Hoa bên bờ (10)

26 Tháng 10
Tháng 10-26-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: An Ni Bảo Bối
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Chương 6: Quá khứ của trinh nữ

Vào cái tối mất trinh, Nam Sinh phát hiện thấy mình đã lớn.
Có một sức mạnh lạnh lẽo và trấn tĩnh khống chế thể xác và linh hồn của nó.
Cuộc đời nó đã lưu giữ dấu ấn của anh. Lưu chảy trong huyết quản. Thấm qua làn da. Không chịu nằm lại ở bất kỳ đâu.
Nó thấy mình sẽ chết trong sự theo đuổi vô vọng. Tim đập mạnh. Đau đớn như sắp vỡ tan.

Cuộc sống của Nam Sinh tại thành phố N đã bắt đầu như vậy. Thành phố này nằm ở vùng duyên hải Triết Đông. Đó là một thành phố nhỏ cổ kính với dân số vỏn vẹn bảy trăm ngàn người. Liên tục có người xách hành lý bỏ đi, tới nơi khác kiếm sống. Phần lớn dân cư ở đây đều chuyển tới sinh sống ở Thượng Hải và Giang Tô. Thành phố nhỏ này mỗi năm có một mùa bão lớn mang theo vị tanh của nước biển, có những con ngõ nhỏ chật chội và cây ngô đồng cũ kĩ. Họ ăn mắm tôm và mắm cua rất mặn. Gia đình có truyền thống và quy định rất nghiêm khắc.

Gia đình của Hà Bình nằm trong một khu gần đường cái, có tên là phố Hiếu Văn. Phố được lát đá xanh cổ kính. Những dây hoa dại li ti nhô ra từ những kẽ nứt thềm đá, nở ra những đóa hoa vàng. Hai hàng cây ngô đồng bên đường mỗi khi gặp phải mùa bão, cành lá bị gió thổi xác xơ, bầm dập rõ thảm hại. Từng thân cây lớn ngả rạp xuống đường, bị nước mưa nhuộm thành màu đen. Thế là cả con phố lại thoang thoảng một mùi thơm dịu chua xót của vết đau thực vật.

Hai bên đường có rất nhiều cổng của từng khu nhà. Tạo hình rõ nét kiểu cổ điển. Đầu tường xanh um một màu hoa tường vy và ngõa tùng. Từng khu nhà có một dẫy hành lang tối tăm và sâu hút, hai bên dựng đầy các đồ dùng lặt vặt của các hộ trong khu. Chẳng hạn như xe đạp hỏng, giường hỏng, ghế hỏng, giầy dép rách… Xuyên qua hành lang này, có thể thấy được giếng trời và cầu thang gỗ. Thông thường có thể ở được hơn hai mươi hộ dân bên trong. Còn có nhà bếp công cộng và chỗ giặt quần áo, lấy nước sôi. Hàng xóm rất đông.

Nam Sinh ở tầng hai. Chỉ có hai phòng. Bếp ở tầng dưới, tám hộ dùng chung. Trong góc cầu thang đặt chậu và khăn rửa mặt, có thể rửa ráy ở đó. Vách ngăn và sàn nhà bằng gỗ mỏng do thời gian đã lâu nên ngả màu tối tăm và mục nát. Cuối cùng dì Lan cũng tìm cách làm thêm một gác xép trong căn phòng nhỏ cho Nam Sinh ở. Gác xép rất nhỏ, kéo dây thép làm sườn mái, dán giấy da trâu dầy khự lên. Vách được dán báo sạch. Trên gác xép kê một cái giường dây thép và một cái bàn gỗ cũ kĩ.

Trời mưa bị nước dột tong tỏng. Sau nhiều ngày bị mưa miền Nam vần vũ, chỗ giấy dán ẩm ướt đã bắt đầu loang rõ từng đám nước ố bẩn thỉu. Cả căn phòng đều có mùi ẩm. Nhưng chỉ cần đẩy cánh cửa sổ trên gác xép, có thể nhìn thấy một góc trời xanh.

