Người con gái đói khát (10)

06 Tháng 11
Tháng 11-6-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Hồng Ảnh
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác bản tiếng Hoa “Cơ Ngã Nữ Nhi”
Nhà xuất bản Ly Giang, 2001

CHƯƠNG 3

1

Mẹ đã về nhà, trong nhà thêm một món đồ ăn hơn thường ngày: đậu xào bốn mùa và món canh chua như cũ.

Tôi ở trên gác lau nhà. Nói là lau, chứ chẳng qua chỉ là thấm ướt chỗ sàn trống, rồi một lát lại khô ngay. Khoảng giữa hai cái giường gỗ có một khoảng trống nhỏ, đủ để đặt một chiếc bàn vuông thấp tì. Mỗi khi học, tôi ngồi ở đó đều phải vươn người dậy bật đèn và luôn quên tắt. Người nào muốn đi qua phải nghiêng người mà lách đi. Sàn nhà rất mỏng, chuột không ngừng chạy giữa lớp vàn sàn rỗng. Tôi cố gắng vắt chiếc khăn lau sàn kiệt nước để tránh cho nước đỡ nhỏ xuống phòng dưới. Cửa sổ tuy mở nhưng không đón được tí gió nào. Người vừa tắm xong mà mồ hôi mồ kê đã nhớm nháp.

“Lục Lục, xuống ăn cơm”, chị Tư đứng ở sảnh gọi với lên.

Tôi xách chậu nước lau nhà, đi xuống. Từ cầu thang gỗ nhìn xuống đã thấy thức ăn trong bát chị Tư đang bốc mùi thơm nức, màu xanh xanh. Mặt chị rất gầy, có lẽ do làm công nhân xây dựng, ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng, da mặt tím đỏ lại như một bà nông dân. Chị xinh gái hơn tôi, thân hình mảnh dẻ, cao 1m62, cao hơn tôi hẳn ba cm. Chỉ có hàm răng của chị không được thẳng hàng. Mấy chị em tôi, răng đều xấu như nhau. “Lúc thay răng, đã dặn là không được ăn đồ chua, lũ chúng mày không chịu nghe”, mẹ chửi chúng tôi như vậy.

Tôi xuống nhà, ngồi cùng bố mẹ, vừa bưng bát lên, anh Năm đi vào phòng một một tiếng động, rửa tay bên cái giá kê chậu rửa mặt phía phải sát cửa. Nhìn phía sau, nom anh rất giống con gái, vai hẹp, tóc không dày như tóc anh Ba, các nét trên mặt rất thanh tú, nhưng trên môi có vết sẹo khá rõ. Khi vừa sinh ra, môi anh Năm đã bị hở. Khi ăn uống, vết rách trên môi cứ hoác ra, nom rất gớm. Mẹ nhìn thấy rất đau lòng, trách bố, kêu than rằng khi bà đang mang thai anh Năm, đã dặn bố đừng có chẻ đống củi ngoài cửa, nhưng không không nghe, cứ ra sức chẻ.

Mới nửa tuổi, anh Năm đã phải vào bệnh viện để làm phẫu thuật vá môi lại, nhưng cuộc phẫu thuật làm rất xấu, đường kim mũi chỉ rất thô, lại xiên lệch, khiến vết thương bị viêm, ở giữa môi để lại một đường sẹo xấu xí. Anh hơn tôi bốn tuổi, năm nay đã hai mươi hai, nhưng nhìn thoáng ra nom lại con nít hơn tôi. Anh rất ít nói, thậm chí còn trầm lặng hơn cả bố tôi. Như thể sợ người ta nhìn thấy anh sẽ chú y ngay tới môi anh. Anh Năm làm công ở xưởng đóng tàu, mỗi khi có tàu lại đi nhờ về nhà, không có tàu thì đi hai tiếng rưỡi đường núi về nhà.

Dưới ánh đèn tối, gia đình chúng tôi năm người vây quanh bàn ăn cơm.

