Ôi đàn ông (19)

26 Tháng 10
Tháng 10-26-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Quay về chốn bắt đầu, chờ đợi kết thúc

Có một số quyết định nếu được đưa ra khi bạn đang bừng bừng nhiệt huyết hoặc ngẩn ngơ trong tâm tư đầy ý thơ thì sau khi thực hiện sẽ vấp phải những khó khăn không tài nào tưởng tượng nổi. Cuối cùng, không chỉ người khác không thể hiểu được bạn, mà ngay cả bạn cũng thấy rất buồn bã.

Việc tôi nhận lời phân cho Dư Khuê một căn hộ về cơ bản cũng thuộc tình huống như vậy.

Để không lập tức phải đối mặt với những người thuộc nhóm phân phòng, và cả với Hắc Lệ, Lưu Thác Vân và nhiều người khác nữa…, tôi chạy ra khỏi Viện nghiên cứu. Dù bất kỳ ai trong số họ có thắc mắc gì thì giờ đây, tôi cũng không tài nào trả lời nổi. Tôi giận mình, dường như đã quá muộn. Với tôi, giải quyết một căn hộ vẫn là một vấn đề rất khó. Nó cũng là tấm gương chân thực của hiện trạng tiền đồ tôi bây giờ.

Tôi chạy tới một tiệm bánh ngọt gần cơ quan. Ở đó có mấy cái ghế nhựa. Nếu bạn mua một miếng bánh kem, lại mua thêm một ly sữa nóng hoặc sôcôla nóng, cà phê nóng, bạn có thể ngồi ở đó một lát. Buổi sáng, tiệm thường vắng khách.

Chưa tới mùa hè nên mọi đồ uống đều âm ấm.

Tôi mua hai miếng bánh kem chỉ để một mình được ngồi lại lâu hơn một chút. Nếu không, khi ngồi chưa đã, nhân viên đã tới hỏi có muốn gọi thêm gì không, ý tứ đó ngay cả thằng ngốc cũng thừa hiểu. Điều đó có nghĩa là thời gian ông ngồi đã quá tiền bánh và tiền đồ uống mà ông đã mua. Dường như đó là chuyện rất nực cười. Nhưng chúng tôi đã tiếp nhận nó như một quy luật, giảm bớt đi một cơ hội cười cợt.

Tôi ngồi một mình ở đó mới chỉ được một lúc đủ tiền một miếng bánh kem thì cô Ngô bước vào và tiến thẳng tới ngồi trước mặt tôi. Xem ra, không phải là ngẫu nhiên đi qua.

“Tôi phải nói chuyện với anh. Đừng lo. Không liên quan gì tới chuyện phân phòng đâu”.

Không phải là chuyện phân phòng, thế thì tôi cũng muốn nói chuyện.

“Sao cô lại tìm thấy tôi ở đây?”

“Có lúc, tôi cũng tới đây ngồi, ăn một miếng bánh kem. Tôi phải thường xuyên ăn đồ ngọt vì bị huyết áp thấp”.

Tôi mời cô ăn bánh. Cô đáp, Nói xong rồi ăn.

“Tôi muốn chuyển công tác”

“Vì anh tài xế đó sao?”, do đột ngột tôi không tài nào nhớ nổi tên anh ta.

Cô thở dài.

“Vợ anh ta có tới tìm đâu. Chỉ cần hai người cắt đứt mối quan hệ đó là chẳng có chuyện gì sao?”, nói xong tôi nhớ ra tên người tài xế. Mọi người trong Viện gọi anh ta là Khánh Tử.

“Đúng là không tới tìm. Có lẽ sẽ vĩnh viễn không tới, nhưng tôi vẫn phải trốn tránh. Tôi muốn báo với anh trước, đợi đến khi tôi tìm được chỗ làm mới. Xin anh đừng ngăn tôi, cứ tạo điều kiện cho tôi đi là xong”.

Đó là một cách diễn đạt đặc biệt của phụ nữ khi vấp phải hoàn cảnh khó khăn. Nói cũng không được, mà không nói cũng không được. Nếu tôi nói, Được, tôi có thể hiểu cô, sẽ giúp đỡ cô, thì cô ta sẽ không có cơ hội để kể lể nữa. Thế là giờ đây, tôi phải cho mình một cơ hội. Tôi muốn nghe ai đó than vãn điều gì đó, cái gì cũng được, miễn là không liên quan tới chuyện phân phòng.

“Rút cục có chuyện gì? Có thể tôi giúp được cô điều gì chăng?”

Cô ta khóc. Tôi kiên nhẫn chờ đợi.

