Hoa bên bờ (4)

22 Tháng 10
Tháng 10-22-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: An Ni Bảo Bối
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Chương 2: Chàng trai trong tiệm băng hình

Tôi chỉ ao ước có một người như vậy. Châm một điếu thuốc trong gió, đặt vào môi tôi.
Hàng đêm, ngắm nhìn tôi già đi…
Một lúc nào đó, chúng tôi từng ôm chầm lấy nhau, ngỡ rằng có thể quên được cái hoang vu của thế giới.
Rồi tạnh mưa. Anh mặc quần áo, bỏ đi. Trời sắp sáng rồi. Tôi ngủ.
Tất cả chẳng qua chỉ là vậy. Chẳng qua chỉ là vậy mà thôi.

Tháng sáu, gặp Cận Khả. Một thanh niên Bắc Kinh. Tốt nghiệp khoa đạo diễn Học viện điện ảnh, từng đạo diễn vài bộ phim nhỏ mang tính thử nghiệm. Anh muốn chuyển thể tiểu thuyết của tôi.

            Tôi biết khi tuyên truyền giới này trên báo chí thường có thói quen gắn thêm định ngữ “mới mẻ, sắc bén”. Nhưng tôi chưa từng xem phim của những người này làm. Tôi không thích những dạng phim như vậy. Quá chú trọng kỹ thuật, lạm dụng mô phỏng, cố gắng làm mọi thứ nổi bật để được mọi người chú ý. Không hề có bất kỳ sức mạnh nào.

Những phim tôi thích, chẳng hạn khi xem The Big Blue, giữa chừng không ngừng đi tới đi lui, làm những việc vặt. Nấu mỳ, pha cà phê, đi toa lét, lên mạng xem có bạn bè trên đó không. Còn tựa vào ban công hút một điếu thuốc. Bộ phim đó rất dài, cũng phải tới 120 phút. Nhưng một số cảnh cứ đọng mãi trong kí ức. Không cần phải tập trung cao độ. Không cần giải thích. Chỉ cần khẽ đẩy sẽ như một miếng thủy tinh đâm thẳng vào mắt. Rất đau và để lại vết sẹo.

Tôi không biết Cận Khả đang làm phim gì. Chúng tôi gặp nhau trong tiệm cà phê. Khoảng mười giờ sáng.

 

Đó không phải là thời gian thích hợp. Vì tôi thường chợp mắt lúc sáng sớm, tận trưa mới thức dậy. Hôm đó không kịp ăn gì đã phải vội vàng chạy tới tàu điện ngầm, thế mà vẫn muộn nửa tiếng. Tiệm cà phê vẫn chưa đến giờ ăn khách, vắng tanh, rất yên tĩnh.Vừa đẩy cửa bước vào đã thấy một chàng trai đầu tóc trọc lóc ngồi một góc.

Anh mặc áo phông đen, quần bò đen, giầy thể thao đen. Trên chiếc ghế bên cạnh đặt một chiếc túi da đen rất to. Tôi đi thẳng tới, nói với anh, Cận Khả phải không? Tôi là Kiều. Ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Cũng không có gì lạ. Độc giả của tôi vẫn luôn tưởng rằng tôi là một cô gái thành phố thời thượng với áo tơ trễ ngực, môi tím và ánh mắt phiêu diêu. Nhưng lần nào tôi cũng xuất hiện với thần sắc mệt mỏi, ăn vận lộn xộn, như thể một cô nữ sinh chạy từ khu kí túc xá ra. Tôi kêu suất đúp Espresso và bánh ga tô sôcôla, rồi rút thuốc Hồng Song Hỷ ra hút.

Anh mất hai phút ngắm tôi ăn bánh trong dáng trễ nải. Rồi mất tiếp ba phút lục lọi túi xách lấy ra một cuốn tiểu thuyết của tôi đã xuất bản. Cuốn tiểu thuyết đó nghe nói đã bị in lậu rất nhiều, được bán với giá rất bèo trong trường học và trên các quầy sách vỉa hè. Anh nói, Tôi không hiểu cô lắm, nhưng được nghe rất nhiều người nói họ thường đặt cuốn sách này bên gối. Trước khi ngủ nhất định phải đọc vài trang mới yên tâm đi vào giấc ngủ.

Tôi nói, Tôi rất vui khi được nghe tin này. Tôi chưa từng thần thánh hóa văn học. Nhưng bất kỳ tác phẩm nào cũng không thể xa rời độc giả cả trong lý trí lẫn tình cảm. Coi thường độc giả chỉ khiến họ không biết phải theo ai. Tiểu thuyết hay phải như một liều thuốc tốt, ngại gì một liều morphin, có thể an ủi hoặc cứu giúp.

Thế còn điện ảnh?

Điện ảnh cũng vậy. Đầy ắp tưởng tượng, xa rời hiện thực.

Cô có vẻ theo chủ nghĩa bi quan?

