Ôi đàn ông (15)

23 Tháng 10
Tháng 10-23-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Một, hai, ba, chụp tấm hình kỷ niệm cuộc sống

Dần dần, tôi bắt đầu quen với cục diện mới. Tôi mang về nhà những phiền não trong công việc và tiêu hoá dần chúng trong một dạng phiền não khác ở nhà. Rồi lại đem cái phiền não ở nhà mang đến cơ quan, để nó chìm nghỉm trong những phiền não của công việc.

Quả thực rất bực bội. Nhưng cứ lấy sự phiền não đó đảo lên lộn xuống cũng không thấy phiền lắm.

Sau khi làm thẩm mỹ, trông vợ tôi có thay đổi hẳn. Tôi hoài nghi cô ta đã xức thêm dầu để củng cố hiệu quả thẩm mỹ. Đã vài lần cô ta uyển chuyển hỏi tôi có muốn mở một cuộc họp thành khẩn, và tôi cũng từ chối một cách uyển chuyển tương tự. Đối với tôi, giữa hai chúng tôi đã không còn gì để trò chuyện. Những lúc một mình, tôi luôn đột nhiên nhớ tới ông già về hưu từng gọi điện cho tôi. Tiếp đó là tưởng tượng bầu không khí có khả năng xảy ra khi ông ta ở cùng vợ tôi. Không phải là đố kị. Chỉ cần chung sống vợ chồng một thời gian dài, bạn cũng sẽ quên mất đố kị có dư vị gì.

Những người đi qua tôi có lẽ cũng giống hệt tôi, đều là những người trong cuộc sống. Nhưng đã không còn chờ đợi những kì tích xảy ra. Không có kì tích, sống vẫn vui. Một chút bất ngờ nhỏ, một chút khác biệt càng nhỏ hơn đều có thể khiến ngày hôm nay khác ngày hôm qua. Đó là lý do để sống tới tám chục tuổi lẽ nào không đủ?

Gã Hai chuyển công tác. Mọi người đang chụp hình ngoài cổng cơ quan. Người cầm máy ảnh là Gã Một. Vì muốn mình cũng có mặt trong tấm hình, gã còn nhờ cả Lưu Thác Vân vốn không tham gia chụp ảnh giúp hộ. Nhưng cô ta đã từ chối.

“Tôi không chụp cho các người đâu”, cô ta nói vậy. Gã Một dường như vẫn chưa hiểu.

“Để tôi hướng dẫn cho cô. Đây là máy ảnh tự động, rất dễ”.

“Tôi không nói là không biết chụp, mà là không muốn chụp cho mấy người”. Giọng Lưu Thác Vân không hề cao, nhưng nhấn mạnh cái ý ban đầu của cô.

Mọi người, không chỉ riêng mình Gã Một đều sững người. Họ nhìn Lưu Thác Vân, rồi lại nhìn Gã Một. Như thể Gã Một phải làm chuyện gì đó mới khiến Lưu Thác Vân ác ý như vậy. Gã Một cũng bực mình vì bị những ánh mắt vô trách nhiệm đổ dồn vào.

“Chẳng trách mọi người nói cô là kẻ thần kinh. Cô đúng là thần kinh không bình thường”, Gã Một bực bội thốt lên.

“Tôi thừa biết các người nói vậy, nên mới không chụp ảnh cho các người”, Lưu Thác Vân dũng cảm đắc tội với tất cả, giải phóng cho Gã Một. Một luồng tiếng xì xào vang lên từ đám đông đang đứng chờ chụp ảnh.

Lưu Thác Vân bỏ đi. Tôi nghĩ chắc cô quay về cái góc tạm thời của mình.

“Chúng ta tự chụp vậy”, Gã Hai nói.

“Để tôi chụp cho”, tôi cất tiếng.

“Ai lại thế, thiếu ai cũng không thể thiếu Viện trưởng được”. Mấy người cùng đồng thanh hô to. Dường như tôi thực sự quan trọng như vậy, chí ít cũng có vài giây, trong lòng trống trải tới hoang giá.

“Để tôi”, Gã Một vừa nói xong, không ai phản đối cả. Dường như có vậy mới có thể giải quyết triệt để chuyện ban nãy có liên quan tới Lưu Thác Vân.

Mọi người đứng nghiêm chỉnh, Gã Một lùi lại đằng sau vài bước.

“Tôi chụp đây. Nào, một, hai, ba, cười lên!”

Hắc Lệ ca thán cô ta bị nhắm mắt nên mọi người đòi chụp lại lần nữa.

“Nào, chụp đây này. Một, hai, ba, tức chết!”

“Chụp lại đi, đừng nói tức chết, không tốt lành đâu”, Gã Hai can.

“Cái gì tốt mới chả không tốt. Tức chết là tiếng Anh (cheers), cũng có nghĩa là pho mát (cheese)”. (giải thích: vì trong tiếng Hoa, phiên âm của từ “tức chết” đọc là “qì si”, đọc cũng na ná hai từ trên nên gây hiểu lầm).

“Chúng ta đâu phải người Anh. Chụp hình cần quái gì phải kêu pho mát. Nào, lại đây chụp thêm. Kêu “qi” nhé”.

“Chú ý, tôi chụp đây, một, hai, ba…”

“Qi!”, mọi người kêu to nghe rất quái dị.

Buổi chụp hình kết thúc. Lúc Hắc Lệ đi qua tôi, cô dúi vội một mảnh giấy vào tay tôi. Tôi chưa kịp giở ra xem, Gã Hai đã tiến tới trước mặt, có vẻ muốn nói chuyện. Chúng tôi vừa quay người, định bước vào trong thì một thằng nhóc túm chặt lấy áo tôi.

“Cái cô lúc nãy vừa đưa cho ông mảnh giấy đâu rồi?”, thằng nhóc chừng năm tuổi, nom còn ngờ nghệch vô cùng.

Tôi chưa biết phản ứng ra sao thì Gã Một tiến tới, vỗ lên đầu thằng nhóc, hỏi:

“Bà nội ở nhà đang làm gì?”

“Bà nội không luyện Pháp luân công ở nhà nữa”.

Thằng nhóc khiến mọi người bật cười. Nó nói xong, lại nhìn tôi. Tôi vội vã đi vào cổng, sợ nó lại vặn vẹo tiếp chuyện mảnh giấy. Gã Hai vội vã bám theo tôi, cho tôi biết thằng nhóc đó chính là cháu của ông Trương Thạch-một cán bộ Viện đã nghỉ hưu.

 

Trên tờ giấy, Hắc Lệ mời tôi đi ăn cơm.

Tôi rất vui.

Nhưng ngoài niềm vui ra cũng có cảm giác thiếu hụt. Nếu tôi có thể vác thêm một căn phòng đi ăn cơm, sẽ càng tuyệt hơn.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!