rừng dừa dầy đặc, hoa sen trong đầm, bãi cỏ, cây măng cụt, chó uống nước ven sông. Bầu trời bao la nóng bỏng. Những khoảng ruộng như bị thiêu cháy…
Sống chính là tiến về phía trước với tính khả thi phong phú vô hạn, hùng vĩ vô hạn như vậy.
Có một số người vất vả đi làm thuê, kiếm đủ tiền du lịch rồi xin thôi việc, khoác ba lô bắt đầu đi. Có một số người chưa bao giờ ra khỏi thành phố mình ở, thỏa mãn với cuộc sống thực tại, thoải mái và ổn định mới khiến họ thấy an toàn.
Mỗi người đều có quyền lựa chọn cách sống cho mình. Nói một cách khác, người lại bị bó buộc, chưa bao giờ đạt được quyền quyết định cuộc sống của mình.
Đối với những người sống trong thôn làng hẻo lánh, họ chưa bao giờ thoát khỏi bần hàn, nhưng rất gần gũi với thiên nhiên. Họ lao động dưới nóng bức, nghỉ ngơi dưới gốc cây. Nếu bạn được ngắm lũ trẻ cùng đàn ông và đàn bà nô đùa trên sông lúc hoàng hôn, nỗi sung sướng vô bờ mà giản dị trên gương mặt họ, bạn sẽ hiểu được con sông được dùng làm nước uống, làm bồn tắm, làm nơi xả rác này chính là cuộc sống của họ.
Nhưng những người khác, họ sống trong thành phố, có cái được gọi là giai tầng xã hội và nghề nghiệp cao sang. Nhưng cuộc sống của rất nhiều người trở nên vô vị, bị hạn chế do quá chuyên sâu. Họ phục tùng bởi chính dục vọng và lòng tham mù quáng của chính họ. Ra sức lấy hư danh và vật chất để chứng minh, và bồi lấp những trống rỗng của mình. Họ ném nhiều tiền vào tiệc tùng và quán bar, tìm kiếm lạc thú trong giải trí thương mại. Họ tránh né phải suy nghĩ và nỗi cô đơn. Không bao giờ tìm kiếm phương hướng thực sự của mình.
Họ đánh mất đi cái gọi là cái đẹp của hiểm nguy.
Cái đẹp của hiểm nguy định ra một dạng phương thức theo đuổi hư vô. Đó là thứ cảm xúc không liên quan tới kết cục. Không ngừng đi. Vừa đi, vừa để cái đẹp và thời gian thổi ra từ linh hồn. Dường như đang đi trong gió. Biết rõ không đạt được gì nhưng lòng vẫn vui sướng.
Tôi luôn thích gió lớn. Thích tiếng gió reo, chạy tới đón gió, không nghe tiếng thở. Bắc Kinh là thành phố luôn có gió lớn. Nhưng quê hương tôi, vùng duyên hải miền Nam chỉ có bão mà thôi.
Nhiều khi, một người lựa chọn ra đi, không phải vì dục vọng, cũng không phải vì bị quyến rũ. Chỉ đơn giản bởi nghe thấy tiếng của lòng mình.
Để tôn trọng cuộc sống âm thanh trong nội tâm chính mình, chúng ta từng phải trả những cái giá quá lớn.
10. CHUYỆN THỜI NHỎ
Năm mười hai tuổi, tôi cũng có tình bạn, với cô bạn bằng tuổi cùng trường.
Nhà cô ấy cách nhà tôi một con sông giữa trung tâm thành phố. Những buổi trưa mùa hè mưa bão, tôi còn nhớ cô ấy giương dù, đợi ở chân cầu thang, đón tôi sang nhà ăn kem. Trong bóng râm ẩm ướt, gương mặt cô ấy như một đoá hoa trà tinh khiết.
