Ôi đàn ông (20)

26 Tháng 10
Tháng 10-26-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Một dạng tội mà mọi người đều thích tranh luận: tư thông

Người của tổ phân phòng tới tìm tôi, hỏi tôi căn phòng mà tôi hứa cho Dư Khuê nằm ở đâu. Tôi đáp sẽ trình cấp trên để tìm biện pháp, xin họ để cho tôi thời gian một tuần.

Họ đều không nói gì. Tôi nghĩ, đó là sự khích lệ tôi. Sau khi họ đi rồi, tôi lại nghĩ, có lẽ họ không ôm chút hy vọng vào cái biện pháp đó của tôi. Nhưng tôi phải thử, không ai có thể hiểu được. Một kẻ đường cùng ôm cái hy vọng cuối cùng gửi gắm lên tổ chức cao hơn.

Tất cả mọi tuần mà tôi từng trải qua đều không thể so sánh được với tuần này. Tốc độ biến mất của nó, tôi chưa từng trải qua. Khi chưa cảm thấy nó bắt đầu thì nó đã kết thúc.

Tất nhiên, tôi không đòi cấp trên phân thêm nhà. Có một số việc, chắc chắn tôi đã nghĩ sai. Hoặc đã coi mình thành một người khác. Cuối cùng, tôi cũng không tìm ra nổi cách nào khác, đành đề nghị lên cấp trên phương án như sau: Đem căn hộ ba phòng ngủ của tôi hiện nay chia thành hai căn hộ. Như vậy tôi có thể lấy một phần trong đó (đương nhiên là phần nhỏ hơn) để cho Dư Khuê mượn dùng, mãi cho đến khi một trong hai bà cụ nhà ông ta qua đời.

Cấp trên nhận lời suy nghĩ về biện pháp cuối cùng mà tôi đề ra. Trước khi có kết luận của cấp trên, tôi phải nói chuyện với vợ tôi.

Đó là một tối sau cơn mưa. Vừa mưa suốt một ngày nên mọi thứ nom đều tươi sáng, như thể lá cây và tâm hồn con người đều được mưa gột sạch. Nếu lúc này, bạn đứng kề một tán cây đều có thể nhìn thấy bất kỳ một chiếc lá nào cũng đều sạch bóng. Nhưng tôi không thể tiếp cận được tâm hồn của con người. Không biết chúng có được gột sạch không? Dù sao chăng nữa, chính trong một tối sau cơn mưa đó, mặc dù còn nghi ngờ tất cả về nội tâm của chính mình, tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm và trong sạch.

Trước khi nói chuyện với vợ, tôi phải ngồi với lũ cá của tôi một lúc. Phải đem những thứ định nói nghĩ trước một lượt. Nhưng lũ cá đáng yêu của tôi tối đó lại rất nghịch ngợm. Chúng cứ lượn đi lượn lại như phát điên trước mặt tôi, tựa như đang diễn ra cuộc đua marathon bơi lội Olempíc vậy. Tôi bị lũ cá quậy tưng bừng cũng phát hoảng, luôn cảm thấy sắp có chuyện gì đó sẽ xảy ra. Thứ đầu tiên mà tôi nghĩ tới là động đất. Vì thế khi chuông điện thoại vừa reo, tôi đã chộp ngay lấy. Như thể Cục địa chất thông báo cho tôi phải lập tức chạy ngay.

“Anh có thể ra ngoài ngay bây giờ không?”, té ra là Hắc Lệ.

Tôi ngần ngừ, vì trong đầu chỉ nghĩ tới phương án cuối cùng làm thế nào để nói chuyện với vợ, thuyết phục được cô ta.

“Hiểu rồi. Anh không cần phải đi nữa. Thực ra, tâm trạng chúng ta như nhau. Tôi cũng không muốn gặp anh. Nhưng có chuyện này tôi nhất định phải nói với anh”.

Đây cũng là một hiểu lầm mà tôi không biết làm thế nào để bù đắp. Tôi rất hận mình vấp phải những sai lầm tương tự.

“Anh nhất định phải cấp cho tôi một căn hộ. Bởi vì tôi không thể tiếp tục sống ở nhà được nữa”.

“Hắc Lệ, em hãy nghe tôi nói, chuyện này…”

“Tôi không nghe đâu. Tuyệt đối không!”

“Tại sao?”

“Vì tôi có mang rồi”.

Đúng thực là động đất. Tôi cảm thấy choáng váng.

“Và kẻ gây ra chuyện này chính là anh!”

Nói xong, cô dập máy.

Cô ấy không hề nói với tôi rằng muốn kết hôn với tôi hay không, dự định sinh đứa trẻ ra sao, có chấp nhận để tôi làm cha đứa trẻ không.

Chắc chắn cô ấy không hề biết rằng, chuyện này quả thực là một kỳ tích vô cùng bất thường đối với tôi-một thằng đàn ông vô sinh.

Tôi nhìn lũ cá. Lúc này, chúng đã chấn tĩnh lại, như thể cuộc thi Olempíc đã hoàn toàn kết thúc.

Cô ấy cũng không nói với tôi rằng có muốn bỏ đứa nhỏ hay không. Có vô số phụ nữ đều làm như vậy.

Hắc Lệ muốn gì nhỉ? Bắt cô hận tôi mãi mãi? Bắt từng thớ thịt trong từng bộ phận cơ thể tôi phải chịu nỗi dày vò, và không chừng mắc bệnh ung thư để đe dọa tôi sao?