 

Đêm đầu tiên ngủ trên gác xép, vì oi bức và lạ, Nam Sinh đã nằm mơ. Mơ thấy mình quay trở về căn phòng lớn ở quê nhà. Căn phòng rộng thênh thang vẫn có mùi thơm của thóc. Chiếc giường gỗ lớn vẫn thả màn như chốn ngăn cách với trần thế, ấm áp và bí ẩn. Con bé nhìn thấy bố mẹ mình đang nằm trong đó. Nó không thấy rõ mặt họ, nhưng ngửi được mùi da thịt và cơ thể họ. Có mùi hơi tanh tanh của máu. Nó nằm bên cạnh mẹ, rồi lại chui vào chăn, leo qua phần gối bên kia của bố nó. Cuộc hành trình tối om đó khiến nó tràn ngập niềm hưng phấn mạo hiểm. Bố nó kêu nó sờ vào cằm, nơi đó đã đầy râu cứng ngắc. Khi ông dùng cằm mình day lên mặt con bé, nó thích thú cười khach khách.

Lần đầu tiên Nam Sinh nghe thấy tiếng mình vang lanh lảnh như vậy. Rồi nó tỉnh giấc. Nó nhìn thấy ánh trăng rọi qua cửa sổ cao cao, đang lay động trên giường nó như làn nước. Chỗ nước đó im ắng và lạnh lẽo. Nam Sinh cảm thấy mình bị cảm thế giới bỏ rơi. Cô độc không kể xiết, lần đầu tiên khiến Nam Sinh sợ hãi. Nó mở to mắt, cứ cứng đờ người ra ngắm màn đêm ngoài cửa sổ. Trời đêm xanh thẫm, ánh sao lấp lánh. Nó đã từng được thấy cảnh sao đầy trời hồi còn ở thị trấn. Nhưng trong màn đêm đục ngầu của thành phố, các vì sao đã không còn sáng nữa.

Tháng chín, Nam Sinh đi học ở một trường thuộc con phố này. Gia đình một lúc phải đảm đương hai đứa trẻ đi học, tình hình kinh tế không mấy dư dả. Nam Sinh và Hà Bình còn giúp gia đình làm rất nhiều việc. Chẳng hạn những lúc rỗi rãi, chúng tới xưởng mộc gần đó bóc vỏ cây. Như vậy khi đốt bếp lò có thể tiết kiệm được rất nhiều vỏ cây. Không có ti vi, không có đồ chơi, không có game. Đối với Nam Sinh, vui sướng nhất là vào mỗi ngày chủ nhật được cùng Hà Bình tới xưởng mộc bóc vỏ cây.

Thật ra đây là việc rất vất vả. Hai đứa mình đầm đìa mồ hôi, trước tiên phải tới cổng chính của xưởng chờ hết hơi, đợi đến khi các khúc gỗ tròn to tướng được khênh vào sẽ lập tức vội vàng xông tới bóc vỏ cây. Vì rất nhiều người đều làm việc này và người quản lý phân xưởng cũng tới ngăn cấm. Vì thế trong vội vã và cướp đoạt thường bị các dằm gỗ đâm vào tay hoặc làm tay bị rách toạc. Một lần nghiêm trọng nhất là tay trái của Hà Bình bị tuột một mảnh da, lộ rõ mảng thịt hồng đẫm máu.

Nhưng nếu không có gì đột xuất, Hà Bình sẽ đưa nó đi chơi ở đường sắt gần đó. Nơi đó có hai thanh đường ray hướng về nơi xa tít tắp và những viên sỏi vụn bị mặt trời chiếu tới bỏng rãy. Tàu chở gỗ và than dừng ở đó. Cư dân sống gần đó đem chăn chiếu đã giặt sạch ra phơi phóng trên các phiến đá. Thỉnh thoảng có chú chim khổng tước rón rén băng qua.

Cạnh đường ray có từng khóm hoa dại dài loằng ngoằng. Trạm quản lý đường ray gần đó nuôi một con chó vàng to tợn, luôn ngoáy đuôi đi đi lại lại trên đường. Nam Sinh và Hà Bình đi trên đường ray. Có lúc xe lửa ầm ầm chạy qua. Nam Sinh bịt chặt lấy hai tai, cảm giác tiếng gió rít của xe lửa lướt qua, rất hưng phấn. Hà Bình lia sỏi, lạnh lùng. Nó chỉ đưa con bé đi chơi, ngắm nó hái hoa, đi lại trên đường ray, xiêu vẹo giữ thăng bằng. Đợi khi ánh dương buông rơi, hai đứa mới lễ mễ xách chiếc làn nặng trịch đi về.

