Hoa bên bờ (Kết)

31 Tháng 10
Tháng 10-31-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


An Ni Bảo Bối

Hình tác giả: An Ni Bảo Bối
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Tôi bắt đầu thu dọn hành lý. Có quá nhiều thứ: quần áo, đồ dùng gia đình, phần lớn tủ sách, nước hoa, cây cảnh… đều không định mang theo. Những vật ngoài thân thế nào cũng có duyên gặp lại, còn giờ đây đành phải tạm chia tay. Chậm rãi nhét máy tính xách tay vào túi, thêm vào đó vài cuốn sách và băng đĩa yêu thích. Nhét thêm một ít quần áo. Gọi điện thoại cho chủ nhà.

Đã trả hết tiền điện, tiền nước tiền gas. Tiền đặt cọc, một số đồ dùng để lại cho ông. Tôi nói.

Không phải cô nói định ở hai năm sao? Vừa mới ở được vài tháng mà.

Đủ rồi. Ngần ấy là đủ rồi.

Cô định rời Thượng Hải sao?

Vâng.

Sau này có quay lại nữa không?

Có lẽ không. Nơi đây không phải là quê hương. Tôi cười.

Nhưng quê hương còn ở chỗ nào nữa chứ. Đã không thể quay về. Quê hương chính là nơi không thể quay về.

 

Trong va ly của tôi có một tờ báo. Đó là tờ của chú bé ăn xin trên cầu vượt cho tôi. Phỏng vấn một người đàn ông Bắc Kinh vào núi sâu dậy học. Anh đã rời bỏ thành phố. Anh nói, Muốn tìm kiếm cảm giác quay về. Hồi nhỏ, tôi từng ao ước được dậy học. Sống cùng lũ trẻ. Trẻ con là đóa hoa trên thiên đường, chưa dính bụi trần. Cuộc đời chỉ có những phút giây ngắn ngủi đó mới dứt bỏ khỏi những hỉ nộ ái ố. Đẹp xiết bao. Ngắm nhìn nụ cười trong sáng không chút tà ý. Lý tưởng của một con người không mấy liên quan tới chính anh ta. Luôn làm những việc không liên quan.

Ở góc phố tôi khum tay đánh lửa châm thuốc. Mua một cốc thịt cá viên nóng ở tàu điện ngầm. Cũng giống như rất nhiều hành khách qua đường, ngồi ở đó, đối diện với cái quầy gỗ, ăn hết. Một đám đông hành khách xuống tàu ào ạt sau lưng tôi như nước chẩy… Đó chính là Thượng Hải mà tôi đã dừng chân suốt hai năm qua. Thượng Hải mùa đông. Ánh nắng len lỏi qua những khe hở chật hẹp của tòa nhà lớn. Đám người bộ hành hối hả. Bầu trời xanh ngắt. Nắng rất nhạt. Nhưng đó chính là thành phố tôi đã từng sống. Những phù hoa và tráng tác của nó, những muôn mặt đời thường… Tôi chưa từng gặp một thành phố nào lạnh lùng và xa hoa hơn nó. Những đám nhà cao tầng, nếu đứng từ tầng thứ 30 ngó xuống, giống hệt ảo thuật của các pháp sư, có thể tan biến ngay trong giây lát.

Sự tĩnh mịch của thành phố như biển sâu. Đắm mình xuống biển sâu, không một tiếng kêu.

Đi ra khỏi tàu điện ngầm. Dưới lòng thành phố, tàu điện ngầm vẫn ầm ầm lao về phía trước. Tôi đứng cùng một đám người ngoại tỉnh đi ra bến xe. Họ ồn ào huyên náo. Bàn tán những kinh nghiệm và kết quả đi mua đồ. Rất nhiều người tới đây chỉ để mua sắm. Còn tôi sống ở đây, viết văn và gặp gỡ những người lạ. Rồi bỏ đi. Mọi sự ra đi đều như nhau.

Nhắm mắt lại, đầu hơi váng vất. Tưởng tượng mình đang đứng trên đỉnh núi cao. Ánh nắng nóng bỏng xuyên thẳng tới. Mây lướt đuổi nhau trong tiếng rú rít của gió… Nghe tiếng lòng mình thổi sạch đám bụi trần, khẽ trở nên tinh khiết. Tôi biết mình phải đi về đâu. Cũng giống như từng hiểu rõ tại sao trước đây tôi lại đến thành phố này.