Tôi chỉ là một người có thói quen đi vào chỗ bế tắc trong hư vô, cũng giống như một loại bệnh thần kinh. Tôi cười, cảm giác mình đang đùa bỡn anh ta.

Điện ảnh có thể diễn đạt nổi hư vô không?

Không cần diễn đạt, chỉ cần thể hiện. Hư vô tồn tại trong thời gian, trong hơi thở, trong những chiếc lá rơi trong gió, một trang giấy trắng, một giọt nước… vạn sự vạn vật.

Cô có nghiên cứu thiền giáo không?

Đối với chúng tôi, thiền quá xa vời, không thể nắm bắt được. Hơn nữa trong thực tế, chúng ta chạy khắp nơi kiếm ăn và chốn nương thân. Nghiên cứu cũng chỉ là muốn cảm giác của mình được bình tĩnh hơn mà thôi.

Đột nhiên, tôi hơi thất vọng. Từ một câu nói hoặc một tình tiết rất nhỏ, tôi luôn phán đoán ra một mùi gì đó. Có lẽ anh ta không thuộc thể loại của tôi. Ánh mắt và thần kinh của anh ta không nhạy cảm, cũng không có cảm giác sốt ruột vốn có của một người nhạy cảm. Người nhạy cảm thường cần chạy trốn. Đeo kính đen, đi du lịch xa, ru rú trong nhà… đều là cách cả. Rất nhiều người đang sử dụng. Cũng không mới mẻ gì, nhưng là nhu cầu tâm lý. Cận Khả là một đạo diễn giỏi có thể điều khiển được mọi việc, nhưng lại không phải là một nhà điện ảnh khiến người khác phải rung động. Nhà điện ảnh giỏi dù chỉ thiết kế một vệt sáng rơi trên mặt bàn cũng cần phải có suy nghĩ và thái độ riêng của mình đối với thế giới. Anh ta có thể mô phỏng hoặc học hỏi những ưu điểm của người khác, làm ra một bộ phim thương mại thật ăn khách, nhưng sẽ không hiểu được tiểu thuyết của tôi.

Anh ta làm thế nào để quay được một người đàn ông vì tình dục và trống rỗng rong ruổi dưới đường hầm thành phố suốt ngày đêm. Nó thuộc về ảo giác, trầm luân và giải thoát của một người đàn ông. Khi tôi viết về người đàn ông này, tôi nhìn thấy bàn tay của anh ta. Những móng tay dài tỉa tót, cứ nắm chặt lại. Chỉ khi cô độc hoặc làm tình với phụ nữ, các ngón tay của anh ta mới có sức sống. Tay anh kẹp thuốc lá, vuốt ve làn da trơn bóng, lùa vào mái tóc dài, thấm cả mùi máu tanh, lau khô những giọt lệ, thổi gió… Cuối cùng bàn tay của anh giã từ thành phố này và tình yêu 10% cuối cùng còn sót lại của anh.

Nhưng trong phim, anh ta chỉ là một gã điển trai, mặt mũi vô cảm. Anh giống như một con rối xuyên qua đám đông và ánh nắng sôi sục của thành phố.

Chúng tôi bàn một số ý tưởng rồi chia tay ở tiệm cà phê. Tôi nói với anh, Tôi cần phải suy nghĩ. Không làm thì thôi, đã làm phải làm tới nơi tới chốn. Đối với tôi, không có thời gian biến chất. Không ai cho tôi thời gian. Anh ta đáp, Tôi biết. Cô là người theo chủ nghĩa toàn mỹ.

Anh ta đưa cho tôi tấm danh thiếp. Tôi nhét vào túi quần bò.

 

Đơn độc lượn lờ trên đường Hoài Hải mãi đến khi trời tối mịt mới quay về tàu điện ngầm.

Thành phố lặng dần sau khi bị hơi nóng nung chảy. Trên ga tàu điện ngầm chật kín người. Có thể giết rất nhiều thời gian tại các quầy sách và tiệm tạp hóa gần đó. Có một dạng máy chụp ảnh tự động, chỉ cần nhét tiền vào, có thể tự chụp mình. Rất nhiều người đang giải trí ở đó, làm mặt quỷ hoặc ra vẻ phớt lạnh. Chụp tấm hình đen trắng bé xíu, dán lên nắp điện thoại, lên cốc nước. Tôi cũng là một kẻ tự yêu mình, thường tìm bóng mình trên tấm kính các cửa tiệm khi đi ngang qua, cho tới khi đâm sầm phải cột điện. Rất nhiều người trong thành phố đều dễ có cảm giác cô đơn.

Mua một chai Hồng trà tại một quầy hàng nhỏ. Người Nhật mời Audrey Hepburn làm quảng cáo cho trà. Đó là cô công chúa mặc áo trắng váy sợi bông đi vào dân gian trong phim Kỳ nghỉ La Mã. Vào những năm cuối đời, bà được Liên hợp quốc mời làm Đại sứ từ thiện, nhiều lần sang châu Phi tổ chức các hoạt động nhân đạo và cứu trợ. Năm 1993, chết vì bệnh truyền nhiễm.

