Ôi đàn ông (34)

30 Tháng 10
Tháng 10-30-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Văn học ngồi

Uống hết rượu, trời đã tối sẫm. Tôi vẫn chưa say, Khánh Tử cũng vậy. Khánh Tử thả tôi xuống một con đường có tên Sinh Lợi. Là do tôi đề nghị cậu ta để tôi xuống. Tôi nói, Muốn đi dạo một mình.

Thật đáng tiếc, tôi đi một mình chưa được bao lâu, câu nói của Hắc Lệ lại vang bên tai tôi:

“Anh thật lý trí”

Bực bội quá, câu nói của cô ta còn khiến tôi bực hơn con người cô ta. Tôi đi ngang qua một tiệm nhỏ, nom vừa giống quán bar, vừa giống quán cà phê, lại vừa giống nhà hàng. Trên tấm biển ghi: Văn học ngồi.

Nếu bạn cũng như tôi, viết tiểu thuyết, yêu văn học, liệu có thể không đi vào ngồi được sao?

Anh thật lý trí.

Thật đáng ghét, tôi nói chính tôi, Mình thật lý trí.

“Mời anh vào chứ?’, một người đàn ông đứng sau quầy nói với tôi, “Đừng đứng chân trong chân ngoài thế”

“Bên trong là cái gì thế?”, tôi bước vào.

“Văn học ngồi”, anh ta đáp rất lớn.

“Tôi biết. Ý tôi hỏi, là quán bar, hay là…”

“Cái gì cũng phải, là quán bar, có rượu, Martini và rượu trắng đều có cả. Là quán cà phê, các loại cà phê của Brazil, Ireland, đảo Hải Nam đều có. Là quán trà, hồng, lục, hoa, loại trà nào cũng có. Là quán cơm, từ mỳ Lam Châu tới mỳ Ý đều có cả. Anh muốn dùng gì?”. Anh ta vừa nói hết một hơi, hai người khác trong tiệm đều cười phá lên.

Dường như nơi đây cần phải gọi là “văn học cười” mới đúng.

Tôi quay lại nhìn. Họ không ngồi cùng nhau, hình như không phải một nhóm. Tôi chọn một vị trí khác, rồi kêu với người đứng quầy:

“Lấy một chai rượu Nhật Bản”.

Anh ta nhìn tôi hồi lâu, rồi đáp:

“Riêng loại này không có”

“Thế lấy bừa một chai trong số những thứ anh có xem nào”

“Bia Thanh Đảo có được không?”

“Được”, tôi ngồi xuống.

Sau khi bia được mang tới, trong quán đột nhiên yên tĩnh hẳn. Ba người đàn ông âm thầm uống. Anh chàng đứng quầy vẫn ra sức lau chùi. Hết lau quầy, lại lau chai lọ, chùi tới chùi lui….

Một lúc sau, những muộn phiền trong lòng tôi không những ngừng tăng. Người đàn ông ngồi bên phải tôi đứng dậy, đi về phía tôi. Tôi cũng thấy hơi căng thẳng, không muốn gây chuyện.

Nhưng anh ta chỉ đi lướt qua tôi, tới chỗ người đàn ông ngồi bên trái tôi, tay vẫn cầm một ly bia.

“Có phải anh là Lý Đại Luân Tử-người mà họ nói là viết tiểu thuyết đó không?”, theo phong cách nói năng của anh ta, có thể người này cũng là người viết tiểu thuyết, hoặc tệ hơn là viết tản văn.

“Không có từ “Tử” đâu”, Lý Đại Luân đáp.

“Tóm lại vẫn là anh phải không?”

“Anh muốn gì?”, Lý Đại Luân ngờ vực.

“Nói chuyện với anh thôi”

“Nói đi”

“Nói thực nhé!”, người đàn ông làm bộ tịch như một đứa trẻ.

Lý Đại Luân cười khẩy, như thể anh luôn gặp phải đám người thần kinh này hàng ngày, nên không còn cảm giác mới mẻ.

“Những tiểu thuyết anh viết không bằng đám phân chó, không rõ ràng, cứ dinh dính, mơ hồ. Lại còn viết cho lắm đến mấy cuốn, còn kêu là thực nghiệm. Đừng có giỡn đám dân thường chúng tôi. Cái thứ đó chỉ cho các bà mẹ xề xem thôi, mà có xem, họ cũng không hiểu. Tôi thực sự không hiểu tại sao anh lại phải viết như vậy?”

Lý Đại Luân đứng dậy, khiến tôi cũng căng thẳng. Đều là người Đông Bắc cả, chỉ cần đứng lên, mọi chuyện có thể rắc rối ngay.

“Nào, cạn một ly”, Lý Đại Luân nâng cao ly.

“Mẹ kiếp, anh có vấn đề gì không đấy?”, người đàn ông kia tuy là người Đông Bắc, song vẫn thấy bất ngờ.

“Vấn đề gì đâu. Những lời anh vừa nói là những thứ mà tôi luôn muốn nói nhưng không nói được. Như vậy chẳng đáng để cạn một ly sao?”, Lý Đại Luân nói xong, tự uống trước.

Người đàn ông kia thấy vậy cũng vội vã cạn theo.