Chúng tôi bì bõm trong mưa lớn. Vừa ăn kem vừa xem tập thơ trong căn nhà rộng rãi của cô ấy. Mệt rồi, lăn ra ôm nhau ngủ. Mớ tóc dài, rất dầy của cô ấy toả mùi thơm dịu, cứ đùa giỡn quệt vào mặt tôi những lúc mơ màng ngủ. Tôi phải lấy tay gạt chúng ra. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn lộp độp.
Lúc đó tôi là một đứa con gái không quấn bố mẹ. Thích viết thơ, hay tuôn lệ vô cớ trong lúc ngủ đêm. Gia đình bạn tôi không hạnh phúc, bố mẹ không hoà thuận, luôn cãi cọ. Rồi một hôm, bố cô ấy đột nhiên biến mất.
Chúng tôi biết những nỗi đau thầm kín của nhau. Nhưng chúng vẫn chưa lớn, như thể những nụ hoa tinh khiết còn e ấp. Muốn tìm kiếm trong linh hồn nhau một con đường nối với thế giới. Nhưng lát cắt bước vào đó chỉ có thể đem lại tình yêu cho nhau. Tuy tình yêu đó vì tuyệt vọng mà trở nên mù quáng và đoạn tuyệt. Đầy ắp những giằng xé.
Tôi còn nhớ chúng tôi viết thư hàng ngày. Dù cùng một lớp, ngày nào cũng gặp mặt. Khi tình cảm thắm thiết, thời gian không bao giờ đủ. Chúng tôi viết trong thư, Mình yêu cậu. Giống như nói với cái thế giới phiêu lưu vẫn chưa mở ra rằng, Mình muốn xuất phát.
Thứ tình cảm đó, bây giờ nhìn lại, thực ra rất giống tình yêu đầu đời.
Những chuyện cũ đó khiến tôi vẫn luôn duy trì niềm tin vào tình bạn với phái nữ. Trong chúng không có tình dục, không có sự tò mò, cũng không có tác dụng kích thích. Gần gũi nhau chỉ vì nguyện vọng chung của hai bên. Chúng tôi giống như hai đứa trẻ nhạy cảm, hụt hẫng, phải ôm siết lấy nhau giành hơi ấm. Nương tựa vào nhau thật trong sáng và lặng lẽ như vậy.
Giữa hai đứa đã xảy ra rất nhiều chuyện. Có vui, có buồn, có thất vọng. Rất nhiều kỷ niệm đã quá sâu do bị vùi lấp.
Bây giờ nhớ lại, cuộc sống trước năm mười bảy tuổi có lẽ chính là những ngày tháng tuyệt đẹp nhưng tàn khốc nhất trong cuộc đời. Tuổi thanh xuân như một khúc đường hầm xe lửa tối tăm, vừa hổn hển vừa phóng như điên dại. Sau đó, mỗi đứa đều ngã vào tình yêu rất nhanh. Lúc đó luôn cho rằng yêu đương có thể cứu vớt hoàn toàn nỗi cô độc của mình. Chỉ sau khi trả giá quá nhiều, lãng phí quá nhiều thời gian mới hiểu ra rằng lối suy nghĩ đó thật sai lầm.
Hơn mười năm sau, tôi đã rời bỏ thành phố miền Nam nơi có một dòng sông nằm giữa trung tâm thành phố. Rong ruổi trên rất nhiều thành phố lạ, suốt từ Nam tới Bắc, tìm kiếm một nơi có thể dừng chân. Tôi bắt đầu viết sách, xuất bản tiểu thuyết. Cuộc sống của tôi ngày một quay cuồng. Nhưng hồi nhỏ, tôi đã từng nói với cô ấy, sau này mình sẽ viết sách, vì mình muốn người khác biết được nỗi đau của mình. Nỗi đau của chúng ta. Nỗi đau của tất cả mọi người.
Cuối cùng bạn tôi lấy một chàng trai chất phác, ít nói. Kết hôn, sinh con, công việc bình lặng. Sống một cuộc đời an phận.
