Ôi đàn ông (Kết)

Tác giả: Bì Bì
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Đoàn kết tới ngày mai
Dường như trong lòng tôi đã có một sự lý giải đối với mình, và đối với người.
Phảng phất như thể tôi vừa dứt tung sợi dây xích bằng thịt da vẫn gò bó cơ thể tôi bao năm qua. Một sự nhẹ nhõm không thể nào tả nổi, từ trong ra ngoài.
Phảng phất như thể tôi nhìn xuyên thấu mọi thứ. Vì thế, chẳng còn gì là quyến rũ, cũng chẳng còn gì có thể đè nén.
Trên đường, tôi gọi điện thoại cho vợ. Sự thực về việc giờ đây cô ta ở nhà người khác đã không còn khiến tôi bất an.
Cô hỏi:
“Hồ Đông, là anh à, có chuyện gì thế?”
“Tôi muốn đi thăm em. Có chuyện muốn nói. Được không?”
Cô khiến tôi đợi một lát. Sau một hồi yên tĩnh, cô quay về bên điện thoại, nói với tôi, Không được.
“Em nói với ông ta xem được không?”, tôi khẩn cầu.
“Ông ấy nói, Thôi, sau này có thể còn có cơ hội, nói chuyện điện thoại với anh”, vợ tôi hỏi, “Anh còn chuyện gì khác nữa không?”
“Anh muốn gặp em”
“Không cần đâu, Hồ Đông. Đây là kết thúc tốt đẹp nhất mà chúng ta có thể có”. Cô vẫn khiến tôi cảm thấy xa lạ. Tôi biết, sự xa lạ đó sẽ tồn tại vĩnh viễn giữa chúng tôi.
“Thôi được, vậy anh nói chuyện với em qua điện thoại nhé!”
Cô ta cũng không thèm đáp lại lời của tôi. Như thể không thèm để tâm tới những gì tôi sắp nói.
“Em không cần đổi nhà nữa đâu”
“Anh có ý gì?”, cô hỏi đầy cảnh giác, khiến tôi trong phút chốc quay ngược lại quãng thời gian không mấy tươi đẹp trước đây của chúng tôi. Hồi đó, cô ta cũng thường căn vặn tôi như vậy.
“Em cứ giữ lấy cả nhà. Anh không cần đâu”
“Anh điên sao?”, cô hỏi.
“Ừ, hơi điên. Nhưng cũng chưa điên hẳn, vì thế muốn bù đắp cho em. Sống với nhau bao năm qua, tuy anh không bao giờ đánh chửi em, nhưng cũng không hề đem lại cho em hạnh phúc, không cho em con cái. Dù sao đi nữa, cái nhà…”
Cô khóc.
Mắt tôi cũng ướt, muốn lập tức đặt điện thoại xuống, nhưng đột nhiên cô nói:
“Em không cần cả căn hộ đâu. Cứ đổi đi, đổi đi. Hồ Đông, em không hận anh đâu, vì anh không phải là người xấu. Anh không cần phải làm như vậy. Hồi còn sống với nhau, do em nghĩ không thông suốt. Giờ đây, em đã nghĩ thông rồi. Anh cứ giữ lại nhà đi, giữ lại một nửa”
“Anh đã quyết định rồi, cứ làm theo cách anh nói”, tôi không muốn nói tiếp nữa.
“Đợi đã. Ông ấy không muốn nói chuyện với anh là không hề có ý gì đâu. Chỉ vì ông ấy bị trúng gió, méo xệch mồm, nói năng không tiện thôi”.
“Ừ, anh hiểu rồi, tạm biệt em”
“Tạm biệt Hồ Đông”
Đây là lần giao lưu tình cảm cuối cùng giữa chúng tôi, vì thế vợ tôi vẫn gọi tên tôi. Một người vợ chẳng bao giờ gọi tên chồng, đột nhiên lại bắt đầu toàn gọi tên anh ta. Hơn nữa lại cứ gọi mãi. Như thể không gọi tên sẽ không diễn đạt nổi tình cảm vậy, bất luận rằng tình cảm đó là cơn giận dữ hoặc đau thương. Nó cũng là một dạng nghệ thuật hành vi, bao gồm rất nhiều hàm ý và cách lý giải.