“Rất nhiều người trong Viện đều biết chuyện này”, cô ta vừa khóc vừa nghẹn ngào nói.

Tôi ngồi thẳng, nghĩ bụng, Sao lại thế nhỉ? Mình đâu có nói cho ai.

“Anh đừng nghĩ quá. Không phải là bọn họ nghe anh kể đâu”, cô Ngô vốn lương thiện, kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ.

“Cám ơn cô đã tin tôi”.

“Anh đã nói như vậy, tôi ngại quá”. Cô lau nước mắt, một lúc sau, nói tiếp, “Khi anh vừa chuyển tới Viện, tôi có chút hiểu lầm về anh. Giờ đây, tôi đã hiểu rõ. Tiếc rằng quá muộn”.

“Đừng nói kiểu bi quan như vậy”, tôi an ủi. Nhưng thực lòng tôi không thích kiểu nói đó của cô ta.

“Phải chăng anh rất muốn biết tại sao vợ anh ta không tới tìm tôi nữa?”, tâm tư của cô Ngô cũng ổn định được phần nào và bắt đầu ăn miếng bánh của tôi.

Tôi gật đầu thừa nhận mình rất muốn biết. Tôi cũng muốn học hỏi ít chiêu vì tôi cũng có vợ.

“Anh ta nói với vợ rằng, nếu cô ta tới Viện làm ầm ĩ, anh ta sẽ chặt đứt một ngón tay. Nếu cô ta vẫn không nghe, anh ta chặt tiếp ngón nữa”.

“Khánh Tử nói với cô như vậy sao?”

Cô lắc đầu.

“Tôi nghe người khác kể. Anh ta còn thề với vợ rằng sẽ không bao giờ quan hệ với tôi nữa”. Nói xong, cô giận dữ cắn hai miếng bánh thật to, lại rơi nước mắt.

“Cô vẫn thích anh ta, đúng không?”, tôi khẽ hỏi.

“Hừ, hừ”, cô cười lạnh lùng, “Tôi thích anh ta sao? Tôi hận không lột xác anh ta ra được thì có”.

Đây là lần đầu tiên tôi được nghe một phụ nữ nói năng ác độc như vậy, nên có phần không quen.

“Mọi người trong Viện biết được chuyện của chúng tôi, chính từ mồm anh ta nói ra”, cô Ngô lại khóc dữ dội hơn.

Tôi không biết diễn đạt tâm tư mình ra sao, đành đẩy nốt miếng bánh kem còn lại tới trước mặt cô, rồi móc chiếc mùi xoa sạch của mình ra đưa cho cô. Tôi thấy mình thật may mắn vì sáng nay mang theo mùi xoa sạch”.

“Anh ta kể cho mấy người nghe chuyện này, lại còn thêm mắm thêm muối. Khoe rằng tôi buông thả như thế nào, theo đuổi anh ta ra sao…”. Cô nằm gục xuống bàn, lại khóc lớn.

Tôi đặt tay lên lưng cô, mãi cho đến khi tiếng khóc cô nhỏ dần. Tôi để cô ngồi lại đây một lát, rồi về nhà. Tôi nói với cô rằng đồng ý để cô chuyển đi và trước khi cô đi, tôi luôn sẵn lòng giúp cô bất cứ chuyện gì khiến cô khó xử.

Tôi rời tiệm bánh ngọt, quay về Viện nghiên cứu. Dường như tôi tìm được sức mạnh từ một nơi không tồn tại, tình nguyện lập tức phấn chấn hẳn, đi làm mọi thứ có thể điều khiển được chút quyền hành trước mắt.

Tôi sai người gọi Khánh Tử tới phòng làm việc. Chưa đợi anh ta ngồi xuống, tôi đã nói xong một hơi:

“Tôi vẫn là Viện trưởng, vẫn còn chút quyền uy. Nếu anh không lập tức câm miệng, còn tiếp tục khoe khoang chuyện có liên quan tới Ngô Nhã, tôi sẽ tìm mọi cách cho anh gặp rắc rối bằng bất cứ giá nào”.

“Thưa Viện trưởng, chắc chắn anh hiểu lầm rồi. Hôm đó em say mềm, em…”

“Thế thì bắt đầu từ giờ, anh hãy cai rượu đi”.

 

Đọc tới đây, phải chăng bạn thấy rằng tôi có chút uy phong, có chút hiệp nghĩa? Nếu có, thực ra chỉ là một giả tưởng mà thôi, bởi nó đến từ một cơn bực tức bất kì.