Tôi không thích người có cuộc đời quá tròn trịa. Cũng không thích những người có dung nhan quá đẹp không chút khiếm khuyết. Không thích những người có tính cách cứng nhắc không gì có thể lay chuyển nổi. Cuộc đời của con người phải phong phú và có khiếm khuyết. Khiếm khuyết là cửa ra của linh hồn.

 

Mang theo Hồng trà chen vào toa. Khi xuyên qua những đường hầm tối om, toa tàu phát ra những tiếng kêu xé tai bởi va chạm kim loại. Ga Quảng trường Nhân dân là một ga có hành khách đông nhất. Cửa vừa mở, người ùa vào như sóng nước đen ào ào. Phần lớn đều là người ngoại tỉnh, vác theo đám hành lý bẩn thỉu, tỏa mùi rất lạ. Đầu tóc họ rối bời, mặc quần áo lỗi thời và nặng mùi. Mặt mũi xám xịt. Co cụm lại bên đám hành lý, nín thở. Tàu điện ngầm sẽ tiễn họ ra nhà ga xe lửa, tiễn họ rời thành phố này.

Họ đã từng sống trong thành phố rộng lớn này. Bán quẩy rán trên các quầy điểm tâm sáng, làm mỳ kéo và bánh màn thầu, chuyển gạch trong các công trình xây dựng… Người nào cũng bán thời gian và cơ thể để sinh tồn. Ngay cả đám trí thức làm việc trong các tòa lầu cao cấp cũng vậy. Họp mười mấy tiếng đồng hồ chỉ có thể tranh thủ làm một bát mỳ gói ăn tối, nhận đống tiền lương cao ngất, để rồi ra sức mua thật nhiều đồ trên đường Hoài Hải an ủi sức lao động đã bỏ ra.

Chúng ta mang theo nỗi dục vọng mạnh mẽ và mù quáng. Có thể đạt được điều gì, cũng có thể chẳng được gì. Đa số mọi người đều sống rất vất vả nhưng  không kiếm được chỗ đứng. Có lúc tôi nghĩ như một khoảng cách bị chú ý đột nhiên cứ kéo dài vô tận, xuyên qua thành phố, qua những lớp không khí. Từ không trung nhìn xuống, nó chỉ là một tinh cầu màu xanh cô độc và chậm rãi. Mỗi người đều đi trên những tuyến đường định sẵn. Chỉ có một số người có ngoại cảm mới thấy bất an. Nhưng có nhìn chúng ta thì sao nào?

 

Tàu điện ngầm đã tới trạm cuối. Ga xe lửa Thượng Hải. Băng qua đường ngầm, tới quảng trường đèn đóm sáng choang.

Trong tiệm tạp hóa nhỏ bên quảng trường, mua một chiếc bánh hamburger và một tờ báo vừa xuất bản. Nó cung cấp mọi thông tin mới nhất về mọi chốn ăn uống giải trí của thành phố. Bao gồm nội dung thập cẩm của âm nhạc, Internet, thời trang, ẩm thực, làm đẹp, tiểu thuyết tình ái, điện ảnh, tin tức, kinh tế… Nhưng tôi mua nó chỉ vì tranh hoạt hình và trò đố chữ. Tôi cầm tờ báo, vừa cắn bánh vừa băng qua đường và đám đông.

Ở một góc cạnh bậc lên xuống của cầu vượt, một người đàn ông chân trần đứng co ro trong gió lạnh. Anh mặc áo sơ mi và quần tây. Áo khoác rúm ró vứt dưới đất. Bộ đồ màu xanh da trời thẫm, trên túi có nhãn rất bắt mắt. Anh đang gập người xuống đất, bên dưới là một đống đồ nôn mửa. Vì nơi đó không có ánh đèn nên không nom rõ mặt, chỉ thấy nước da trắng bạch, như một xác chết. Nhưng lại gần, dường như cả người vẫn có những co giật khe khẽ và gián đoạn.

Nhiều người đi qua anh ta. Chân lướt nhanh hơn, không ai giảm bước. Không khí ô nhiễm bởi bụi xám và khói xe giao thoa cùng mùi mồ hôi chua nồng tỏa ra từ xác thịt. Mỗi người đều vội vã rảo bước trong hốt hoảng. Một người đàn ông trung niên béo lùn dừng lại, tay xách một chiếc cặp đi làm. Anh ta vòng quanh người đàn ông đang nằm trên đất nọ, rồi nhệch miệng ra cười với tôi. Nói, anh ta chích ma túy. Không cứu được đâu. Rồi bỏ lên trên cầu vượt.