Tôi đi về phía nhà Lưu Thác Vân, cứ như trở về nhà mình. Dù sao cũng đã nói với vợ rằng cho cô ta cả căn nhà, nên tôi cảm thấy không thể quay về đó được nữa.
Trên đường đi, tôi không thấy mình kích động, cũng không bình tĩnh như bình thường. Hai tay đút túi, lảo đảo lê bước. Trên đầu không còn một cọng tóc nào còn có thể quấy nhiễu tôi. Tôi có thể khom mình, cúi đầu về bên trái, không cần bất cứ thứ gì che đậy, cũng không cần phải cẩn thận. Khoé miệng tôi khẽ ngậm một nụ cười: có phần hơi xấu, có phần ngọt ngào, có chút chân thành, có chút buông thả… Cái gì cũng có đôi chút.
Tôi nhớ tới từng chi tiết trên giường cùng Lưu Thác Vân, nhớ tới cái màu cũ kĩ ảm đạm trong nhà cô, nhớ tới một ngày nào đó với cô. Thực sự điên rồ, giống hệt cái kiểu mà một số người nào đó từng bình luận, y hệt cái kiểu mà một số người khác hằng khát khao. (Hy vọng người khác sống tồi tệ hơn mình luôn là sản phẩm của mọi chế độ xã hội, ngoại trừ xã hội chủ nghĩa). Nhớ tới cô biến tôi thành một kẻ vô gia cư bất kỳ lúc nào, nhớ tới nét mặt cô khi nhìn thấy cái đầu trọc lóc của tôi. Cứ nhớ, cứ ngẫm ngợi…
Nhưng nghĩ thế nào đi nữa, tôi cũng không lo sợ. Vì chuyện này, tôi nên cảm ơn ai, nên yêu quý ai đây? Ai đã đem lại cho tôi món quà quý giá nhường ấy? Suýt nữa tôi bật thốt lên, Mẹ kiếp mình hạnh phúc quá!
Nhìn thấy cái đầu trọc của tôi, Lưu Thác Vân giật mình, rồi hài hước nói:
“Thế này chí ít cũng giúp nhà ta sáng rõ một tí”
Vì thế tôi nhận lời với cô sẽ không đội mũ, vĩnh viễn là như vậy, bất kể đông hay hè, bất luận tôi già đi, chết đi.
Cô hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Tôi kể lại tất cả. Cô thật không hổ thẹn là người đàn bà của tôi. Chúng tôi chính là một cặp trời sinh. Cô lập tức vui sướng như tôi.
“Anh muốn làm gì? Bây giờ anh muốn làm gì nhất nào?”
“Nói nghiêm túc hay không nghiêm túc?”, tôi hỏi.
“Nghiêm túc và cả không nghiêm túc nữa. Hãy nói hết, kể cả những ý nghĩ xấu xa nhất, những tâm lý u ám nhất, tất cả mọi thứ.”
Tôi kêu cô bật hết đèn đóm, dù chúng vẫn tối om. Cô cũng kéo hết các tấm rèm cửa. Cô nói, Mặc dù cái này không cần thiết. Chúng tôi nằm lên giường, dù không khát thèm nhau.
“Em chuẩn bị xong chưa?”, tôi hỏi.
“Xong hết rồi”, cô đáp.
“Vậy anh bắt đầu nói nhé!”
“Ừ, anh nói đi”.
Anh muốn tát cho Hắc Lệ một cái, rồi lại ghì chặt cô ta vào lòng, nói câu xin lỗi.
(Lưu Thác Vân cười chế nhạo. Cô nói, Đó là tình cảm điển hình nhất của đàn ông, vừa yêu vừa hận).