 

Chiều chạng vạng, lúc sắp tan ca, Dư Khuê vẫn với phương thức quen dùng từ trước, chui tọt vào phòng làm việc của tôi, lóng nga lóng ngóng tới trước bàn làm việc của tôi.

“Ông Dư này, nói thật này nhé, ông là người mà giờ đây tôi không muốn gặp nhất”.

“Hiểu, hiểu ạ”. Thái độ cung kính khiêm tốn của ông khiến người ta thật khó tin. Thậm chí không tài nào có thể liên tưởng nổi với hình ảnh Dư Khuê bừng bừng trong bộ đồ đẫm xăng dầu.

“Vậy thì ông không nên tới Viện trong giai đoạn này nữa”.

“Rõ, rõ ạ”. Cái dáng vẻ ông ta nói năng y hệt như bọn gián điệp trong phim vậy. “Tôi chỉ muốn nói với anh một câu thôi”.

Tôi gật đầu.

“Đợi hết đợt ồn ào, tôi sẽ gửi tiền vào tài khoản cho anh. Bảo đảm không ai phát hiện ra đâu”.

“Này, nhận được tiền là tôi thu ngay lại nhà vừa phân đấy”, tôi thực sự thấy đau buồn.

Dư Khuê bỏ đi, để lại trong tôi một tâm trạng rối bời. Đột nhiên cảm thấy chán ghét, đối với mình và với tất cả.

Tôi rời khỏi phòng làm việc. Khi đi ngang qua cánh cổng lớn, mặc dù nơi đó rất tối tăm, tôi vẫn nhìn thấy ở đó có một số thay đổi: Lưu Thác Vân và đống đạo cụ của cô ta đã biến mất. Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là không ai báo cho tôi biết rằng Lưu Thác Vân đã bỏ đi. Trong khi đối với bất kỳ ai trong cái Viện nghiên cứu này, đây phải là một chuyện không hề nhỏ.

Hắc Lệ ngồi trong góc của Lưu Thác Vân. Chính là vị trí trên chiếc ghế cũ mềm luôn thích phát ra những tiếng cọt kẹt.

“Cô ấy vừa đi rồi. Không chào anh một câu. Xem ra quá thất vọng về anh rồi”, Hắc Lệ vừa nói vừa vặn vẹo chiếc ghế cũ kĩ.

Tôi đợi cô ta nói tiếp.

“Anh rất buồn phải không?”

Tôi không đáp. Đúng là trong lòng hơn buồn bực, nhưng không hẳn vì chuyện Lưu Thác Vân bỏ đi.

“Tôi cũng không muốn nhìn thấy một kẻ có cái đầu bóng loáng như anh nữa”, Hắc Lệ đứng bật dậy, phẫn nộ nói với tôi.

Lúc đó, tôi không còn sức lực để an ủi Hắc Lệ nữa. Thứ mà tôi có thể làm được chính là đứng ở đó nghe cô chỉ trích.

Hẳn cô ấy rất đau buồn, nên nói rằng:

“Tôi sẽ càng ghét hơn những gã đàn ông để kiểu tóc như anh. Trước đây, tôi còn cảm thấy tò mò. Tuy không thích nhưng vẫn muốn biết những người đàn ông như vậy sẽ ra sao. Nhưng giờ đây, tôi đã quá hiểu rồi, cảm thấy cực kỳ ghê tởm. Đều là những thứ chó chết giả tạo”.

“Em bắt đầu nặng nề về kiểu tóc của tôi sao?”, tôi hỏi nhỏ, như sợ người khác nghe thấy. Chứ thực ra ông già trực đêm bị điếc.

“Tôi…”, Hắc Lệ không nói nổi điều gì, có thể cô nhớ lại câu trước đây đã từng nói, nên không biết phản ứng ra sao.

“Tôi ghét anh, không muốn gặp lại anh nữa”. Nói xong, cô bỏ chạy về phòng làm việc của mình. Ông già trực đêm từ phòng văn thư đi ra, gật đầu với tôi.

Ông ta là do Trương Đạo Phúc tìm được. Nghe nói, hồi đó có rất nhiều người phản đối, cho rằng kẻ điếc không thể trực đêm được. Nhưng Trương Đạo Phúc đã thuyết phục được bọn họ.

Viện nghiên cứu thì có cái gì đáng ăn trộm cơ chứ? Không có. Để một ông điếc trông là đủ lắm rồi. Hơn nữa, ông lão cũng chỉ xin lương ít. Thế là ông lão trở thành một vật bày biện ban đêm của Viện nghiên cứu.

Tôi cất tiếng chào ông ta.

Ông ta cười cười với tôi, nom bộ không hề giống kẻ điếc tí nào.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!