 

Tôi lại ngồi tàu điện ngầm tới quảng trường Nhân Dân. Ánh đèn các tòa nhà trong đêm thật rực rỡ. Trèo lên bậc thềm bên cạnh bồn cỏ, ngồi xuống uống nốt chỗ Hồng trà. Hút một điếu thuốc trong đêm tối. Nhằm thẳng thùng rác ném mạnh chiếc vỏ chai rỗng. Nó đập phải miệng thùng sắt, kêu đánh “coong” một cái, làm giật mình một đôi bạn tình đang thân mật trong lùm cây. Tôi nhảy xuống bậc, bên cạnh không người, chậm chạp rời khỏi quảng trường.

Đêm hè lấp lánh ánh sao, hỗn loạn và trĩu nặng. Đó chính là đêm hè ở thành phố. Trống rỗng như vậy. Hết thuốc chữa. Tôi vươn vai, kêu lên một tiếng như loài chim, rồi co giò chạy qua đường.

 

Mùa hè là thời kỳ tôi mất ngủ. Bắt đầu từ tháng sáu, chỉ cần ngồi trước máy tính, tôi đã có cảm giác buồn nôn. Bên ngoài quá nóng, không thể đi đâu nổi. Việc có thể làm chỉ là ngủ và đọc, và không ngừng làm đồ ăn cho mình.

Đơn độc trong phòng hết 24 giờ lượt này lại tới lượt khác. Cảm giác ý thức dần mất đi trọng lực. Mọi thứ đều không thể dựa dẫm nổi. Không khí là sự tĩnh mịch được lặp lại. Thầm nghĩ nếu chia tách người mình vẫn có thể duy trì được sự thay đổi, tôi có thể cảm nhận được linh hồn và thể xác, giống như các cánh hoa sau khi xòe nở, giống như tế bào chuyển động và sinh sôi. Phương hướng duy nhất chỉ là tăng tốc đến cái chết.

 

Lúc mất ngủ thường lên mạng. Mạng là minh chứng tốt nhất của việc khoa học kỹ thuật đem lại lợi ích cho con người. Có rất nhiều thứ thú vị. Một nữ sinh cấp ba Thượng Hải tự viết thư tình cho mình. Đàn ông Bắc Kinh vừa chụp được tấm hình con gái vừa sinh gửi luôn lên mạng. Còn có tiểu thuyết tình ái, đọc miễn phí. Bạn cũng có thể lên đó mua đồ, yêu đương, tán phét, chửi nhau, lấy nhau, tâm sự, làm tình, đánh bài, đánh cờ, nghe nhạc… Lúc nào cũng có người lạ trên khắp thế giới cùng xuất hiện trên mạng. Chào hỏi bạn. Tranh giành bạn. Nói với bạn rằng họ yêu bạn.

Trên trang luận đàn chính của tôi, đọc được một bài về chòm sao tuổi. Đầu đề là Mặt xấu của chòm sao Cự Giải.

Những người thuộc chòm sao này một nửa trong sáng, một nửa tăm tối. Ở đây chỉ nói tới kẻ thuộc vế sau.

Họ thiếu cảm giác an toàn. Sự cô độc thời thơ ấu thường khiến họ thấy hoảng sợ vô căn cứ, nóng giận thất thường. Họ quen nhớ về quá khứ, thích lịch sử, sưu tầm, viện bảo tàng và chính trị. Họ thích quay phim. 90% những người này đều có máy chụp hình. Họ thích những phim đau buồn, có thể nhớ rõ từng chi tiết.

Họ bẩm sinh đã bi quan. Thích chửi mắng người khác, tính tình kỳ quặc, đột nhiên chui vào cái vỏ bảo vệ. Sau khi bị tổn thương, họ rất hiếm khi phản công lại, chỉ biết vứt bỏ. Chạy trốn là thói quen của họ. Đối với những khát vọng của mình, họ thường đẩy sang một bên trước, hầu như chẳng ngó ngàng để rồi lại đột ngột lao tới chúng.

Họ không có năng lực thích nghi mạnh mẽ, nhưng lại có khả năng cảm nhận trời phú.

Họ tự coi mình là trung tâm, biết cách tự bảo vệ. Người quan tâm tới mình nhiều nhất là chính mình. Họ sợ hãi nhất cô đơn, nhưng lại định trước cô đơn.

Họ thường bị ốm (thể chất không tốt do quá chú ý tập trung vào những thứ trên người).

Họ có rất nhiều bí mật. Họ đem con người thật của mình giấu kín trong cái tĩnh mịch của màn đêm và trong tiếng cười sảng khoái lúc ban trưa…

 

Sinh nhật của tôi vào tháng bảy. Tức là vào đúng cái nóng sắp tới. Tôi còn nhớ rõ ngày sinh của mình. Nó đã được viết bằng bút máy trên giấy khai sinh đã ngả vàng. Vết chữ đã mờ. Nhưng nó là thứ có liên quan tới bố mẹ tôi. Cuộc đời tràn ngập vô số điều ngẫu nhiên, chỉ là cái lá trôi dạt trên mặt hồ, mối tình mờ mịt, không có chỗ đậu. Tôi cũng tin mình có liên quan tới mùa hè. Đó là một mùa trĩu nặng đầy ảo tưởng, thường dẫn đến chết chóc. Đứa trẻ sinh vào mùa hè có một cái vỏ bọc rất cứng, bảo vệ trái tim yếu ớt.