Rồi anh sẽ vĩnh viễn không thèm để ý tới cô ta nữa, giống như chưa từng quen biết. Tức là không hận, cũng không yêu cô ta.
(Nụ cười giễu trên gương mặt Lưu Thác Vân đã tan biến. Cô nhìn tôi hơi buồn rầu, như thể tôi là một gã trai tồi. Đó là cách nhìn khiến tất cả đàn ông đều thấy thoải mái, nếu nó không thường xuyên cùng xuất hiện trên gương mặt của một phụ nữ).
Anh hy vọng Dư Khuê mất đi khả năng tình dục. Như vậy, ông ta không thể điên rồ được nữa. Đôi khi, ông ta sẽ đi ra phố, lang thang bên những cột điện, ngắm nhìn quảng cáo chữa bệnh lậu đàn ông.
(Nghĩ xấu rồi đấy phỏng? Lưu Thác Vân hỏi)
Có lẽ vậy. Anh đã từng bị ông ta làm cho rung động. Nhưng anh không muốn như vậy. Dù sao đi nữa, ông ta cũng thuộc số người mà anh mong mỏi quên đi. Đó là sự thật. Vừa nghĩ tới Dư Khuê, anh đã thấy bất an. Như thể vô hình chung, chúng ta có mối liên hệ nào đó.
Anh còn muốn Đặng Viễn mập ra một chút, hoặc anh mập ra cũng được. Rồi anh ôm cô ấy một lần. Chỉ một lần thôi, không hề có chút tà niệm chuyện trai gái. Như ôm lấy chính mình, một người mập một chút ôm lấy người gầy một chút, thậm chí cả ý định sưởi ấm nhau cũng không hề có.
(Em tin vào sự trong sáng của anh. Khi cô nói, tôi nhìn thấy tình cảm sâu sắc trong mắt cô đối với tôi).
Anh muốn cùng Trương Đạo Phúc làm chuyện xấu gì đó, nhất định sẽ cực kỳ thú vị. Ông ta là người đàn ông thích hợp nhất để cùng làm chuyện xấu với anh mà cả đời này anh mới gặp được.
(Giống như một người luôn nghĩ tới việc làm điều xấu nhưng lại không phải là người xấu thực sự- Lưu Thác Vân nói)
Sao cái gì em cũng hiểu được thế nhỉ? Thật bực mình.
(Vì em thông minh mà, chẳng có cách nào khác cả)
Nguyện vọng tiếp theo, em không tài nào đoán ra nổi đâu.
(Cứ thử nói ra xem nào)
Anh muốn sống cùng cô Trương làm mát xa. Trước khi đi, anh sẽ ổn định cho vợ anh, chuẩn bị tốt những thứ để lại cho cô ấy. Còn với cô Trương, nếu có thể sống vui vẻ được với nhau thì sống. Không được thì anh chuồn.
Muốn yêu anh, xin, em đừng sợ hãi
Sẽ có một ngày, anh cao chạy xa bay
Anh không muốn dừng lại một nơi
Cũng không muốn có người đeo bám
Anh chỉ muốn ngắm nhìn em tươi trẻ
Nhưng không muốn biết em đang nhiều đớn đau
Anh muốn lấy được nước trên trời, chứ không phải là nước mắt em…
La, la, la
Chỉ có ba từ trên là do Lưu Thác Vân hát. Cô khoe thích nhất ca khúc của Thôi Kiện. Cô nói chúng khiến người ta như bung ra, thấy hạnh phúc. Dẫu thứ hạnh phúc đó chỉ là thứ tưởng tượng ngắn ngủi dưới lớp vải đỏ nhưng nó rất mãnh liệt. Mãnh liệt tới mức có thể xuyên thấu mọi thứ giả tạo của cái thế giới này.
Lời ca ba từ trên là do tôi đọc ra. Tôi rất thích đọc lời ca của Thôi Kiện, chứ không thích hát với anh ta.
Lưu Thác Vân lại bắt đầu hát một ca khúc khác của Thôi Kiện. Tôi ngăn cô lại.
