Người con gái đói khát (5)

Tác giả: Hồng Ảnh
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác bản tiếng Hoa “Cơ Ngã Nữ Nhi”
Nhà xuất bản Ly Giang, 2001
5
Cánh cửa phòng bật mở, mẹ đã tắm xong, nói với tôi: “Lục Lục, con xách cho mẹ cái thùng nước vào đây”. Mẹ mặc bộ quần áo tựa may không tay, quần xắn tới đầu gối, đi đôi guốc cũ.
Mẹ cùng tôi bê chiếc chậu gỗ lớn dùng để tắm, đổ vào thùng gỗ dòng nước đục ngày. Mẹ nói chị cả nếu tối nay chưa về kịp thì ngày mai chắc chắn sẽ có mặt ở nhà.
Tôi cố tình chọc tức: “Mẹ không chờ được chị ấy đâu. Chị ấy chuyên lừa mẹ”.
“Làm gì có chuyện đó”. Mẹ nói giọng chắc nịch. “Trong thư chị con nói sẽ về mà”.
Nói đến chị cả, gương mặt mẹ dịu dàng hơn rất nhiều. Tôi liếc mẹ một cái, không cẩn thận làm nước đổ xuống đất. Mẹ lập tức mắng ngay: “Giỏi thật, kêu là tí việc cũng không tập trung”.
Tôi nhấc chiếc thùng đầy nước, bước qua cái bậc cửa bằng gỗ cao hơn cả sàn nhà. “Đừng có làm đổ đấy, cứ được một hồi rồi lại phải đi lau sàn”. Mẹ lớn tiếng trong phòng.
Nước ở đây quí như vàng. Một là tiền nước đắt, hai là thường ngưng nước máy. Mấy trăm hộ gia đình phải dùng chung một đường ống nước phía sau đường Trung Học. Chưa nói đến chuyện xếp hàng, mà nước này luôn có màu vàng khè. Nếu ra sông gánh nước sông, mồ hôi sẽ chảy dọc lưng, chảy hòa vào thùng nước. Nước sông phải dùng phèn chua để khử độc, khi dùng để nấu nướng có mùi sắt tanh tanh. Trừ phi bị cắt nước máy, thường ngày nước sông chỉ dùng để giặt giũ và lau nhà.
Nhà nào cũng chật chội, chỉ có thể để một chậu nước nhỏ, đặt trong cái bếp chung. Cả nhà cùng dùng, thật không đủ nước. Đàn ông xuống sông tắm rửa. Người nào lười leo lên leo xuống núi thì đặt luôn một chậu nước trên bậc thềm đá ở giếng trời, trên người mặc độc chiếc quần đùi. Dù sao đàn ông ở đây suốt hè đều cởi trần, mặc quần đùi.
Lại nói về đàn ông trọng danh dự thì đêm hôm mới bưng nước ra dội từ đầu tới chân. Còn phần lớn đàn ông không biết ngượng ngùng, cứ ban ngày ban mặt tắm táp giữa chốn qua lại. Quần đùi trắng bị nước ướt dính chặt, để lộ những khoảng đen đen, trăng trắng không cần thiết. Khi còn là trẻ con, tôi không hiểu lắm về thứ đó của đàn ông, nom nó treo bên ngoài vừa xấu xí vừa vô lối. Mỗi lần ra bếp lấy đồ hoặc ra rãnh nước chỗ giếng trời để đổ nước bẩn, tôi lại thấy một dãy đàn ông đứng đó, già có, trẻ có, da thịt trắng nần nẫn, người nọ đứng sát sạt với người kia, chen chúc trên một dải đường đi. Thậm chí giữa thanh thiên bạch nhật, họ còn đái ngay ở rãnh nước nơi giếng trời trước bàn dân thiên hạ.
Mùa hè dài lê thê, luôn kéo dài một tháng liền không có nổi một hột mưa. Sông Trường Giang bắt đầu dâng nước, chỉ trong một đêm đã nhận chìm hàng trăm mét bùn đất. Những người không sống ở đây không tài nào rõ được cơn nóng như thiêu như đốt ở đây: bắt đầu nóng từ ruột gan, thấm ra các lỗ chân lông trên da thịt, lom rom như nướng. Không có gió. Dẫu có gió, lửa lại càng bắt mạnh hơn, nóng hơn, như thể trong một cái nồi hấp. Hơi nóng ngột ngạt, đè nén khiến người ta không tài nào thở nổi.
