Ôi đàn ông (9)

Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Nói thật, sau đó khiếp sợ
Vì rối tinh về chuyện phân phòng, đã lâu tôi không nhắc với bạn về Trương Đạo Phúc. Ông đã đi hẳn, đem theo mọi thứ có thể mang đi khỏi Viện này. Cái được gọi là mọi thứ đó chẳng qua chỉ là một cái thùng giấy. Nhìn ông ôm cái thùng đó, ngồi lên chiếc xe của cơ quan mới cử tới, lòng tôi trào lên một màu u ám.
Phải trải qua bao chức quan, mới có thể vượt qua được bốn chữ “Chẳng qua chỉ vậy”?
Trong bữa tiệc tiễn chân của Viện, Trương Đạo Phúc uống rất nhiều. Ông đứng dậy, đi hết một lượt quanh chúng tôi, rồi dừng lại phía sau lưng cô Ngô.
Ông đặt hai tay lên cái lưng ghế của cô, nói với chúng tôi những lời tự đáy lòng:
“Cám ơn anh em, cám ơn”. Ông ợ một hơi rượu, khiến cô Ngô sợ hãi phải nhào người về phía trước. “Tôi thực lòng cám ơn anh em”.
“Viện trưởng, ông có thể nói cái khác được không? Chẳng hạn như nói ra tại sao phải cám ơn chúng tôi?”, Gã Ba hỏi.
“Nghe thấy rồi. Anh vẫn gọi ta là Viện trưởng à? Vì thế mọi người cần phải đề phòng những người như vậy, chúng luôn có dụng ý khác đấy”.
Mọi người đều cười ồ. Gã Ba lại nhắc lại:
“Thật đấy, Viện trưởng. Ông thử nói xem, ông cám ơn chúng tôi vì cái gì nào?”
“Các anh đã khiến ta lúc rời bỏ Viện nghiên cứu này không hề thấy một chút đau buồn”. Trương Đạo Phúc thốt lên bằng giọng của diễn viên kịch nói. Xung quanh yên tĩnh. “Ta nhẹ nhàng đi, cũng giống như ta nhẹ nhàng tới, vẫy vẫy tay không mang theo một đám mây ngũ sắc”. Tiếp đó, ông lại dịu dàng đọc lên câu thơ này. Sự dịu dàng của một người đàn ông có ngoại hình thô lỗ, nên càng hiếm gặp.
Một nhà nghiên cứu vốn tốt nghiệp thạc sĩ văn học hiện đại nói nhỏ, Hình như Trương Đạo Phúc đọc thơ không chuẩn. Nhưng cái mọi người quan tâm hơn vẫn là những đau buồn của vị cựu Viện trưởng này.
“Chưa bao giờ tôi ở một cơ quan nào lại ngắn ngủi như thế”. Ông vẫn nói bằng giọng rất kịch, nhưng đầy ắp tình cảm “Nhưng trong quãng thời gian ngắn ngủi đó, cũng chưa có một cơ quan nào có thể để lại cho tôi một ấn tượng sâu đậm đến vậy”.
Tất cả mọi người đều ngừng ăn uống lại.
“Ấn tượng gì vậy? Ấn tượng sâu đậm như thế nào?”. Ông vươn người ra phía trước, đồng thời còn chìa một cánh tay ra phía trước. Tôi nghi ngờ ông trước đây từng đóng vai Lê Nin. Cô Ngô đành phải tỳ cánh tay lên mặt bàn. Ông Tào phẫn nộ nhìn Trương Đạo Phúc.
“Mọi người thực sự muốn nghe tôi nói sao?”
“Muốn chứ”, đám đàn ông nhất loạt hưởng ứng.
“Mọi thứ mà Viện nghiên cứu nghệ thuật tổng hợp của chúng ta nghiên cứu đều là thứ phân chó hết, chả ai cần cả. Ai cần cái thứ phân chó đó để làm gì cơ chứ?”. Không ai cười.
“Tất cả những người ở Viện này, tất cả mọi người đều là đám người vô dụng nhất mà tôi từng gặp, bao gồm cả tôi nữa. Tôi vốn luôn cho rằng, những người làm văn hóa đều là những người được học hành tử tế. Thật đáng tiếc, luôn nói xấu người sau lưng, đâm đơn hớt lẻo còn nhiều hơn cả đám công nhân. Thật mất mặt. Công nhân còn dám đàng hoàng làm trước mặt. Còn ngươi, thằng oắt con dám láo à, được, đ.m mày, tao sẽ cho mày biết đời”.