Đừng hát nữa, nghe anh nói hết đã. Anh vẫn chưa nói xong. Lần này dù thế nào đi nữa, em vẫn phải nghe anh nói hết. Không thể để mất cơ hội này vì thời gian không thể quay ngược lại. Anh vẫn còn một nguyện vọng nữa.
Lưu Thác Vân như có linh cảm gì đó, liền đột ngột yên tĩnh lại, lặng lẽ lắng nghe tôi nói.
Anh muốn lấy một người phụ nữ có tên là Lưu Thác Vân. Anh còn muốn nói với cô ấy rằng, anh rất sợ thứ ánh sáng tăm tối trong nhà cô ấy, sợ cái màu thời gian lưu cữu trên những vách tường. Anh sợ, đến một ngày, vừa đẩy cửa đã giật mình. Cô ấy điên rồ y như người ta nói.
Anh muốn cầu hôn với cô ấy, tất nhiên phải đợi ly dị xong với vợ anh đã. Anh hiểu hết, cũng rõ hết, nhưng chỉ vừa nghĩ tới tấm thân khô gày của cô ấy, anh đã vô cùng hưng phấn, như thể mình là một gã hai mươi. Lại muốn ngủ với cô ấy.
Anh điên rồi. Cô khẽ nói.
Tôi gật đầu. Anh biết mình đã điên, vì chưa bao giờ có được cảm giác tuyệt diệu như vậy. Dẹp hết mọi quy tắc, tuyệt diệu quá, tuyệt quá. Trên đường muốn chặn lại những người có cùng kiểu tóc giống anh trước đây. Muốn kể hết cho họ nghe những kinh nghiệm của anh: mấy sợi tóc lơ thơ làm sao che được cái gì? Da người làm sao chặn được làm người? Đừng mất công nữa. Nếu họ không nghe anh, mắng anh là đồ dở hơi, đồ ngu ngốc, cũng được.
“Em cũng muốn làm đồ ngu cùng anh”, cô nói.
“Em đã làm rồi mà”, tôi đáp.
“Không phải”, cô cãi.
“Vậy em là gì?”
“Thế anh là gì?”, cô vặn lại.
“Anh là cán bộ cấp Sở, là tiền Viện trưởng Viện nghiên cứu văn hoá nghệ thuật tổng hợp”, tôi định nghĩa cho mình thật chuẩn xác.
“Bây giờ thì sao?”
“Một kẻ đứng ngó nghiêng giữ ngã tư đường đời”
“Một thanh niên đầu trọc đứng dưới cột đèn giao thông”, cô kêu to.
“Thời cách mạng văn hoá, từng có một suy nghĩ cải cách thế này, đèn xanh dừng, đèn đỏ đi được. Tiếc là không áp dụng”, tôi kể.
“Nếu áp dụng, cứ theo lời các họa sĩ thuộc trường phái tự do ở Trung Quốc thì quá ghê đấy. Đúng là rất ghê”.
“Em nói cái gì, các họa sĩ thuộc trường phái tự do? Em cũng ghê chả kém”, tôi cười ngặt nghẽo, “Nếu áp dụng đèn đỏ ok, đèn xanh stop thì sau khi cải cách mở cửa cũng vẫn phải thay đổi lại”.
“Tại sao?”
“Vì đi giầy Daphne mới giao lưu quốc tế được”
“Như vậy càng ghê hơn. Ai còn mua ti vi nữa. Khắp phố đều có thể xem được, nhất định vượt qua được trình độ tổng thể của điện ảnh Trung Quốc rồi. Khắp đường phố sẽ sạch một màu, từ đầu tới cuối”.
“Em đúng là kẻ thích xem ồn ào mà không sợ”, tôi nói.
“Thế anh có sợ không?”, cô vặn lại.
“Em đúng là đồ thần kinh”, tôi nói.
“Em không phải là đồ thần kinh”, cô cãi.