Đó là sự phối hợp hỗn loạn nhất. Đẩy tới việc họ phải luôn tìm kiếm bóng tối để có được an toàn.

Tôi quen biết rất nhiều người thuộc chòm sao Cự Giải. Họ đều có một gương mặt u uất giấu kín những bí mật. Tôi cũng vậy.

 

Bắt đầu tăng tốc đi thuê đĩa về xem nhiều hơn. Để phim nở rộ như đoá hoa trong đêm hè mất ngủ hết lượt này tới lượt khác. Phim Nhật, phim châu Âu, phim nghệ thuật của Hồng Kông, Đài Loan, Vương Gia Vệ, Trần Quả, Quan Miên Bằng, Diệp Miên Hồng, Thôi Doãn Tín, Lý Tử Kiệm, Cao Đạt…

Thường mặc chiếc váy màu hồng đã giặt tới bạc phếch, một đôi dép gỗ, đi đứng lảo đảo, ôm chiếc hộp đựng đĩa DVD đi trên đường tới tiệm băng hình. Tôi làm một chiếc thẻ thuê đĩa, gần như ngày nào cũng tới. Tiện đường sẽ mua một tờ “Xem phim”, tìm hiểu danh sách phim ăn khách khắp toàn thế giới. Hạnh phúc rốt cuộc vẫn đầy ắp thiếu hụt. Cuộc sống bình lặng nhạt nhẽo, chẳng có kỳ tích gì xuất hiện.

Tôi phải đi về phía trước theo con phố. Băng qua siêu thị, tiệm hoa, cột bán báo, tiệm giặt, chợ thực phẩm, tiệm bánh kem, rồi rẽ trái, đi vào một cái ngõ cứ nhỏ hẹp dần. Ở đó bắt đầu có cây long não dầy đặc đứng thành hàng, tỏa ra mùi hương nhẹ nhức mũi. Giữa những tiệm nhỏ ken dày và vụn vặt, có một gian gỗ quét sơn đen. Trên cửa có một tấm biển gỗ, viết số “1937” bằng phấn trắng.

Tiệm đó do bốn người bạn chung nhau mở. “1937” là các tháng sinh của họ ghép lại với nhau. Thường trực ở quán là Trác Dương. Chàng trai có chòm sao Song Ngư. Một thanh niên Thượng Hải hai mươi bảy tuổi. Có lúc anh nhận hợp đồng làm phần mềm. Nhưng đa số thời gian đều ở tiệm.

Tiệm không lớn, xếp thành hàng từng kệ sắt màu đen. Bên trái để phim nghệ thuật châu Âu và các phim cổ. Bên phải là CD nhạc cổ điển và nhạc Rock, ở giữa để một số DVD và băng video. Phần lớn DVD đều là phim nghệ thuật châu Âu, không có lấy một bộ phim thương mại Hollywood. Bốn mặt tường dán đầy poster phim, gần cửa sổ kê một cái bàn dài bằng gỗ thông, bên trên đặt tám chậu xương rồng hình thù quái dị. Đèn là loại đèn lồng dán giấy trắng. Trên kệ báo đặt ở cửa ra vào bày tạp chí “Âm nhạc cực đoan”, “Các ca khúc thông dụng”, tờ “Thực tiễn” của Bắc Kinh, còn có tạp chí Hồng Kông “Âm nhạc thực dân”. Tiệm thuộc dạng thiếu hàng ở Thượng Hải.

 

Trác Dương mặc áo phông đen rộng thùng thình, quần bò cũ và giầy thể thao. Tóc cắt ngắn, và sạch sẽ. Khuôn mặt ôn hòa.

Tôi rất chú ý tới từng khuôn mặt lạ có để đem lại cho tôi trực giác. Trên một số gương mặt có thể thấy rõ những nếp nhăn tàn tã. Một số gương mặt khác lại dệt thêm cái bóng của thời gian. Một số khác lại là nước mưa và ẩm ướt theo năm tháng. Có một số gương mặt chỉ có ánh nắng rạng rỡ.

Trong tiệm luôn bật nhạc. Anh thích Hoàng Huy Minh. Chiếc đĩa “Rõ như ban ngày”, giọng nam ca đầy sức hút, Anh xin thề với trời xanh, tìm một bình nguyên rộng lớn, không cần gạch, không cần mặc, cùng em, yêu đương hạnh phúc… Trác Dương còn khẽ hát theo, vừa bận rộn đăng ký sổ sách, thu tiền, hoặc dùng giấy tái sinh bọc CD làm quà tặng cho học sinh mang về. Quầy thu tiền của anh không phải là loại vừa cao vừa nhỏ, hẹp, khum tròn thường thấy trong các tiệm băng hình. Đó là một cái tủ gỗ thông có nhiều ngăn kéo nhỏ. Ngăn kéo có núm kéo làm bằng dây thừng nhỏ. Trên tủ bày một bình sứ đỏ, trong đựng đầy kẹo. Khách quen đều biết có thể tìm được kẹo hoa quả và sô cô la trong đó. Những lúc chờ đợi đều thò tay vào bốc kẹo. Trác Dương nói, Trong này có vận may của ngày hôm nay.