Tôi bật cười, nhớ tới một người không có liên quan. Anh ra rất thích nói, Mẹ kiếp, tao đ.m mày. Nhưng cuối cùng bị đ.m vẫn luôn là anh ta. Vì thế anh ta có biệt danh là “thằng bị đ.m”
“Mọi người xem, Viện trưởng mới của chúng ta cười rồi. Tại sao anh ta lại cười? Bởi vì anh ta tới nhậm chức đúng vào giai đoạn tốt nhất của Viện. Phân phòng, phân phòng, đó là việc duy nhất khiến tất cả mỗi người trong Viện chúng ta phải rung động và làm việc tử tế”.
Tôi biến nụ cười của mình thành cười mỉm.
“Nhưng, anh Hồ, là một người bạn, tôi cần phải nhắc anh một câu: Kịch hay không dễ hát”.
Khi Trương Đạo Phúc nói câu này, mọi người đều hiểu rõ chỉ vì ông uống đã nhiều, chứ không phải vì uống say. Có lẽ sau khi nói xong câu này, Trương Đạo Phúc cũng sợ. Đắc tội cả một tập thể quả thực không phải là một chuyện nhỏ. Vì vậy, ông lại uống liên tiếp mấy cốc rượu trắng, mãi cho đến khi đứng không vững, phải dựa vào tường. Lúc dựa vào tường, rốt cuộc ông đã say. Trước khi ngã lăn ra đất, ông còn kể một “câu chuyện sắt” mà trước kia ông đã từng say. Ông nói, lúc say, người ngu hơn lúc tỉnh. Lúc ông say, nằm trên xe liền ngã rơi xuống, xe bị hỏng. Ông đội cả xe vác về nhà, đem cái xe đạp đã bị hỏng đó đặt lên giường, còn mình ngủ dưới đất.
Khi Trương Đạo Phúc nói “Kịch hay không dễ hát”, tôi đã ít nhiều được lĩnh giáo. Một công việc quan trọng như chuyện phân phòng khiến cuộc sống của tôi đầy bận rộn. Thời gian đọc sách ít hơn. Cũng may trong thời gian hai năm làm phó chủ tịch huyện, tôi còn độc thân nên cũng có thời gian đọc khá nhiều sách, nếu không trong bụng đã chả còn chút vốn liếng gì.
Hơn nữa, niềm hứng thú ngồi bên lũ cá và đọc báo vô hình chung cũng bị giảm bớt. Phần lớn thời gian giờ đây đều phải đọc thư hoặc những mẩu giấy mà người trong Viện rón rén nhét cho tôi. Nội dung đều là muốn xin phòng. Người thật thà luôn viết về mình, viết đi viết lại cũng vẫn là tôi đáng được phân phòng như thế nào. Điều khiến tôi không thể hiểu nổi là, những người viết thư này đều từng diễn đạt với tôi bằng lời, vậy tại sao còn cần phải viết thư nữa? Có lẽ họ cho rằng vừa nói vừa viết thì khả năng được phân phòng sẽ lớn hơn một chút. Còn có một cách làm không thật thà, đại diện cho một số ít của Viện nghiên cứu là không những họ viết về họ đáng được phân phòng như thế nào, mà còn viết về người khác không đáng được nhận phòng ra sao. Những người mà họ chỉ ra đều là những người có khả năng được phân phòng. Điều này cũng được coi là có ý thức cạnh tranh.
Tôi không thích xem những thứ mang tính chất riêng tư. Đáng tiếc có lúc tôi nhất thiết phải xem. Tôi không phải dạng thanh cao gì. Bạn sẽ sớm phát hiện ra điều này. Quả thực là không phải. Chẳng hạn là việc tôi thích đọc báo chí. Đọc báo cũng có những khoảng cách đáng yêu. Bạn có thể hiểu được toàn bộ sự thật về một bà mẹ đánh đứa con trai ruột của mình bị thương nặng ra sao, mà không cần phải đứng đối diện trước mặt bà ta. Cáp Nhĩ Tân có một bà già, cứ uống thuốc là có phản ứng, da khắp người sẽ biến thành màu xanh da trời, sẽ đổ mồ hôi màu xanh da trời, đi tiểu cũng có màu xanh da trời. Khi đọc tới đây, đột nhiên tôi cười phá lên, khiến lũ cá của tôi bị giật mình. Nhưng bà già đó hẳn không biết tôi cười. Tôi cũng không vì thế mà ngượng ngùng.
Trước đây phải tiến hành cách mạng tới cùng. Giờ đây phải thực hiện yêu tới cùng. Thực hiện tới cùng biến thành thân thiết vô bờ. Cái từ “cách mạng” mà tôi còn xa lạ lần trước dần đã trở nên thân thuộc. Đó là bởi vì nghe được một câu chuyện cười ở huyện. Quả phụ trung thân không chịu đi bước nữa để tiến hành chống Nhật tới tận cùng.
Related Posts
No related posts.




