Đảo Tường Vy (21)

27 Tháng 10
Tháng 10-27-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: An Ni Bảo Bối
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Chia tay

Sau khi chúng ta chia tay, em sẽ dần dần, dần dần, quên sạch gương mặt anh. Không thể nhớ nổi. Quên mất gương mặt ở bên cạnh mình. Một gương mặt đã từng ngắm lâu như thế trong bóng tối. Cứ ngỡ còn nhớ tới, không ngờ đã quên. Không ngừng tiêu mòn, rút lui, mãi cho đến khi hoá thành hư không.

Anh phải quay về cuộc sống của anh. Em phải đối mặt với sự trĩu nặng chân thành và không tài nào tiêu hoá nổi của em. Ngại gì chúng chỉ là những kí ức.

 

Cô chỉ nhớ tới những chi tiết rất nhỏ. Quán bar Rock kiểu Anh vào lúc ba giờ sáng, người rất thưa thớt. Ánh đèn cô quạnh trên khoảng sân khấu trống trải. Trên màn hình đánh một dòng tiếng Anh, Bây giờ xin các bạn gọi nốt đồ uống cuối cùng… Dàn nhạc đã về từ lâu. Đám khách nhẩy nhót hoặc mua say đã tản mát cả. Quán bar chỉ còn vương lại dấu chân hỗn loạn và mùi hương của áo quần. Thời gian cứ bị trì hoãn. Cô đặt tay lên cổ anh. Tóc anh lòa xòa trên bàn. Vì đang cười hay vì điều gì khác? Họ thường trêu chọc nhau vui vẻ. Cô véo khẽ cái cổ anh, biên giới giao thoa giữa cổ và tóc. Đám da mềm mại như trẻ thơ. Có lúc cô còn bẹo cằm anh.

Anh khẽ xoay vai cô lại, kéo sát về phía anh.

 

Hôm đó, cô tỉnh giấc trong phòng ngủ. Có lẽ đã sớm tinh mơ. Sau khi nằm mơ một giấc mộng dài, trong đầu vẫn nặng trĩu, không chút tỉnh táo. Công nhân vẫn chưa kịp đến làm thanh treo nên không thể mắc được rèm cửa sổ lên. Cũng gần một tuần rồi, cô cứ ngủ trong một căn phòng chỉ ngăn cách với cái thế giới bên ngoài này bằng một căn phòng trong suốt. Ngủ thiếp đi trong ánh trăng. Tỉnh dậy trong ánh mặt trời rực rỡ. Nếu sáng sớm không có ánh sáng chói lòa không gì có thể ngăn cách nổi xiên vào, cô sẽ dậy rất muộn.

Nhưng hôm đó, cô tỉnh dậy, thấy căn phòng vừa tối tăm vừa bừa bộn. Tường nhà với giấy dán tường đầy những vết mưa loang lổ, có ánh sáng yếu ớt nhảy nhót bên trên. Cô cứ ngỡ trời ướt át. Hơi nghi ngờ. Vì chỉ có mùa đông ở phương Nam mới ẩm ướt như vậy. Nhấc chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh giường, té ra mới khoảng năm giờ sáng.

 

Cô trở dậy nhưng không bật đèn. Rút ra một điếu thuốc, rồi quay đầu lại, nhìn thấy đường chân trời ngoài cửa sổ. Toà chung cư hai mươi mốt tầng đem lại một cảnh tượng phảng phất như trong mơ. Từng đám nhà cao ốc quây quần như rừng cây, lấp lánh ánh đèn. Chân trời dồn ứ những ráng mây trĩu nặng và nham nhở. Đỏ và tím trộn lẫn, lấp loé tí ánh sáng, xếp chồng và chất đống lên nhau từng lớp một. Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy bình minh sau khi dọn đến căn hộ mới. Trong khoảng khắc đó, đột nhiên cô nhớ tới gương mặt anh, rất rõ ràng.