“Chà, vừa nhìn đã biết ngay anh là người Đông Bắc, thẳng thắn”.

Lý Đại Luận đặt ly rượu xuống, nhìn anh ta, không nói.

“Chà”, xem ra người đàn ông này khi nói chuyện rất thích dùng từ “chà” ở đầu câu, “Xem ra cái lũ ngu kia nói năng không đúng. Anh là người tốt đấy chứ!”.

Lý Đại Luân cười ngượng ngùng.

“Chà, tôi thấy trong tương lai ắt anh có thể viết ra được thứ gì khác”

“Còn gì dễ viết cơ chứ? Làm nhà văn đâu chỉ có một mình tôi”

“Chà, chẳng hạn anh có thể viết chuyện đánh nhau với lũ quỷ Nhật”

“Lại viết mãi chuyện đó ư? Khi lũ Nhật tới, chẳng phải vùng Đông Bắc sản sinh ra Hán gian nhiều nhất đó sao?”

“Thật ư?”, người đàn ông kia bị chấn động không kém, “Tư liệu của anh chính xác đấy chứ?”

“Sao lại không chính xác được. Tôi tra cứu trong thư viện đấy”.

“Ở thư viện nào đấy? Anh đừng có tra ở thư viện Nhật đấy nhé! Cái lũ Nhật đó rửa dơ dáy cho người Đông Bắc chúng ta”.

“Anh đừng nói người Đông Bắc là cục mịch, dơ dáy. Anh ta nghe không hiểu đâu”, Lý Đại Luân vừa nói vừa chỉ vào người đàn ông đứng sau quầy. “Anh ta từ Mẫu Đơn Giang tới”.

“Dơ dáy tức là coi thường đó, nói xấu anh đó. Có hiểu không hả?”, người đàn ông nọ giải thích với người đàn ông đứng sau quầy, rồi nói tiếp:

“Chà, anh nói, người Nhật rửa dơ dáy cho người Đông Bắc chúng ta. Như vậy chả phải lũ Hán gian của chúng ta làm việc công cốc ư?”

“Công cốc là thế nào. Làm Hán gian chẳng phải vì muốn lấy tiền thưởng sao?”

“Nói cũng phải”, anh có vẻ hơi nghĩ ngợi, “Nhưng, anh cũng đừng bi quan quá. Vùng Đông Bắc chúng ta thiếu gì chuyện cổ quái, sợ là chưa ai viết ấy chứ! Anh cứ viết cái loại khiến người ta phải giật mình ấy, thật lạc hậu, thật tàn khốc vào. Không chừng lại được Trương Nghệ Mưu chọn thì sao. Ông ta chuyên thích những kiểu như vậy. Chỉ cần ông ta chuyển nó thành phim, người nước ngoài sẽ chú ý tới anh ngay. Không chừng lại trao cho anh một đề cử giải Nobel ấy chứ”.

“Được rồi. Tôi thấy anh nên quay về chỗ của anh uống rượu đi. Nói tới nói lui lại quay sang nước ngoài bây giờ”, Lý Đại Luân càu nhàu.

“Chà, bạn bè như anh thế à? Tôi lo lắng cho tiền đề của anh, sao lại quay ngoắt sang chửi tôi thế?”

“Thôi thôi, anh về chỗ uống rượu đi. Chúng ta không đi cùng một con đường, cũng không thể nói chuyện thống nhất được”.

“Khỉ gió thật. Con người anh thật chả ra làm sao. Tôi thấy lũ người kia nói anh không sai tẹo nào. Anh đúng là thằng ngốc!”

“Anh nói lại xem nào?”, Lý Đại Luân đứng phắt dậy.

“Tôi nói lại thì sao? Anh làm gì nổi tôi?”

“Anh cứ nói lại xem nào?”

“Tôi nói lại, anh làm gì nào?”

“Cứ nói lại thử xem?”

“Tôi nói lại, anh định làm gì đây?”

“Nói lại thử xem?”

“Được, để tôi nói lại cho mà nghe nhé! Anh là một thằng đại ngốc!”

 

Các bạn đọc yêu quý, nếu ngòi bút của tôi chuyển ngoặt ở đây, nhất định các bạn sẽ la mắng tôi, Tại sao không viết tiếp đi? Người Đông Bắc đánh nhau nhất định rất thú. Đó là nghe nói, biết một mà không biết hai: người Đông Bắc đánh nhau rất hay, nhưng không dễ miêu tả, bởi vì không dễ quan sát. Nếu bạn chọn quan sát sẽ rất khó bảo vệ được chính mình. Chai rượu, bàn ghế, nói không chừng bất kỳ thứ nào đó đều có thể đập lên đầu, lên người, lên chân bạn. Không nói chắc sẽ vào đâu.

Tôi vứt ngay tiền rượu rồi bỏ chạy. Không bị thương, nhưng cái từ “thằng ngốc” cứ như một cái búa nện thẳng vào tâm trạng tôi, khiến lý trí tôi vỡ nát, khiến tôi tỉnh lại.

 

Tôi vào bừa một tiệm hớt tóc. Còn tí tóc nào sót lại, kêu thợ cạo sạch.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!