 

Anh giới thiệu cho tôi rất nhiều CD hay. Anh khuyên tôi nên nghe nhiều nhạc. Số ca sĩ tôi thích rất ít, PJ Harvey, Tori Amos, Canberries, Cocteau Twins, Bjork, Sade, ca sĩ trong nước chỉ thích Vương Phi. Trác Dương giới thiệu tôi một số ca sĩ nước ngoài khủng bố, The Cure, U2 và Bon Jovi. Anh nói, Âm nhạc phẫn nộ có thể nhắc nhở ta luôn duy trì sự tỉnh táo.

Anh có một bạn gái tên là Dương Lam. Một cô gái Thượng Hải xinh đẹp. Bạn thời đại học. Sau khi tốt nghiệp, làm thư ký cho một công ty có vốn đầu tư của Nhật Bản. Cô thường đến vào hai ngày nghỉ cuối tuần. Ở đó ăn hoa quả, xem phim suốt buổi chiều.

 

Chúng tôi quen nhau rất nhanh. Tôi thường ở đó rất lâu. Có lúc còn giúp anh trông hàng khi anh ra ngoài có việc. Tôi ngồi sau chiếc bàn gỗ thông, vừa hút thuốc vừa ngắm đám người ra vào tiệm. Phần lớn khách đều là học sinh của các trường xung quanh hoặc sống trong khu này. Mùi cơ thể và tóc của nam thanh nữ tú trẻ trung đem lại cảm giác hơi trúc trắc. Tôi trò chuyện với họ, khi giúp họ mở đĩa và gói lại đều ngắm đôi mắt trong veo và nụ cười của họ. Những ngày tôi sống biệt lập, xa rời đám đông đã quá lâu rồi. Mùi người lạ khiến tôi hưng phấn.

Họ đều rất trẻ, có đôi mắt khó tính, không thích nhẫn nại. Họ xem rất nhiều phim, lại càng không thể kiên nhẫn hơn với thế giới này.

 

Có lúc, chúng tôi cùng ăn trưa. Thường gọi cơm hộp gần đó. Ngồi trên ghế băng nhỏ, hai người chụm đầu lại ăn cơm. Trong hộp cơm có rau, canh, nấm, trứng và sườn. Tôi đổ sườn vào hộp cơm của anh, lấy lại chỗ nấm trong đó. Ăn xong ngắm ánh nắng mùa hè rực rỡ chính ngọ. Con chó lười biếng tản bộ dưới nắng vàng. Cây long não trút một lượt cánh hoa khắp đất trong gió. Tiệm tràn ngập mùi hương của lá cây. Chúng tôi hút thuốc, uống coca đông lạnh. Tiệm vắng tanh, không còn ai vào.

Anh vẫn nghe nhạc của Hoàng Huy Minh. Gã đàn ông diêm dúa, có giọng ca đẹp như đường tơ, khiến người ta phải căng thẳng. Anh ta hát ca khúc Bốn Mùa, Ngày đỏ gió vờn mạ xanh, chim về báo ngày xuân, ai thích nằm mơ. Vừa sực tỉnh, bướm đậu trên giường rập rờn bay đi, thuyền nhẹ trôi dưới cầu… Rồi anh lại bật Kirorro của Nhật, một giọng ca cao vút và gần như trong suốt đang hát, Kỳ diệu thay, cuối cùng tôi đã yêu được một người. Anh luôn giả bộ không có chuyện. Những lời anh muốn nói, chắc gì em đã muốn nghe… Tôi rủ, Khiêu vũ đi, Trác Dương. Anh đứng dậy, nhìn tôi cười. Anh nói, Thế để bật một ca khúc nhảy đã. Mở bài sáo Ireland mà em thích nhé.

Trong tiệm vắng tanh. Ánh nắng lay động từng cụm một. Một điếu thuốc vẫn gài trên tay tôi. Đôi môi anh mỏng mảnh, những đường nét rõ ràng và ấm nóng. Tôi nhìn anh, khẽ đưa mặt tới, tựa vào bờ vai anh. Chiếc áo phông đen rất mềm, tỏa ra mùi mồ hôi đàn ông thoang thoảng. Khi chúng tôi tách rời nhau, điếu thuốc trên tay đã trở thành một vệt tàn dài màu xám. Đã vài lần, giữa hè đột ngột có cơn mưa sầm sập kéo tới, rơi ào ào.