 

Hoa trà

 

Ba năm trước, cô từng chép một đoạn sau trong nhật ký: Trong khu vực Mục Thoát có hai ngọn núi cao nhất phía Đông dẫy Himalaya là Jabava Nam và Jalabailoi. Con sông Yaruchangpu xé ra một vực sâu hơn năm nghìn mét trong dẫy núi. Vực Yaruchangpu sâu nhất, dài nhất và nguy hiểm nhất thế giới. Huyện lị duy nhất chưa có đường cao tốc ở Trung Quốc, được gọi là “Bông sen thần bí”.

 

Cô tự nhủ, phải đi tẩy trần. Có một âm thanh cứ lôi cô đi. Nhưng trong hơn một nghìn ngày đã qua, cô đã làm mọi việc không chút liên quan. Lặp lại, lặp lại. Sự lặp lại vô tận. Chữa trị một cái răng có thể mất đứt một hai tháng. Học vũ điệu La Tinh mỗi tuần đi một lần. Nuôi một chậu dương xỉ mỗi ngày tưới hai lượt nước. Thuê một đĩa DVD hai ngày đổi một lần. Chạy bộ mỗi tối một lần. Cơ hội yêu một người đàn ông một tháng vài lần hoặc vài tháng một lần. Quá nhiều quá nhiều… Có quá nhiều sự việc với những chi tiết trùng lặp, không ngừng mất mát.

Đúng vậy. Tôi cảm thấy cuộc sống cứ bị kéo dài dằng dặc. Cảm thấy tốc độ máu lưu chảy trong tim cứ chậm dần. Chậm tới mức khiến người ta chóng mặt, váng vất tới khó thở. Cứ phải dằng dai ngoi lên. Nổi trên mặt biển. Không tiếc mọi giá.

 

Tối đó, cô ở nhà xuất bản sửa từng tấm ảnh. Có một tấm hình cao ốc ở Hồng Kông trong đêm mưa dăng dăng rực ánh đèn. Trên trời có đám mây nặng trĩu bị bão lớn thổi tung toé. Dưới tấm hình có một dòng chữ đen, viết rằng, Ước gì anh đủ ngây thơ và không ngại trả giá để yêu em. Một rừng hoa lê trắng tinh khiết quấn quýt với lá xanh. Làm nền cho nhau.

Cô kết thúc công việc lúc gần sáng, đi trên đường phố Bắc Kinh trống trơn, hít căng bầu không khí mát lạnh và tươi mới. Châm một điếu thuôc, băng qua cây cầu vượt không một bóng người. Rồi tự nhủ, Thôi, ngày mai phải xuất phát, đi tẩy trần thôi. Phải đưa mình ra khỏi đây.

Phải từ tốn tiến lại gần nó. Trước hết tới Côn Minh, Thành Đô, La Tát, rồi mới xuyên qua con đường quốc lộ dài dằng dặc và tuyến đường bộ, cứ tiến gần với nó.

 

Eric hỏi, Rốt cuộc đó là một nơi như thế nào?

Cô trả lời, tộc người Môn Ba đi ngược dòng, băm bổ những chuyến đường dài, vượt qua bao khó khăn, xuyên qua núi cao và rừng sâu, di chuyển và lấy đó để cư trú với tộc người Lạc Ba. Nhưng nó vốn chỉ là một thôn nhỏ ngày đông tuyết phủ băng giá, mùa xuân hoa nở đầy núi. Giấu mình sau khe núi chỗ rẽ ngoặt đường về. Đến được đó không dễ dàng. Đi ra khỏi nó cũng không dễ dàng.

Cô nói, Nó giống như một vết tích ảo giác không tồn tại. Cần có người tin nó, dốc hết toàn tâm toàn ý, đuổi theo và kiếm tìm. Cuộc đời một số người có những tưởng tượng chỉ thuộc riêng mình, cũng sống như vậy.

Anh nói, Em tới đó chỉ vì muốn viết văn? Vì muốn viết nó vào trong tiểu thuyết của em sao?