Tôi nhấc điện thoại lên gọi lại, nói một hơi hết mọi vấn đề trên. Nhưng cô nói:

“Tôi không biết, đừng làm phiền tôi!”.

 

Cú điện thoại của Hắc Lệ đã khiến tâm tư tôi thay đổi, không còn sảng khoái như sau cơn mưa nữa. Cũng không còn vẻ hoảng loạn, bực bội. Ngắm nhìn lũ cá đang trầm tĩnh của tôi, nghĩ tới căn hộ suýt nữa được đánh đổi bằng tính mạng của Dư Khuê vẫn chưa có, nghĩ tới sự kiện Hắc Lệ có thai… Đột nhiên, tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Tôi lắc lư đi ra khỏi phòng, tới trước giường vợ. Cô ấy vẫn xem tạp chí Thời thượng. Nếu một ngày nào đó tạp chí này không làm nữa, chắc hẳn cuộc đời còn lại của cô sẽ không biết tựa vào đâu.

“Cuối cùng anh cũng muốn nói chuyện rồi sao?”, vợ tôi hỏi, “Nếu tôi trẻ được hai chục tuổi nữa, anh đừng có đợi tới ngày hôm nay”. Tôi hiểu rõ câu nói của cô, nhưng vờ như không nghe thấy. Tôi vẫn chưa nghĩ kĩ nên nói với vợ chuyện gì trước, nhưng miệng tôi vẫn chủ động phát ngôn:

“Tôi có mang rồi”

“Anh nói cái gì?”, vừa hỏi vợ tôi vừa sờ vào trán tôi. Tay cô ta mát lạnh khiến tôi hắt xì hơi.

“Xin lỗi, anh nói nhầm. Anh định nói là, anh đã khiến một phụ nữ có mang rồi”. Khi nói câu này, tôi về cơ bản đã hồi phục lại. Vợ tôi giật mình.

“Anh nói cái gì? Nói lại một lần nữa coi”

Tất nhiên là tôi không nói lại.

“Tôi hiểu rồi”. Thông thường, lúc cô ta nói hiểu rồi, thực chất lại chả hiểu tí gì.

….

“Cô ta là ai?”

Tôi không đáp. Có quan trọng không nhỉ?

“Tôi hiểu rồi”, càng ngày cô ta càng thích câu này. “Anh muốn bảo vệ cô ta. Tất nhiên rồi, có mang rồi. Đương nhiên mà”.

“Tùy cô hiểu”. Khi nói câu này, đầu tôi vụt nhớ tới hình ảnh Dư Khuê người tẩm đẫm xăng dầu, nhưng lòng vẫn bình tĩnh.

Người phụ nữ từng chung sống với tôi mười mấy năm kia trong phút chốc vứt ngay cuốn tạp chí thanh cao, đội trên đầu một mớ những chiếc lô cuộn tóc to đùng, lao bổ đến tôi như một con báo non. Thoắt một cái, tôi bị đè nghiến.

Một người đàn ông chìm đắm trong sự ngạo mạn và tâm tư bất cần, nhất là khi sự ngạo mạn đó bắt nguồn từ sự khẳng định về năng lực sinh dục sẽ không thể hồi phục lại năng lực chống cự ngay lúc đó. Trước sự tấn công dữ dội của vợ, tôi chỉ thấy yếu ớt. Cô ta đánh vào mặt tôi, cũng có thể chỉ là gãi ngứa khuôn mặt tôi. Lúc đánh nhau, tôi không phân biệt nổi điều này, toàn bộ sức chú ý đều tập trung vào chiêu thức tiếp theo của cô ấy.

“Hồ Đông, anh là đồ chó chết. Tại sao anh hận tôi đến vậy? Tại sao?”, cô ta vừa đánh vừa chửi mắng tôi. “Tôi hận anh. Tại sao anh không chết đi cho rảnh? Tại sao anh làm tổn thương tôi đến thế? Anh biết thừa là tôi mong có một đứa con như thế nào không? Anh là đồ ác quỷ. Tôi phải giết anh”.

Cô ta dùng năng lực logíc độc đáo của mình để tổ chức các câu chửi mắng tôi. Cuối cùng cũng khiến tôi tỉnh lại, như giật mình vừa bước ra khỏi giấc mộng. Đau buồn như thế nào á? Chẳng hề liên quan tới đàn bà. Người mà tôi coi khinh nhất lại chính là bản thân tôi. Tôi buông xuôi, không chống cự. Cô ta lại đánh tôi thêm mấy cái nữa, rồi dừng lại. Cô ta khóc ầm ĩ. Tôi nhắm mắt nằm lăn trên sàn nhà, không nói một câu.

Cô ta khóc hồi nữa, rồi đột nhiên lại lao đến, lắc người tôi rung bần bật.

“Sao anh không nói câu nào? Bao nhiêu năm qua anh đều im lặng để đối phó tôi. Tôi hận anh”. Cô ta hận tôi, nhịn không nổi lại đánh tôi. Cô ta nắm mớ tóc dài của tôi, đánh tôi. Tất cả đều y hệt như trong giấc mơ mà tôi từng miêu tả trước kia. Những bạn đọc đã lỡ quên chẳng thà đọc lại một lần nữa. Những gì khác nhau chẳng qua chỉ là tôi không đánh lại cô ta mà thôi. Một mặt vì muốn chống cự lại vợ tôi cũng rất khó khăn, mặt khác là đột nhiên tôi thấy mọi việc đều vô nghĩa.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!