Ôi đàn ông (30)

Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Một lần cáo biệt như bên tai kẻ điếc
Gác điện thoại, tôi lập tức gọi điện cho Hắc Lệ, như thể là một hành động có ý thức. Chưa đợi tôi nghĩ xong nên nói gì, điện thoại đã thông.
“Nói đi chứ? Ai thế? Không nói thì gọi điện làm gì?”, giọng Hắc Lệ lạnh như băng.
“Anh đây, Hắc Lệ. Anh đang ở trong phòng làm việc. Em có thể tới được không?”, tôi thầm thì, như có kẻ đang nấp sau cánh cửa.
“Thì ra là Viện trưởng gọi tôi”, giọng cô không hề mang sắc thái tình cảm.
“Không phải”, tôi nghĩ một lúc, phát hiện thấy mình không thể lợi dụng chức quyền được nữa.
“Thế thì xin lỗi. Chẳng phải tôi đã nói với ông sao, giờ đây chúng ta không ai nợ ai nữa. Sau này ông không cần phải nói chuyện với tôi nữa. Nếu còn cố tình, ông không phải là con người”. Cô nói lèo một hơi rồi gác máy.
Tôi nhớ không ra ai ngồi cùng phòng làm việc với Hắc Lệ. Tại sao con người đó luôn vắng mặt? Nếu anh ta ở đó, Hắc Lệ đã không có nhiều cơ hội để lộ mặt ác ra như vậy.
Năm phút sau, điện thoại réo vang, là Hắc Lệ.
“Nếu tối nay ông rảnh, tôi mời ông ăn cơm, vẫn chỗ cũ. Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện”. Giọng Hắc Lệ trĩu nặng, như thể thời gian vừa trôi qua mười lăm năm.
Thực ra giữa chúng tôi cũng không có gì để nói. Thỉnh thoảng, cô ta gắp một miếng rau ngậm trong miệng, nhai hơn ba mươi lần rồi mới nuốt, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.
Tôi cũng không tìm được đề tài gì. Những thứ cần biết, tôi đều biết cả, trong lòng quá thanh thản. Chỉ ân hận lần giã biệt lại như thế này.
Nếu cô không gọi điện cho tôi, tôi cũng làm như vậy. Như thể quan hệ của chúng tôi bắt đầu từ bữa cơm nên cũng nhất thiết phải kết thúc như vậy. Mặc cho có nuốt trôi hay không, nhà nghỉ là nơi duy nhất chúng tôi có thể đi được và bàn ăn là khu vườn duy nhất của chúng tôi.
“Tôi không hề cố ý muốn hại anh”, Hắc Lại lại vừa nuốt một miếng rau, không thèm ngẩng đầu lên, nói, “Hôm đó tôi không được vui nên nói bừa với anh ta. Không ngờ anh ta lại là họ hàng của phó giám đốc Ty Văn hoá”.
“Thôi, không sao, để nó qua đi”, tôi hỏi, “Có phải anh ta luôn mời em đi ăn cơm?”
“Anh nói vậy là có ý gì?”, cô nhạy cảm hỏi.
“Tôi còn nhớ trước đây em từng nói rằng em luôn gặp phải những người đàn ông có vấn đề”.
Hắc Lệ nhìn tôi chằm chằm.
“Có lẽ ai cũng có vấn đề, tôi cũng vậy. Nhưng em cần phải xem tính chất của vấn đề đó ra sao. Có những người…”
“Anh thật lý trí”, Hắc Lệ cắt lời tôi, nói một cách châm biếm.
Tôi chỉ biết nuốt lại lời định dặn dò Hắc Lệ đề phòng tay cháu của giám đốc Ty.
“Nói có lý”, tôi nói, “anh già rồi”.
“Những người bằng tuổi anh song vẫn phạm sai lầm có đầy”, một lần nữa Hắc Lệ nhìn tôi đầy trách cứ.
“Chẳng hạn như anh”
“Đúng, chẳng hạn như anh”
“Sai lầm của anh là đã làm em mang thai, đúng không?”
Hắc Lệ đập đôi đũa xuống mặt bàn, phẫn nộ nói với tôi:
“Đúng, bây giờ anh hài lòng chưa?”
…
“Tôi đã nói với anh rồi, giờ đây chúng ta không ai nợ ai. Anh vẫn nhắc tới chuyện đó. Anh là đồ tiểu nhân!”
“Em đừng xúc động quá như vậy. Tôi chỉ muốn đùa thôi. Tôi…”
“Lôi tôi ra làm trò đùa sao?”
Tôi quyết định câm như thóc, nếu không vết thương càng lớn hơn.
“Đã thế này, tôi nói thật luôn”, cô ta như một bệnh nhân lên cơn sốt, “Là do tôi cố ý nói với cháu của phó giám đốc Ty đấy, vì anh ta rất muốn đẩy anh đi. Tôi nói với anh ta rằng, anh là một thằng lưu manh. Và anh đúng là như vậy. Các người ai cũng lừa tôi. Phụ nữ luôn bị lừa đảo. Tôi đã chán ngán lắm rồi”.
Tôi ngắm cái dáng của Hắc Lệ, lòng không khỏi xót xa.
“Anh đừng có nhìn tôi như vậy. Cất hết những hành vi giả tạo cao cấp đó đi. Nói cho anh biết nhé, tôi rất vui mừng. Cuối cùng cũng có lần này, kẻ bị lừa không phải là tôi, mà là bọn đàn ông các anh!”
Cô nói xong giống như một vật thể nặng trĩu có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào, lảo đảo chạy ra ngoài cửa lớn khách sạn. Khi tôi đuổi theo, cô đã chui tọt vào một cái xe tắc xi. Tôi cúi xuống cửa xe, gọi tên cô ta. Cô phẫn nộ quát lớn với anh tài xế:
“Lái đi”.
Anh tài lấy tay phải bịt chặt tai để bảo vệ, tay trái xoay vô lăng để duy trì kinh doanh.
Chiếc xe phóng như bay.
Related Posts
No related posts.