Có một thời gian dài, chúng tôi bị mất liên lạc.
Rồi, có một hè năm đó, tôi về quê. Vô tình liên lạc lại được. Thế là đi tìm cô ấy. Tôi còn nhớ rõ cô ấy thích ăn chuối nhất, nên ra tiệm hoa quả gần đó mua một nải chuối to. Còn mua cả thạch lựu đỏ thắm.
Vẫn là một trưa hè mưa bão. Ngoài cửa sổ vẫn là tiếng mưa rơi lộp độp. Mái tóc dài của cô ấy đã không còn nữa, chúng đã được uốn xù. Đứa bé một tuổi đang ngủ say sưa trong lòng cô. Sau cả hai đã trải qua quá nhiều mối tình nồng nhiệt, cô đã làm mẹ. Còn tôi vẫn độc thân. Chúng tôi không nói nhiều, chỉ khẽ cười. Im lặng. Cô chỉ cho tôi xem bể cá cảnh lớn. Trong không khí có mùi sữa bột rất thông dụng và mùi bụi bặm.
Tôi nhìn thấy tấm hình cô ấy năm mười sáu tuổi treo trên tường. Tôi cũng luôn mang theo người tấm hình đen trắng của tôi thời trẻ. Tấm hình đã cũ nhưng nụ cười thời thiếu nữ vẫn rạng rỡ, cuốn hút, hàm răng trắng tươi tắn khiến người ta phải đau lòng. Chúng tôi vẫn có những sở thích giống hệt, như trước kia.
Lúc giã từ, cô tiễn tôi. Tôi ôm con bạn vào lòng. Đứa bé trai trắng hồng đáng yêu. Sự tiếp nối của sinh mạng khiến người ta ngơ ngẩn. Chúng tôi đã trưởng thành nhờ từng cho nhau hơi ấm và tình cảm. Thứ tình cảm thời trẻ giống như con nhộng gửi nhau nuôi hộ. Khi linh hồn mọc cánh, tự chạy đi các ngả, con nhộng lại biến thành cái lọ rỗng trong suốt.
Hơn mười năm sau, tuy mỗi chúng tôi đều trở thành những người phụ nữ yếu đuối về tình cảm nhưng đã cam tâm chịu đựng, không chút oán trách. Trong mưa lớn, chúng tôi vẫy tay, bình thản tạm biệt nhau.
Tất nhiên sau khi trưởng thành cũng vẫn có tình bạn và những cách đối đãi với bạn bè. Lòng vui sướng, thỉnh thoảng lại hẹn nhau. Chơi với nhau lành mạnh và hạn chế.
Ở Thượng Hải, tôi từng quen một số cô gái xinh đẹp, cá tính độc đáo. Họ viết báo tự do, làm CD, làm mạng Internet… Chúng tôi đi dạo trên phố trong đêm bão, lấy tay chắn gió châm thuốc cho nhau. Thỉnh thoảng tới quán bar mua say, tán chuyện về đàn ông và kể lể những chuyện quá khứ. Không bao giờ đi vào cuộc sống và công việc của nhau. Chúng tôi trở thành bạn bè. Có một khoảng cách, cẩn thận nhưng dịu dàng, khẽ vào vào tay nhau, đã không cần hơi ấm của da.
Tình bạn khi đã trưởng thành chỉ có thể dành cho nhau một ít thời gian. Chúng tôi đều tỉnh táo như vậy. Nhìn thấy được giới hạn của thời gian.
Tình bạn ào ạt như nước vỡ bờ thời trẻ đã không còn nữa. Trải qua bao gập ghềnh của số phận và nỗi thê lương của con người, đã không còn cần phải quá thành tâm tìm kiếm kết cục của tương lai. Chúng ta đều biết rằng rút cục chúng ta đã lớn. Đau đớn rồi sẽ qua.
Nhưng những người từng yêu cũng tan biến.
Related Posts
No related posts.




