Người con gái đói khát (1)
Tác giả: HồngẢnh
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác tiếng Hoa “Cơ Ngã Nữ Nhi”
Nhà xuất bản Ly Giang, 2001
CHƯƠNG 1
1
Tôi chưa từng chủ động nhắc tới sinh nhật với người khác, thậm chí ngay cả với người thân trong nhà, hoặc với bạn bè thân thiết. Đầu tiên là do cố ý quên, sau đó thì quên thật. Mười tám năm trước, không ai nhắc đến sinh nhật tôi. Mười tám năm sau, tôi lại không muốn nhắc cho mọi người biết. Đúng vậy, đúng vào cái năm mười tám tuổi đó.
Ngoài cổng trường là con đường khấp khểnh, hẹp và nghiêng ngả. Mỗi lần qua đường, tôi luôn thấy sống lưng lạnh toát- nhất định lại bị ai đó nhìn theo.
Không dám quay đầu lại, mắt chỉ dám liếc nhìn hai bên: không có gì bất thường. Tôi không dám dừng bước chân, bước vội tới trước mặt bà già bán kem, mới đột ngột quay đầu lại. Đúng lúc đó, một chiếc ô tô tải hiệu Giải Phóng lao vụt qua, làm nước bùn bắn tung tóe. Hai đứa đang mua kem vội co chân lại, chỉ theo chiếc xe chửi bới ầm ĩ. Bùn đã bắn lên chân trần và quần soọc của chúng. Bà già bê thùng kem sát vào góc tường, miệng lẩm bẩm: “Lái cái kiểu chết tiệt gì không biết, bãi thiêu Tứ Công Lí cũng không thèm đồ ôn dịch mày!”.
Hỗn loạn một hồi, con phố nhỏ lại trở về dáng vẻ ban nãy.
Tôi đứng lặng trên con đường hỗn loạn. Hay là hôm nay tôi đã nói chuyện quá nhiều, khiến đầu óc trở nên lẩn thẩn chăng? Từ khi lên mấy tuổi, tôi đã luôn cảm thấy sống lưng lạnh toát, và một đôi mắt không ngừng chằm chằm quan sát tôi. Đã mấy lần tôi suýt bắt gặp kẻ nhìn trộm đó, nhưng lần nào cũng bị hụt.
Chàng trai đó có mớ tóc bù xù và đôi mắt chưa từng hấp dẫn tôi. Anh không bao giờ tiếp cận gần với tôi, xem ra cố tình không để tôi phát hiện. Anh chỉ xuất hiện mỗi khi đi học hoặc tan học, luôn ở luẩn quẩn gần trường, nhưng cũng không hề bám theo tôi, như thể biết rõ tôi sẽ đi đường nào, luôn ẩn mình ở một góc bí mật.
Con gái thời đó được nghe kể nhiều nhất là các vụ hiếp dâm. Nhưng tôi lại không hề sợ người đó cưỡng hiếp tôi.
Tôi cũng chưa bao giờ mách với bố mẹ, và cũng không biết nên kể ra sao, thật khó mở miệng. Có lẽ họ sẽ cho rằng tôi đã làm điều gì đó dại dột, rồi nhất định phải chửi cho tôi một trận thậm tệ. Tôi phải một mình ôm kín bí mật này suốt nhiều năm. Dần dần, chuyện này cũng mất đi ý nghĩa khiếp sợ nào đó, thậm chí đã không còn vẻ thần bí. Mỗi lần bị ai nhìn dõi theo sau lưng-khoảng chừng nửa tháng hoặc mười ngày-, tôi luôn có cảm giác sống lưng chợt lạnh toát. Chuyện như vậy thực ra không có gì đáng sợ hoặc đáng ghét, có lẽ nó liên quan tới sinh lí, có thể người nào cũng từng gặp phải. Chỉ sợ luôn có những ánh mắt ganh ghét bạn. Nếu vậy, tôi có thể giả bộ không quan tâm. Người muốn nhìn tôi hàng ngày kì thực cũng rất hiếm hoi.
Mỗi lần tôi muốn tranh thủ cơ hội để bắt quả tang ánh mắt đó, không phải để xác định lại, mà muốn khẽ khàng như một con chuồn chuồn xanh biếc. Mỗi lần ánh mắt đó đều có thể né được tôi, hoặc có thể những thứ phiêu lãng hư vô không nên túm chặt, bởi một khi nhìn rõ rồi có khi lại có chuyện lớn.
Tôi không dám nghĩ nhiều về chuyện này. Thế giới của tôi năm đó lấp lánh li kì, rất nhiều chuyện rắm rối với nhau, thắt thành một cái nút, như tôi đi trên con đường nhỏ, rong rêu trên bức tường đá, như sợi lông của quỉ, bứt xuống.
Related Posts
No related posts.