Nếu Hà Bình muốn, nó còn có rất nhiều cách giúp Nam Sinh vui vẻ, như đưa con bé đi bắt đom đóm. Trong đám cỏ dại ở ngoại ô, đi xuống cái hồ nhỏ, cầm theo đèn pin. Bắt đom đóm bỏ vào lọ thủy tinh. Có tiếng ếch xanh đang kêu trong đám ruộng gần đó. Mùi lúa chín thơm bay trong gió. Rừng cây âm u vọng tới những âm thanh thần bí. Nếu nước quá sâu, Hà Bình sẽ cho Nam Sinh leo lên lưng mình. Sau một đêm, đám đom đóm thường chết ngay. Những cái xác nhỏ bé cứng ngắc khiến Nam Sinh đau buồn và chấn động. Hà Bình hỏi, Còn muốn đi bắt nữa không? Nam Sinh ngần ngừ, Chúng sẽ chết mất. Hà Bình lạnh lùng đáp, Bất cứ cái gì cũng sẽ chết cả. Chỉ cần em thấy vui sướng.

Đường về nhà có tiệm nước giải khát lạnh. Nam Sinh còn nhớ rượu nếp là hai hào một bát. Cuộc sống nghèo túng rất hiếm có cơ hội được ăn những món ngọt ngào này. Những hạt gạo nhỏ dinh dính với nước rượu đặc sánh màu sữa trắng. Ngọt ngào và có những miếng đá vụn mát lạnh. Thưởng thức đồ xa xỉ. Chiếc quạt trần trong tiệm lờ đờ chạy. Hà Bình và con bé, mỗi đứa ngồi một bên của chiếc bàn gỗ. Hà Bình mua một bát rượu nếp, đặt trước mặt Nam Sinh. Nam Sinh lấy thìa ngoáy lên, nhấm nháp từng hạt một, không nỡ ăn hết từng miếng to một. Hà Bình gõ gõ lên trán con bé, thô lỗ mắng, Ăn nhanh lên, không nghịch nữa. Nam Sinh ăn hết một nửa, đẩy cái bát ra nói, Em không ăn nổi nữa. Anh ăn đi. Hà Bình lại đẩy lại cho nó, mắng, Ăn không nổi cũng phải ăn.

Dù phải đối mặt với bao gian khó trong cuộc sống và những bi kịch không tài nào vượt qua được, Nam Sinh và Hà Bình vẫn lớn khôn trong tự do.

 

Dì Lan vẫn làm việc trong xưởng sản phẩm thêu. Đồng thời nhận thêm một số việc riêng về nhà làm như giúp người ta thêu hoa lên quần áo, vỏ gối, khăn trải bàn, rèm cửa.

Tối nào trong nhà cũng có tiếng máy khâu đạp, mãi cho đến sáng sớm. Có lúc dì đi xem kịch. Cũng có đàn ông lạ tới nhà. Chỉ cần có đàn ông trong nhà, dì Lan vui vẻ hẳn. Nét mặt kiều diễm, lại còn khe khẽ hát bằng giọng ngọt ngào.

Nhưng vẫn luôn có một số chuyện không cam tâm. Chẳng hạn mất đi hôn nhân, không có tình cảm và lời hứa ổn định, đáng tin. Một tương lai không ngừng phải làm việc. Với hai đứa trẻ cần phải có trách nhiệm. Chỉ cần cơn u uất vừa bộc phát, cô ta như biến hẳn thành con người khác. Không dám tuỳ tiện đánh Nam Sinh, vì con bé không phải con đẻ. Cô ta chỉ có thể coi nó như một cái ghế hoặc một ly trong nhà, đặt vào chỗ không cần gửi gắm tình cảm.

Hà Bình là người thân và kẻ thù duy nhất của cô. Cô dày vò thằng bé, làm đủ mọi cách để mình cảm thấy được an ủi. Tát nó, khống chế nó, ra mệnh lệnh cho nó, ném bừa mọi thứ vào nó. Phích nước sôi, bát, đĩa trong nhà luôn bị đập vỡ, luôn cần phải mua lại. Cuộc sống khốn khó khiến cô thất vọng vào chính mình.