Như vậy đấy. Tháng sáu, tôi có một người bạn. Là một chàng trai có chòm sao tuổi Song Ngư mở một tiệm băng đĩa, có âm nhạc, có cây xương rồng, có kẹo. Có cả bạn gái nữa. Nhưng không thường xuyên lui tới. Tôi ở đó giúp anh tưới cây, lau bàn, quét nhà, có lúc xem bộ phim Windes Paris ở Philadephia một mình. Vừa xem vừa khóc trong tiếng nhạc buồn và đôi mắt xanh. Lúc tôi quệt nước mắt bằng mu bàn tay, Trác Dương cười ha ha đi tới nói, Đúng là cô ngốc. Rồi che mặt tôi lại bằng bàn tay to của anh.

 

Chuyện giữa anh và Dương Lam. Đối với tôi không quan trọng. Hai ngày nghỉ cuối tuần, tôi không ở lại đó quá lâu. Cô gái đó một khuôn mặt đầy dục vọng. Thường mặc quần áo đắt tiền, đôi mắt sáng như gương. Để ý tất cả mọi chuyện. Cô gây cho tôi cảm giác không thoải mái. Cảm thấy thế giới đột nhiên trở nên chật hẹp. Tôi không muốn nhìn đôi mắt, bờ môi và nụ cười của cô ấy. Chuyện này cũng không có liên quan gì tới Trác Dương.

Họ thường xuyên cãi nhau. Đôi khi Trác Dương có kể cho tôi. Anh nói, Dương Lam luôn mong anh đi làm ở các công ty lớn. Cô gọi cách anh mở tiệm băng đĩa, rồi làm thêm phần mềm chỉ là sống qua ngày. Anh nói, Kiều, thực ra, anh cũng rất thích làm phần mềm. Nhưng không thích suốt ngày bị người khác hạn chế.

Tôi đáp, Có lẽ tiền nhiều hơn một chút, oán trách của cô ấy sẽ vơi bớt.

Tiệm duy trì được ở đây cũng vì ai nấy đều hứng thú. Kiếm tiền chỉ là thứ yếu.

Nhưng người con gái lại không nghĩ vậy về chàng trai yêu cô. Nếu bạn giờ đây chưa thể thỏa mãn được cô, hãy cố gắng lên. Vì nguyện vọng của một phụ nữ nếu không thể thực hiện, không thể tiêu tan, chỉ có tăng thêm mà thôi.

Tôi vốn không muốn nói quá gay gắt. Nhưng những cô gái như Dương Lam rõ ràng rất cần đồ mỹ phẩm của Lancome, thời trang Praha, giầy Gucci và ví da… Mỗi tuần tốt nhất phải tới trung tâm thẩm mỹ hoặc saloon làm đẹp, phải trở thành hội viên trong đó. Mỗi lần đi lại phải có xe hơi sang trọng đưa rước… Dù đã có tình yêu đẹp thuở thanh mai trúc mã trên ghế nhà trường, nhưng một khi đã bước vào xã hội đồng tiền điên đảo sẽ dễ dàng bị nuốt chửng. Cô làm việc trong tòa lầu cao cấp nhất của thành phố. Không thể làm chủ bản thân, nhưng chẳng có lỗi gì cả.

Chàng trai mặc áo phông đen, diện quần bò và giầy thể thao này liệu có thể đem lại những gì? Rõ ràng anh không bén kịp gót chân cô ấy.

 

Sự việc đến thật nhanh. Đó là một ngày mưa. Mưa dai dẳng suốt một tuần. Tôi cố thủ trong nhà, ngủ, xem đĩa. Viết văn trên máy tính. Tôi rất chú ý tới những thư mời nghiệp vụ trong máy tính, tới số lượng phát hành, nhuật bút cao, trả tiền thoải mái, biên tập viên cũng thân thiết. Lại nhận thêm mấy mục chuyên đề, cùng khởi động. Do vậy dốc hết sức. Tôi nghĩ thái độ kính trọng nghề nghiệp của mình còn chuyên nghiệp rất nhiều lần so với những người có mặt ở cơ quan song chẳng làm gì.

Ưu điểm duy nhất của viết văn là có thể rời xa đám đông, rời xa những thị phi đặt điều, nói xấu. Không có chút kiên nhẫn với những thứ vướng bận. Tôi thấy rất nhiều người làm việc trong các công ty lớn, tính toán tỉ mỉ như chiếc gương soi. Chẳng hạn như Dương Lam. Đó không phải là người và môi trường tôi thích.

Lúc hoàng hôn, viết đang vào, nghe thấy điện thoại reo. Điện thoại của Trác Dương gọi tới.

Kiều, em ở đâu?

Tôi hỏi lại, Anh ở đâu?

Trên đường Hoành Sơn.

Sao thế?

Bên ngoài mưa to… Anh trĩu giọng. Tôi nghe thấy tiếng mưa rào rào. Anh cứ lặng mãi không nói. Tôi cũng đoán ra được phần nào. Tôi nói, Chờ em tới rồi nói.