Cô đáp, Không. Em tới đó chỉ vì những tưởng tượng của em. Vì em là một người có thể toàn tâm toàn ý, đuổi theo và kiếm tìm. Cho nên em đang sáng tác. Viết nó vào trong tiểu thuyết của em. Viết một cuốn tiểu thuyết. Em đã biết.

Anh hỏi, Nơi đó có hoa sen không?

Cô đáp, trong tôn giáo, hoa sen còn có một hàm nghĩa khác. Đừng có cố tìm hiểu những thứ này, Eric ạ. Hãy nghĩ về Anna và cô gái Thượng Hải của anh.

Anh nói, hôm qua Anna đã rời Lệ Giang rồi.

Anh có buồn không?

Không hề. Anh chỉ nhớ tới những giây phút vui vẻ khi ở bên cô ấy.

 

Họ cùng tới Hải Đông thăm quan một căn nhà lớn do một họa sĩ tự thiết kế. Bên ngoài tấm kính cửa sổ to đùng là biển cả, cành cây, từng đám hoa đỗ quyên. Cảnh đẹp kinh khủng. Trong vườn có dẫn đường nước vào chảy róc rách, trồng rất nhiều cây. Họ ăn trưa trong tiệm bên bờ biển. Canh cá, đậu mới hái trong vườn. Đột nhiên gió lớn ào ạt, sóng ầm ầm, từng đợt đập ùm ùm lên bờ.

Anh nói, Hồi nhỏ anh cũng lớn lên trên bãi biển. Hồi đó từng cụm mây luôn khiến anh háo hức. Chúng có đủ hình dáng và màu sắc.

Cô nói, Như vậy thật tuyệt. Vì đôi mắt anh có màu lam.

 

Anh hỏi, Sao trông em lúc nào yên tĩnh như vậy? Cứ lặng lẽ như thể không có quan hệ gì với thế giới này.

Cô hỏi, Thật sao? Nhưng tại sao trong lòng em luôn có sóng vỗ bờ, âm thầm dâng lên. Người thuộc chòm sao Cự Giải có cuộc sống tĩnh tại, nhưng thực chất họ lại là những người lang bạt, bất an.

Anh nói, Anh thuộc chòm sao Song Ngư.

Cô nói, Ừ. Vì thế anh luôn mơ hồ, trông sáng. Anh rất dịu dàng. Tình cảm của anh dù có bốc hoả cũng không gây tổn thương. Cô đưa tay ra, vò sẽ mái tóc vàng kim của anh. Cười.

Anh hỏi, Em không dám yêu người khác sao?

Cô đáp, Không phải. Em yêu vô cùng quyết đoán và nhanh chóng. Vì em biết rõ mình cần cái gì. Nhưng lúc chia tay cũng vậy. Vì em cũng biết mình cần cái gì.

Cô nói, Khi yêu, anh phải tin tưởng nó. Khi chia tay, anh phải tin vào chính mình.

 

Lúc chia tay, anh hái hai nụ hoa trà trong vườn sau bên bờ biển. Một nụ to màu hồng trắng, một nụ nhỏ màu hồng đào. Anh nói, Anh chọn đấy. Tặng em. Cô ấp hai nụ hoa bụ bẫm vào lòng bàn tay, khe khẽ ngửi. Sau này, cô cho chúng vào phong bì, gửi bưu điện về Bắc Kinh.

 

Tin tưởng

 

Cứ thích đi bộ như vậy. Như thể đi bao lâu cũng không đủ. Là một mùa đông lạnh nhất Bắc Kinh suốt mười chín năm qua. Nhiệt độ buổi sáng dưới âm độ, lạnh táp vào mặt, mất hết cảm giác. Nhưng họ cứ lầm lũi đi trên con đường vắng vẻ vào lúc tinh mơ như vậy. Bầu trời cứ tối tăm và tĩnh mịch như thế, vài ánh đèn thưa thớt và cái lạnh cuồn cuộn. Cô là một phụ nữ mà phải sau ba mươi mốt năm, anh mới gặp được. Nhất định là anh đã không cẩn thận để đánh mất cô ở nơi nào đó, không tìm lại nổi. Thế nên cô trở thành một đứa trẻ cô nhi. Anh không thể mang cô về nhà được nữa. Anh chỉ có thể mất cô một lần nữa.