Dần dần Hà Bình đã quen giống như mẹ, dùng bạo lực để trút tình cảm của mình. Những thứ yếu ớt, ấm nóng trong lòng nó luôn bị kìm nén, không dám dễ dàng để lộ ra, sợ bị tổn thương. Nó từng là một đứa trẻ thích đọc sách, thành tích học tập rất giỏi. Tham gia kỳ thi vật lý của tỉnh còn đạt điểm cao. Nó có khả năng học cao hơn nữa, dùng sự nghiệp học hành để giải thoát mình. Nhưng dì Lan không quan tâm tới điều đó. Bằng khen học sinh ba tốt vừa mang về, cô ta đã tiện tay vứt luôn vào thùng rác. Hà Bình nhịn nhục bà mẹ mình. Nhịn cả chứng bệnh tâm lý của cô ta và những cơn bùng nổ thần kinh đến liên tục. Mãi cho đến năm Hà Bình biết rõ thân thế của mình.

 

Thằng bé luôn cho rằng mình là con của bố nó. Tuy bố mẹ ly dị, bố nó sau khi bỏ đi không bao giờ quay về nữa. Hôm đó mẹ nó dẫn nó đi gặp một người đàn ông khác, nói rằng nay mới chính là bố đẻ thực sự của nó. Ngoại hình tuấn tú và tính cách cương trực, dũng mãnh của Hà Bình làm sao có thể liên quan tới một gã lái xe xấu xí kia. Mẹ nó muốn đòi người đàn ông kia ít tiền hoặc một cơ hội gì đó. Ông ra từng là một lãnh đạo cấp trên của công xưởng, lớn hơn mẹ nó trên chục tuổi. Sau khi kết hôn, mẹ nó mới quen ông và thằng bé là con ông ta. Mẹ nó ngây thơ ngỡ rằng những tro tàn tình yêu sẽ thay đổi số phận mẹ con nó. Tại bàn ăn, người đàn ông nọ ra dáng phách lối, ánh mắt châm biếm quan sát Hà Bình. Mẹ kêu Hà Bình gọi cha. Hà Bình phẫn nộ bỏ đi. Năm đó thằng bé mười sáu tuổi.

Đó là lần mẹ con họ cãi nhau ghê gớm nhất. Bởi thất vọng, họ đều chửi bới và đánh nhau như lũ chó điên. Ném đồ đạc. Dì Lan giận tới mức toàn thân run bần bật, vì sự chống đối của Hà Bình còn mạnh mẽ hơn mọi lần. Nó chửi mẹ nó là con đĩ. Dì túm chặt đầu con trai tát nó rất mạnh. Quát, Mày dám đối xử với tao như vậy hả? Sớm biết thế này, lúc sinh mày ra, tao bóp chết luôn cho xong. Tao hận vì đã sinh ra mày. Mày cũng khốn nạn như thằng bố mày.

Mặt Hà Bình sưng vù, mép rớm máu. Cũng quát lại, Bà giết tôi luôn đi. Bây giờ vẫn còn kịp. Dì Lan sững người. Rồi đi thẳng vào bếp xách một con dao ra. Nam Sinh hốt hoảng kêu la, xông lên giằng giật. Hà Bình xô con bé ra, giật lấy con dao trong tay mẹ nó. Nó cười giễu cợt, nói, Bà dọa ai cơ chứ. Nếu được lựa chọn, tại sao tôi lại phải làm con bà?

Nó chém thẳng xuống tay trái mình. Đầu Nam Sinh như bùng nổ, trong mắt con bé chỉ một màu máu. Hà Bình cứng cổ ôm cánh tay bị thương, những dòng máu nóng hổi tanh ngọt vẫn phun ra qua những ngón tay nắm chặt. Bao nhiêu là máu, ướt đẫm da thịt và quần áo. Hà Bình chạy ra khỏi nhà. Nam Sinh đuổi theo. Con bé nghe thấy tiếng gọi tuyệt vọng của dì Lan. Dì nói, Cứ để nó cút đi. Nó không chết được đâu. Bên ngoài mưa rất to. Cả thành phố mịt mùng trong màn mưa. Sấm chớp đùng đùng như muốn xé toạc cả bầu trời. Cái bóng chạy điên cuồng của Hà Bình như thể một con dã thú bị thương. Cuối cùng mất hút ở góc rẽ đầu phố.