Trong nhà khi có phụ nữ tắm, đàn ông đều phải ra hết ngoài, đi lang thang ngoài đường. Đợi đến khi từng phụ nữ trong nhà đã rửa ráy xong xuôi, họ mới hối hả về nhà. Phụ nữ đặt sẵn chậu gỗ đổ nước vào, rót thêm một ít nước nóng, rồi đóng chặt cửa, vội vàng cởi tuột quần áo, hối hả tắm rửa, từng cử chỉ đều vội vã: khỏa nước lên khắp người một lượt, thêm chút xà phòng, lại xả nước rửa sạch, coi như đã tắm xong.
Gia đình tôi có năm đàn bà con gái, thời gian không đủ để từng người tắm một. Có lúc mấy chị em gái phải cùng chui vào phòng tắm chung. Tôi không thể chịu nổi ánh mắt của người khác dính lên thân hình trần trụi của mình, dù là chị hoặc mẹ cũng không thể. Thế nên tôi thường đợi đến cuối cùng, bưng một chậu nước lạnh vào phòng, đóng chặt cửa, tắm rửa. Cả nhà đều có rằng tính khí tôi kì quái, cả gia đình đông đúc như vậy chỉ có một gian phòng lại bị một người chiếm, nên ai nấy đều bất bình.
Giờ vẫn đang hè, nhưng hôm nay trời mát mẻ hơn một chút. Tắm rửa thật bất tiện, lấy đâu ra nhiều nước nóng như vậy, cũng không đủ mấy xu trả cho nhà tắm công cộng. Đã bất tiện như vậy chả thà tắm ít đi là xong. Chỉ cần lại gần mấy người lao động, đã có thể ngửi ngay mùi mồ hôi chua loét của họ. Bao nhiêu mùi trên khắp ngõ ngách đường phố nay lại tăng thêm loại mùi này.
Cái lạnh của mùa đông cũng khó chịu như cái nóng của mùa hè. Ở đây chưa bao giờ có lò sưởi, cũng không có dụng cụ sưởi ấm. Mọi người đành lấy cái lọ thủy tinh đựng nước nóng, để ủ tay. Cả gia đình quây quần bên bếp lò nấu cơm, có lúc lại co rúm mình trong chăn. Buổi tối khi ngủ, quần áo nào có thể mặc đều mặc tất trên người, chui tọt vào chăn, chân tay vẫn lạnh cóng, tới tận nửa đêm vẫn không ấm lại nổi. Tay tôi trong mùa đông khó có thể tránh được sưng lên vì lạnh, các ngón tay đỏ rực như cà rốt.
Tôi nhúng cái chổi lau nhà vào thùng nước. Tay phải xách thùng nước, bả vai đỡ cái cán chổi, cẩn thận bước khiến toàn thân nghiêng ngả. Khi đi tới trước cầu thang bên trái của sảnh, tôi đổi từ tay phải sang tay trái, tay phải nắm chắc lên tay vịn cầu thang kêu cọt kẹt, chuẩn bị leo lên gác.
“Đừng có vội lau nhà, ấm vẫn còn nước nóng đấy”. Mẹ nói bằng giọng không mấy vui vẻ, rồi quát vào tai tôi, “Đi tắm trước đi, đợi lát nữa không được đâu”.
Mẹ tôi lúc thì muốn tôi như thế này, lúc lại muốn tôi như thế khác. Tôi đặt thùng nước xuống, xị mặt, đứng im trước cầu thang.
Mẹ đang quét chỗ nước tắm ban nãy còn vung vãi trên sàn, rồi mang chổi ra chỗ khô nơi sảnh đập đập vài cái, chỗ nước thừa đã bị đất khô hút vào không ít.
Bố tôi ngước đầu dậy, ra hiệu bảo tôi làm theo ý mẹ, đi tắm trước.
Tôi đành nghe theo bố, lấy cái chậu rửa mặt vào nhà bếp đổ nốt chỗ nước nóng trong ấm ra, đóng cửa phòng lại, cởi quần áo chuẩn bị tắm. Nhìn da thịt mình đẫm mồ hôi, lại ngửi thấy mùi mồ hôi chua chua của chính mình, tôi thấy thật chán ngán.
Related Posts
No related posts.