 

Họ bước đi rất nhanh như thời trẻ. Có lúc chạy gằn. Một đầu phố. Lại thêm một đầu phố. Ôm nhau. Ra sức chạy như con chim xoè cánh. Đột nhiên như quay trở lại mười năm trước. Như thể một đôi trai gái quấn quýt. Mãi đến khi già đi. Mãi cho đến chết. Những thời khắc đó, cuộc sống chân thực đó còn ở đâu?

 

Nếu chúng ta có thể gần gụi Bắc Kinh vào những sớm tinh mơ, chạy qua đầu đường tối om còn vương chút đèn đường, băng qua cơn gió lớn lạnh thấu xương, rồi bắt đầu bay lên. Giới hạn của chúng ta ở đâu? Liệu có đủ sức quay về bên biển cả? Khiến chúng ta chìm đắm trong ái ân dưới biển sâu tới chết đi. Khiến chúng ta trường tồn, mãi cho đến khi tan biến không chút dấu vết.

Em chỉ biết, thế giới này trong đúng thời khắc đó có phần khác nhau bởi sự tồn tại của anh. Có một chút khác biệt nho nhỏ, đủ để em cảm nhận được ý thức vỗ cánh bay lên. Không còn chìm đắm trong cuộc sống đơn điệu ngày lại ngày. Chìm đắm trong cái thành phố cô đơn này.

 

Ước gì chúng ta có thể nắm tay nhau cùng bay trên bầu trời thành phố, bay qua muôn ngàn đèn đóm sáng chói và đám người bừng bừng. Bay qua đám pháo hoa tưng bừng sau lưng, bay qua cái buốt giá gầm gào, xộc thẳng lên các tầng mây. Bay tới nơi chúng ta xuất phát. Rồi ôm siết lấy nhau. Chúng ta sẽ trở thành cặp bạn tình say nồng. Có thể trải qua vô số những gập ghềnh và sống đi chết lại. Nhưng kiểu đó chỉ dùng để gây tổn thương nhau hoặc giã từ nhau. Không thể dùng để sống cho nhau.

 

Không biết ở đâu, em đã từng gặp anh. Như thể anh chính là người mà em cứ chờ đợi nhưng không thể đợi nổi. Thế nên mỗi một chúng ta lại lên một chuyến xe lướt qua nhau. Vì chờ đợi và nhẫn nại đầy ắp đau khổ. Chúng ta bắt đầu già đi. Mệt mỏi như thế, muốn tìm một chỗ để ngồi xuống. Muốn tìm sự an ủi. Muốn giành được mục tiêu mà không cần phân tích kỹ, chỉ cần thoả mãn một cách mù quáng. Xe có thể chạy nhanh chạy chậm. Có thể xuyên qua con đường ngầm âm u hoặc đại dương tĩnh mịch. Đôi khi có thể dừng lại hoặc tiếp tục. Có thể giống như một bọc nước trong suốt to đùng, cuốn em lại.

 

Khi chúng ta gặp nhau, đã băng qua hơn mấy trăm năm ánh sáng. Gặp gỡ và yêu nhau dưới đáy đại dương tĩnh mịch sâu ba nghìn mét. Đây là một cuộc tình quá rõ ràng. Anh sẽ không còn có cơ hội chạm thêm vào một thứ tình cảm rành mạch như vậy nữa. Không còn gặp được những người quả quyết như vậy. Em không chút nghi ngờ. Em tin vào sự chân thành của anh, cũng như tin vào sự yếu mềm của em. Tin vào cái đẹp của anh, như thể tin vào tội lỗi của em. Tin vào quyết định của anh, như thể tin vào thời gian.

 

Sao Chổi

 

Họ cùng rời khỏi Đại Lý. Ngồi tàu hỏa tới Côn Minh, rồi từ Côn Minh đáp máy bay tới Bắc Kinh.

