Phượng Hoàng (5)

05 Tháng 11
Tháng 11-5-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

3

        Có lẽ tại mất điện chăng? Sao Singapore lại mất điện được nhỉ? Hay dây cầu chì bị đứt? Thiết bị trong căn nhà cổ này có thể đã quá cũ kĩ…

        Nhưng nó đã bảo vệ tôi, không bị bà Mạch ghét thêm. Bóng tối khiến lòng tôi bình tĩnh lại. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được sự yên bình và nhớ tới hòa bình, công bằng, chính nghĩa, tôn trọng cùng một loạt từ tương tự khác như. Đúng rồi, còn có dân chủ, tự do, hơi ấm.

        Cả phòng khách đầu tiên rất huyên náo, rồi cũng yên tĩnh dần. Tiếng đàn dương cầm của Phần khiến người ta bình tâm lại. Cô ấy đã đàn sang một bản nhạc khác, hình như của Beethoven. Trong tiếng đàn tĩnh lặng của cô ấy, tôi nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi. Tiếng bước chân như đang lần mò chậm chạp đi về hướng cây đàn. Đôi mắt tôi rất nhanh chóng đã thích nghi với bóng đêm. Tôi nhìn thấy người đàn ông đó đi về phía Phần. Rồi đột nhiên tôi nhận thấy tiếng đàn trở nên phong phú hơn.

        Khi một cô hầu người Philippines cầm nến xuất hiện trước cửa, tôi nhìn thấy trên ghế chơi đàn có hai người ngồi. Đó chính là người đàn ông nọ và Phần. Họ cùng nhau hoàn thành bản nhạc mà trong nhất thời, tôi không nhớ nổi tên. Bốn bàn tay cùng nhảy múa trên phím đàn. Những ngón tay trắng muốt như càng cua của Phần đã quá quen thuộc với tôi. Tôi ngờ vực nhìn bàn tay của người đàn ông. Nom chúng thật đen đủi so với màu trắng của tay Phần. Chúng lay động rất nhanh, đôi lúc lại ngần ngừ như lỡ mất điều gì đó. Nhưng thoắt một cái lại chuyển động như ban đầu. Tôi nghĩ, tại sao ông ta lại xử lí bản nhạc này thế nhỉ?

        Đúng lúc đó, đèn lại vụt sáng thật thần kỳ. Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng rộn rã.

        Trong tiếng vỗ tay đó, họ vẫn tiếp tục đàn, tôi càng chú ý hơn tới ngón tay của người đàn ông này cùng những âm thanh gấp gáp, những bước chuyển của ông ta tạo ra. Cảm giác hưng phấn của họ đã đạt tới cao trào, mãi cho tới lúc kết thúc âm cuối cùng.

        Tiếng vỗ tay một lần nữa lại vang lên, giống như trong một buổi hòa nhạc thực sự, cả hai người đều cùng đứng lên, đón nhận và cảm tạ của tất cả mọi người.

        Bà Mạch tươi cười rạng rỡ đi tới, kéo tôi đứng dậy, bước tới trước mặt Phần. Bà khoác chặt vai Phần, thơm lên má cô ấy một cái, rồi nhìn tôi, nói với một người: “Hải Luân sắp chia tay với Singapore rồi. Cô ấy sẽ quay về Trung Quốc. Nhưng hôm nay, cô ấy cũng có tiết mục”.

        Tất cả mọi người đều nhìn tôi. Đột nhiên tôi thấy hơi căng thẳng. Sự bình tĩnh vừa có được trong màn đêm ban nãy một lần nữa bị phá tan.

        Bà Mạch vẫn thao thao bất tuyệt: “Mọi người có muốn biết Hải Luân có tiết mục gì không? Đương nhiên rồi, nhất định sẽ rất đặc sắc.”

        Trong lúc tôi bất lực tới cực điểm, nhìn bà Mạch. Bà như cái phao cứu sinh trên biển, hoặc có lẽ ví như một khúc gỗ rắn chắc lại càng sát hơn. Đàn bà luôn có thể tựa vào nhau, hỗ trợ nhau nhất trong những lúc như thế này.

        Tiếng vỗ tay và ánh mắt đổ ập lên người tôi như những đợt sóng nóng hổi. Tiếng cười của bà Mạch và gương mặt của bà ta càng rạng rỡ như mùa xuân.

        Tôi ngần ngừ, không biết nên như thế nào.

        Bà Mạch khoe: “Tôi có rất nhiều học sinh. Nhưng Hải Luân là một trong số đó rất đặc biệt. Có lúc, tôi dạy cô ấy chơi đàn. Về điểm này, cô ấy không bằng Phần, nhưng cô ấy rất có năng khiếu. Một loại năng khiếu rất khó nói”.

        Bà ta vừa nói xong, nhìn tôi lại nói tiếp: “Hải Luân, cô cũng đàn một bản đi, cho mọi người cùng thưởng thức”.

        Tôi đáp: “Cháu đàn rất dở”.

        “Cứ chơi đi, đừng vậy, để họ được biết một chút cảm giác của cháu sau khi được ta hướng dẫn’.

        Tôi bướng bỉnh: “Bây giờ cháu không có cảm giác gì cả”.

        Mặt bà Mạch lập tức có phần biến đổi.

        Lòng tôi càng hoảng sợ hơn, nhưng rồi tôi nhìn mặt bà Mạch và ngồi xuống trước cây dương cầm. Tôi đánh một bản nhạc ngắn của Mozart. Bản nhạc này tôi đã từng chơi từ nhỏ, nhưng do căng thẳng, đã mấy lần tôi không hạ quyết tâm được. Cuối cùng tôi đành đứng lên. Lúc này, tôi nghe thấy tiếng vỗ tay và tiếng cười.

        Nụ cười của bà Mạch trôi đến trước mặt tôi trong tiếng vỗ tay.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!