Tôi tắt máy tính, cầm áo khoác rồi chạy ra ngoài mưa. Đã mấy ngày không ra khỏi nhà. Nhìn qua gương, tôi thấy sắc mặt mình tiều tụy, môi thất sắc, tóc tai bờm xờm, toàn thân tỏa ra một mùi ẩm mốc. Nhưng mọi thứ đã không còn quan trọng nữa. Trác Dương đang đau lòng. Anh tự làm tổn thương hoặc bị người khác làm tổn thương.

Mưa vẫn rất to. Trác Dương đứng ở góc đường. Dựa vào bờ tường xám xịt, hai tay xọc vào túi quần. Đầu và quần áo đã ướt sũng. Anh nói, Anh và Dương Lam cãi nhau.

Đó chẳng phải là chuyện thường ngày ở huyện sao? Vài ngày là ổn mà.

Không… Lần này không giống. Hôm nay là sinh nhật cô ấy…

Thế anh đi tìm cô ấy, đưa đi tổ chức chúc mừng.

Cô ấy đang ở cùng ông chủ. Bây giờ họ đang ở bên nhau… còn có đồng nghiệp của cô ấy. Họ đang hát karaoke.

Tôi nhìn anh. Tôi biết hai người đã nói với nhau rất cạn tình. Anh bất lực. Chỉ có anh đang đau lòng.

Tôi giục, Đi. Chúng ta đi tìm cô ấy.

Anh không biết. Không biết có nên tìm cô ấy không… Anh rất đau lòng.

Chàng trai thuộc chòm sao Song Ngư ôn hòa và thích phạm sai lầm. Loại đàn ông chỉ trồng cây xương rồng, không hiểu chuyện tình cảm và hiện thực. Anh khóc. Chúng tôi đi tắc xi đến tiệm karaoke. Dương Lam và bạn bè đồng nghiệp cô thuê riêng một gian. Ông chủ của cô cũng ở đó, một gã đàn ông trung niên người Nhật thấp lùn. Căn phòng huyên náo, mọi người đang cao giọng hát. Dương Lam không thèm đếm xỉa tới chúng tôi. Tôi châm một điếu thuốc, tựa vào một mép cánh cửa ra vào. Trác Dương đi về phía cô. Người đàn ông đau khổ đó nói, Dương Lam, em đi với anh.

………

Dương Lam, đi với anh.

……..

Dương Lam, đi với anh được không?

……

Tôi nhìn cô gái đó mặt lạnh tanh, đứng cạnh ông chủ người Nhật, nhìn chúng tôi khắp lượt bằng ánh mắt thật kỳ lạ. Dương Lam nói, Anh về đi. Giữa chúng ta kết thúc rồi. Rồi quay đầu lại vẻ hơi hốt hoảng, nói với người đàn ông Nhật Bản nọ, Anh ta là một người bạn của em, thường say rượu gây sự.

Cô giải thích. Tôi đi tới, lay mạnh vai Trác Dương, tát cho anh một cái. Nói, Anh dẹp sang một bên, Trác Dương.

Tôi quay lại nói với Dương Lam. Người đàn ông này giờ đây đã không còn quan hệ gì với cô nữa. Anh ấy đã yêu cô thật lòng, dốc hết thời gian, sức lực và tiền bạc cho cô, từng thề non hẹn biển với cô. Nhưng giờ đây đã bị xóa sạch. Nếu cô không thể lý giải được cái gì gọi là đồng hành sai đường, thì đây, để tôi diễn cho cô coi.

Tôi vớ lấy một chai bia trên bàn, ra sức đập mạnh xuống đất. Mảnh chai và bọt bắn lung tung. Trong tiếng la hét thất thanh và hỗn loạn ẩn trốn, tôi đẩy Trác Dương đi ra, xuống lầu.

 

Ra tới ngoài mới phát hiện tay tôi bị chảy máu, có lẽ do mảnh chai cứa phải. Dùng giấy ăn bọc nó lại, hỏi người đàn ông vẫn đang hồn xiêu phách lạc bên cạnh, Anh có thuốc lá không? Anh châm cho tôi một điếu, gắn lên môi tôi. Cũng tự châm cho mình một điếu, u sầu đốt thuốc. Chúng tôi đợi tắc xi ở đầu ngõ trong khi trời vẫn đổ mưa. Cái lạnh làm tôi rét run.

Kiều, cám ơn em-Anh nói.

Tôi nhìn anh, quay đầu anh lại, dịu dàng vuốt ve mái tóc ẩm ướt của anh. Tôi nói, anh về nhà ngủ một giấc đi. Hoặc trước tiên uống một ít rượu, tắm nước nóng đã. Thật ra, mọi thứ cũng chẳng có gì. Có lẽ anh không yêu cô ấy nhiều lắm. Anh chỉ yêu chính anh thôi. Không nỡ để mình bị tổn thương một chút.

Anh rất buồn, Kiều ạ.

Em biết, nhưng qua một thời gian sẽ hết. Không khó lắm đâu. Tình yêu trong thành phố này là chuyện rất dễ xảy ra, rất dễ quên đi. Đừng coi nó quá quan trọng.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!