 

Trong đám người mệt mỏi và u ám ở nhà ga, Eric như một loài cây tràn căng nhựa sống, tỏa ra luồng khí mới khiến mọi người yêu thích. Chiếc quần bò lấm lem. Áo khoác thể thao màu đỏ da cam tươi tắn. Đôi giầy vải đen. Kéo lê chiếc va li hàng hiệu của anh. Chiếc va li đó cũng có màu vàng da cam với móc cài sáng choé, rất đẹp. Cô thấy mình như thể mang theo một bồn hoa, mang theo anh bên cạnh. Anh biết cách tận dụng nhan sắc và trí thông minh của mình. Đã thuyết phục được ông trưởng tàu đổi giúp họ một gian toa VIP.

 

Có thể xem đĩa phim. Trên tàu chọn bộ phim kinh dị có tên “Thuyền ma”. Anh không thích xem loại phim này, nhưng không có phản ứng mạnh mẽ. Đeo tai nghe, ăn kẹo sôcôla. Anh thanh minh, Thích ăn sôcôla quá đi mất. Có thể cắn một miếng hết veo. Xem ti vi xong, anh cởi áo len, mặc áo lót trắng đi ngủ. Trong bóng tối, cô ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng. Mát mẻ và quyến rũ. Anh mơ màng hỏi, Tới La Tát, em thích nhất làm gì?

Cô đáp, Em sẽ đi xem tranh vẽ trên tường. Chúng đã tồn tại hơn một ngàn năm. Trong mơ, em đã nhìn thấy những tấm tranh cổ kính trong miếu mạo tối om. Phải bật đèn pin mới có thể ngắm rõ. Nhưng ánh sáng lại khiến chúng bị hỏng rất nhanh. Chất liệu nhuộm nên màu xanh lá cây là tùng thạch, màu đỏ là hồ điệp, màu xanh lam là thanh kim thạch. Khuôn mặt Phật viền bột vàng. Cũ kĩ và lở lói tới mức khó nhận ra. Khí phách trang nghiêm. Tỉ mỉ vẽ hổ, hoa sen và Phật đà. Ánh đèn dầu tĩnh lặng, chợp chờn. Trong không khí vương mùi bụi bặm. Tuyệt đẹp.

Cô lại hỏi, Anh đã nhìn thấy sao Chổi chưa?

Anh đáp, Chưa bao giờ.

Cô nói, Cứ sáu mươi năm, sao Chổi lại thực hiện một chuyến phiêu lãng đường dài, băng qua trái đất. Có lẽ một ngày nào đó, nó sẽ xuất hiện trên bầu trời đêm hướng đông thiên nam. Hành vi thần bí và khúc khuỷa. Chỉ vài tiếng sau đã tiến sát gần các chòm sao trên nóc vòm trời. Hai cái đuôi sao chổi mở rộng theo hai hướng ngược nhau, dài gần nghìn cây số, cứ vươn thẳng như đầy tháng. Nó bay qua các chòm sao Kim Ngưu, Tiên Nữ, Bạch Dương, Anh Tiên và Tiên Hậu… Lao vun vút về hướng tương lai. Khi nó xuất hiện trở lại, có lẽ chúng ta đã chết, Eric ạ.

 

Sẽ không nhìn thấy nó nữa. Nhưng chắc chắn nó sẽ lại xuất hiện, bất luận chúng ta đã chết hay chưa. Đó là việc chỉ có thời gian mới biết được.

 

Thế nên Eric ạ, em không phải là một du khách. Em chỉ là một người đang đi. Cứ đi mãi. Tới nơi đâu cũng có thể là nhà. Nơi đâu cũng không phải là nhà. Có lẽ mỗi một chúng ta đều chỉ là một ngôi sao băng qua trái đất. Một quỹ đạo cô độc khó có thể thay đổi. Hết vòng luân hồi này tới vòng luân hồi khác. Hết vòng này tới vòng khác…

Cô quay lại, thấy anh đã ngủ say.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!