 

Tuổi xuân của Hà Bình biến thành một cuộc chiến tranh hỗn loạn và trụy lạc. Nó vứt luôn sự nghiệp học hành, trốn học cả ngày, chỉ nhiệt huyết với vận động và đánh nhau. Kết thân với đám lưu manh đầu đường, và chẳng bao lâu đã trở thành một thành viên trong số đó. Cũng ngậm thuốc lá như chúng, cùng lang thang gây sự khắp đầu đường ngõ phố. Nó đánh bi-a, ăn trộm xe máy, đánh nhau, đánh bạc, chìm đắm trong đám nữ sinh xinh đẹp và băng sex. Hà Bình cao lớn hẳn nhưng ánh mắt lại u uất và đầy tà khí. Vết sẹo xấu xí trên cánh tay ngày nào đã kết thúc những ngày tháng niên thiếu đau khổ của nó, để lại vết thương không tài nào vá lành nổi.

Hà Bình liên tục đêm không về nhà. Dì Lan tìm nó khắp nơi, mỗi lần tìm ra đều chửi mắng rất thậm tệ. Tình cảm giữa hai mẹ con đã hoàn toàn tan vỡ. Những lúc họ đôi co giằng xé nhau, thậm chí Nam Sinh còn đọc được trong đôi mắt Hà Bình một niềm vui sướng. Thằng bé thích làm mẹ nó phẫn nộ. Nó đắc ý sử dụng phương pháp tự ngược đãi mình và ngược đãi người khác. Dày vò người khác. Giải phóng mình.

 

Ở trường, Nam Sinh không có bạn, vì cuộc sống của con bé có quá nhiều điều cấm kị. Nó không hề nhắc với ai về gia đình, bố mẹ mình. Nhưng bạn học nào cũng biết Lâm Hà Bình là anh trai nó nên ai cũng có thái độ tránh né nó. Nhìn ánh mắt nó không khỏi xem thường. Do quá ý thức bảo vệ mình, Nam Sinh trở thành một đứa trẻ lạnh lùng. Trong lòng con bé che giấu một khe sâu hoắm tới mức vứt xuống một hòn đá lớn cũng không phát ra tiếng động.

Khe sâu đó khiến nó đi đi về về một mình. Không dễ dàng trò chuyện. Cũng không có nụ cười. Trên mặt lúc nào cũng có một vẻ lạnh giá như binh khí vậy. Giống một con dao tra vào vỏ, tuy không rút ra nhưng cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy có thể sát thương bất cứ lúc nào. Nam Sinh và thế giới xung quanh nó nảy sinh khoảng cách. Nó khó có thể tin tưởng nổi người khác. Cũng không tin vào mình. Thế giới của nó là một hang động khoá kín tối tăm. Nó chỉ có thu mình vào trong đó mới cảm thấy an toàn. Mọi thứ huyên náo đều không liên quan gì tới Nam Sinh. Chỉ khi ở một mình, nó mới tự do thoải mái. Nó cự tuyệt người khác xích lại gần và tìm hiểu.

Phần lớn thời gian đều trong thư viện. Nó đọc sách, mượn đọc hết các tác phẩm nổi tiếng nước ngoài toàn tập. Những tiết toán trên lớp, nó toàn che vở phía trên, đọc trộm tiểu thuyết. Những cảm xúc dày vò nó, lúc hưng phấn, lúc u sầu không gì so sánh nổi cứ xuất hiện liên tiếp. Nhưng khi đọc sách, những giao lưuđến từ tầng tư tưởng sâu sắc giống như một cái kim hút máu, cắm ngập vào huyết quản nó. Nó như bị cạn kiệt, phải vội vã túm lấy bất kỳ thứ gì để bổ sung cho cơ thể. Có lúc nó nhớ tới đỉnh núi Đại Khê Lãnh. Nó cảm nhận được ánh sáng chói gắt và tốc độ nhanh phi thường của gió. Tiếng kêu của nó. Thời thơ ấu thoải mái và trong sáng. Đó là những thứ rực rỡ trong linh hồn con bé. Nó giấu chúng xuống tận đáy sâu hun hút.