“Những người mắc bệnh thần kinh đều nói vậy”, tôi nói.
“Hồ Đông, anh là…”, cô giơ tay lên, định đánh tôi.
“Là gì nào?”
“Em không biết”, cô hạ tay xuống, gào to.
“Hồ Đông”, cô lại hét lên, “Hồ Đông, em thực lòng yêu anh”.
“Lưu Thác Vân, em đừng có phạm sai lầm đấy nhé. Em tưởng rằng anh không yêu em sao? Anh giả bộ yêu em sao?”
“Anh nói đi, anh muốn em làm gì, em đều sẵn lòng. Em hận không thể rạch được một miếng lớn trên bắp tay anh”
“Anh cũng nghĩ vậy. Chúng ta quả là xứng đôi. Ở bên nhau, chúng ta có thể phá hết mọi vụ án trên thế giới này”.
“Đúng, đúng, mọi vụ án đều chỉ xuất phát từ một động cơ. Đó là sống sai lệch”.
Lưu Thác Vân, em nghe đây, rốt cục anh chẳng là gì cả. Anh cũng không muốn sẽ trở thành cái gì nữa. Em có hiểu không?
Ý anh là không muốn trở thành con dấu của Viện nghiên cứu nữa chứ gì?
Cũng không là con dấu của Viện bảo tàng nữa.
Vậy anh muốn làm gì?
Muốn bán căn hộ của em.
Để theo anh về quê sống phải không? Anh tính toán giỏi gớm, đúng là đồ xảo quyệt.
Trồng rau, em thấy sao?
Dù sao đi nữa, em cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ trở thành nông dân.
Không phải là nông dân, mà là làm người của anh, vợ tương lai của anh.
Thôi thì đắm điếp qua ngày vậy. Không biết căn hộ này bán được bao nhiêu nhỉ?
LỜI CUỐI
Tôi và Lưu Thác Vân rời thành phố, bán sạch nơi đó, bán sạch tất cả.
Chúng tôi sống trong một thôn nhỏ. Cô trồng hoa, tôi trồng rau, sống qua ngày bằng tiền bán rau cỏ. Chúng tôi mua lương thực và những vật dụng cần thiết. Mọi thứ đều tuyệt vời. Mọi thứ đều chẳng cần người khác tới bình phẩm. Chúng tôi xây dựng được quan hệ mới với hàng xóm láng giềng, chỉ nói những chuyện về thời tiết và thời sự trên truyền hình.
Mọi thứ đều rất tuyệt. Hẳn bạn cũng không tài nào tin được. Nhưng không sao. Chúng ta có thể nói thêm một chút chuyện khác, để lời cuối không đến nỗi ngắn ngủi.
Tôi xin miêu tả cho bạn xem về tướng mạo của Khánh Tử. Khánh Tử chính là cậu tài xế của Viện nghiên cứu.
Cậu ta không phải là trai bao. Sắc mặt cậu ấy được xây dựng trên cơ sở da trắng điểm thêm chút vàng, chút xám, cuối cùng là một gương mặt có màu xam xám. Mặt mũi vuông vức, mắt nhìn rất thông minh, có phần lương thiện nữa. Cậu ta thuộc típ người không giết nổi ai, cũng không thể nỡ nhẫn tâm làm hại ai.
Dù gặp cậu ta bất cứ nơi nào, bạn cũng cảm thấy thật thân thiết. Nhưng nếu bạn là một phụ nữ tỉnh táo và thông minh, sẽ nhanh chóng hiểu ra rằng, không thể quan hệ với Khánh Tử được lâu. Bởi nếu không phải là cậu ta chán, thì cũng chính bởi bạn quá ngán.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cậu ta cũng có phần khác người. Rốt cuộc vẫn không chịu cam tâm. Vì thế cậu ta dọa ai, ai cũng sợ hãi. Kẻ chân đất không sợ người đi giầy, kẻ dũng cảm không sợ kẻ dát chết./.
Related Posts
No related posts.