 

Đã mua xong vé. Còn nửa tiếng nữa mới lên tàu. Lượn lờ trong một tiệm tạp hóa gần đó, mua một chai nước khoáng và hai tờ báo thường đọc. Thấy cột điện thoại bên đường. Đi vào, bấm số.

Sâm, em đây.

Anh cứ đợi điện của em mãi.

Em đã xóa sạch mọi thứ trong máy tính rồi.

Em đang ở đâu? Anh nhậy cảm thầm thì, Em muốn bỏ đi sao?

Vâng.

Phim chiếu xong rồi. Tan giờ rồi. Người cũng phải đi thôi. Anh hiểu điều đó. Anh nói.

Sâm. Một đồng xu này em trả lại anh. Em dùng nó để gọi điện cho anh.

Còn đề nghị của anh thì sao?

Em nghĩ em yêu anh, Sâm ạ. Vì thế em không thể sống bên anh mà không được yêu. Xin lỗi anh.

Anh cần em, Kiều ạ. Đừng đi.

Tôi khẽ cười. Sâm ơi, điều duy nhất em muốn cám ơn ông trời là đã sắp xếp anh cho em. Để em có thể kể cho anh về bộ phim trong lòng em. Vì chỉ có anh mới có thể làm khán giả của em.

Anh im lặng hồi lâu. Chúng ta mãi mãi không gặp nhau nữa sao?

Đó là vấn đề của thời gian. Nếu một ngày nào đó, em quay lại và quán bar của anh vẫn còn đó, em sẽ vào uống một ly Wisky pha đá. Rượu của anh rất ngon, luôn làm em say.

Em đi đâu?

Một nơi khác. Em rất mệt mỏi, Sâm ạ. Em cần phải thu lại bộ phim, tìm một nơi và người có thể yên ổn, để mình được nghỉ ngơi.

Liệu em có tìm được không?

Phải tìm được. Tôi lại cười. Chúng ta đều đang tìm. Tới bờ bên kia ngó nghiêng đường đi. Có khi cũng có những cái khác lạ.

Tôi gác máy. Nghe thấy tiếng Sâm trĩu nặng, anh vẫn đang muốn nói điều gì đó. Nhưng mọi thứ đều đột nhiên tĩnh lặng. Anh không còn kịp nói nữa. Lúc chúng tôi ngừng lại, mọi thứ xảy ra đều tan biến ngay chốc lát.

 

Xách va ly lên, bước ra khỏi cột điện thoại. Ngoài trời tuyết bắt đầu rơi.

Xung quanh đầy người xa lạ. Một lần nữa tôi lại phát hiện thấy mình đã đánh mất quá khứ, hồi ức, tình cảm và gia đình, như thể được phục sinh lần nữa. Nó cứu vớt được sự trống rỗng của tôi. Giúp tôi xuyên qua thời gian, cập bến một niềm trống rỗng khác.

Rất nhiều bóng người lóe lên trước mắt tôi. Những người gần tôi, những người từng cọ xát với da thịt tôi, những người mà tôi đã từng ôm ấp và kể lể, những người đã cùng tôi ngắm hoa bên bờ. Linh hồn của họ là hòn đá mà tôi qua sông. Tôi đã từng dừng chân lại ngắn ngủi trong khi băng qua.

Đứng ở đầu đường quan sát. Trận tuyết đầu mùa đông của Thượng Hải. Xòe tay ra, bông hoa tuyết lạnh giá tan ra. Hoa tuyết suốt hai mươi năm qua đều như vậy cả. Đó là sự vĩnh hằng không thể nào thay đổi. Con đường trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng hình mờ mịt của một người đàn ông. Mặc một bộ đồ Trung Sơn vải ka ki xanh, tóc hơi rối. Anh đã mang đi sự chờ đợi vĩnh hằng trong cuộc đời tôi. Chờ đợi một con người đã quyết định ra đi. Chúng tôi ước lượng nhau ở hai đầu trống rỗng.

Mắt tôi ngập lệ nóng, ngóng trông. Cái bóng của người đàn ông tan dần. Cuối cùng tôi cũng bình tĩnh lại và thấy nhẹ nhõm.

Xiết chặt áo khoác, xách va ly lên, băng vào đám tuyết bay mịt mùng ngày càng dầy hạt. Đi về phía bến xe đèn đuốc sáng tưng bừng vào ban đêm. Thời gian xuất phát đã tới./.

 

Tháng 7 năm 2001


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!