 

Đã gần ba tháng, Nam Sinh không được nhìn thấy Hà Bình. Thằng bé đã sống cùng lũ bụi đời trong một dãy nhà kho phía sau rạp chiếu phim trên phố Bắc. Nam Sinh đi tìm anh. Đó là một ngày mưa u ám. Nam Sinh mặc váy xanh da trời, áo trắng, tay xách ô. Con bé đứng trong cái hành lang hẹp tối tăm, nhìn thấy rất nhiều cánh cửa khép kín, không biết Hà Bình ở gian nào. Thế là nó cất tiếng gọi to tên của Hà Bình.

Một cánh cửa sau lưng nó đột ngột mở. Một thằng trần nửa người xuất hiện, miệng cắn điếu thuốc nhìn nó.

Mày tìm Hà Bình làm gì? Nó đang bận. Ngày nào cũng có các em tới tìm nó.

Nam Sinh đáp, tôi chính là em gái anh ấy. Rồi con bé đẩy thằng kia ra, xộc thẳng vào hành lang men sau cửa. Nam Sinh chợt nhìn thấy hai thân hình loã lồ đang chuyển động trong màu xanh của ti vi. Trên đó đang bật một cuốn băng. Trên gương mặt Hà Bình có sự trĩu nặng mà mê mụ như đã chết. Nam Sinh đứng trong bóng tối nhìn anh đang làm tình với một đứa con gái lạ. Ánh mắt nó lạnh lẽo. Rồi Hà Bình chợt nhìn thấy nó.

Sao mày lại vào đây? Thằng bé thất kinh, phẫn nộ vớ lấy tấm chăn rơi trên đất đắp vội lên thân hình trần trụi của đứa con gái kia. Đứa con gái hứ một tiếng, cuốn chăn quanh người rồi bỏ vào gian trong. Nam Sinh lặng lẽ nhìn anh.

Về sau không được phép tới nay nữa. Biết chưa? Mày còn tới nữa, tao đánh gẫy chân đấy.

Nam Sinh lạnh lùng, Dì Lan bị ốm mấy ngày nay, luôn bị đau ngực.

Thằng kia mò mẫm trong bóng tối hồi lâu, đưa cho con bé một mớ tiền giấy. Nói, đưa bà ấy đi khám bác sĩ. Chỗ còn thừa, cho mày đóng tiền học, mua sách mà đọc.

Em tới tìm anh không phải vì tiền. Con bé bình tĩnh nhìn anh.

Một cái tát của Hà Bình vụt tới. Thằng bé hét lên thô bạo. Thế mày đến làm gì? Tới nhìn trộm tao làm tình với bọn con gái chắc?

Đó là việc của anh. Nam Sinh đáp. Đôi mắt lạnh tanh của con bé như một đoá hoa lạnh. Khoé môi nó rớm máu. Hà Bình mở toang rèm cửa sổ. Dưới ánh sáng ban ngày chói mắt là khuôn mặt tiều tụy và u ám của Hà Bình. Một gương mặt chìm đắm trong thuốc lá, rượu và tình dục. Con bé nhìn anh. Hồi lâu nói, Em đi đây.

Nam Sinh cầm cái ô, quay người bỏ đi. Nó đi qua hành lang, ra khỏi cánh cửa, đi xuống cái cầu thang cũ kĩ phát ra tiếng lọc cọc. Nước mưa rơi lộp độp trên nền đá xanh, nước lênh láng khắp nơi. Đôi chân của Nam Sinh sũng trong nước, lạnh ngắt. Nước mắt nó tuôn xuống nóng rãy. Nó đứng đợi ở đó. Hà Bình vội mặc chiếc quần bò, đuổi theo. Nó nhét tiền vào tay con bé.

Nam Sinh, em phải học giỏi. Hiểu không? Đừng tới đây nữa. Nó vuốt ve gương mặt con bé, Còn đau không?

Nam Sinh lắc đầu. Nói, Nhà trường đã thông báo, em được tuyển thẳng lên trường trung học điểm ở tỉnh.

Giỏi lắm. Hà Bình cười. Nó lấy tay lắc khẽ cằm Nam Sinh. Phải học tốt nhé.

Khi nào anh về nhà?

Không biết nữa. Anh muốn rời khỏi chốn này.

Đi đâu?

Quảng Châu. Bọn nó nói ở đó có thể kiếm tiền.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!