Mọi người trong khu nhà rất thích ngồi trên bậc thềm đá hoặc bãi đất trống ngoài vườn ăn uống. Hàng xóm và người cùng quê thân thiết không cần phải mời mọc vẫn có thể gắp thức ăn trong bát của nhau. Một lời nói không hài lòng, chiếc đũa có thể chọc thẳng mặt đối phương, gào lên mà chửi. Nóng hơn nữa thì bát đang ăn có thể ném thẳng lên đầu đối phương. Cơm, thức ăn và máu sẽ bê bết chảy xuống. Ngay lập tức khắp phố sẽ đầy những người vừa thích xem đông vui vừa ăn cơm.

Trên bàn thức ăn thanh đạm, không đáng để chen chúc ngồi lại ăn cùng nhau. Nhưng bố mẹ không cho phép chúng tôi bưng bát cơm ra ngoài. Cũng không hẳn do gia đình tôi cực kì lễ nghĩa, mà bố mẹ tôi cố gắng tránh né hàng xóm. Người trên phố và trong khu nhà này đều coi thường gia đình chúng tôi. Bố mẹ tôi thà ở yên trong nhà, các anh chị em tôi phần lớn ở trong nhà hoặc đứng bên giếng trời, không giống như con cái các nhà khác khi ăn toàn chạy ra khỏi khu nhà, ngồi trên bờ đá, thậm chí còn xách bát ăn rong suốt mấy phố, tới tận đầu bến sông mới chịu quay về.

Anh Năm bưng bát lên, ngồi trên một chiếc ghế đẩu thấp tì, sát cửa ra vào.

Mẹ nhìn tôi không chút thiện cảm, bắt đầu kể, mẹ mới năm mươi ba tuổi, phòng nhân sự ở xưởng đã chê mẹ nhiều bệnh, đề nghị về hưu sớm hai năm. Nếu mẹ chịu về, chỉ có thể được lĩnh một ít tiền bù đắp.

Mọi người trong nhà đều dừng đũa, ngừng ăn. Tôi hỏi mẹ, Vậy một tháng lương của mẹ được bao nhiêu?

“Chưa đầy hai mươi tám đồng”.

Thấy chúng tôi không nói gì, mẹ tôi lại nói tiếp: “Trước đây, hai mươi tám đồng còn có giá trị, giờ đây không đáng tiền. Tiền lương, tiền hỗ trợ nghỉ hưu cứ tăng dần nhưng chậm đến nỗi nhìn muốn rớt con mắt. Xem này, Lục Lục, con theo học lớp ôn vào đại học đã mất đứt mười hai đồng. Học thì có ích gì cơ chứ? Nhà chúng ta vừa không có tiền vừa không có quan hệ, cũng không thể nuôi nổi con học tiếp”.

Chủ nhật trước mẹ cũng nhắc đến chuyện nghỉ hưu thiếu tiền, kêu tôi đừng đi thi đại học. Nhưng câu này nếu nói trắng ra sẽ là: mẹ mong tôi lập tức đi kiếm việc làm, hỗ trợ kinh tế gia đình. Giáo dục đại học là một cái hố không đáy, khó có thể gánh được cuộc sống sinh viên của tôi suốt bốn năm. Lại sợ học xong đại học, nhà tôi cũng không có quan hệ, đành phải “phục tùng quan hệ của Đảng”, không biết sẽ bị phân công công tác tới địa phương xa xôi nào. Gia đình chúng tôi toàn công nhân, từ xưa đến nay chưa hề bén duyên với “chức quyền”. Mặc dù lúc này, trừ tôi ra, các anh chị trong nhà đều có thể dựa vào đôi tay mình tự nuôi sống bản thân, cũng không cần đi gánh cát bên bờ sông như trước kia. Cuộc sống trong gia đình tôi và khi tôi sinh ra cũng không thay đổi mấy về chất. Các nhà hàng xóm có biện pháp đều lần lượt rời khỏi khu nhà rách nát này, chúng tôi vẫn sống ở chốn cũ với những ngày tháng không chút biến động.

Mẹ nói tôi không hiểu lòng khổ tâm của bố mẹ, cả đời hi sinh cho con cái. Nếu gia đình mà có chút tiền, thì mắt bố không đến nỗi hỏng như ngày nay. Nếu có tiền, bệnh viện Trùng Khánh chữa không được thì có thể tới bệnh viện mắt ở Thượng Hải hoặc Hồng Kông để chữa. Mẹ vừa than vãn, vừa gắp cho bố một miếng đậu.

Từ nhỏ, tôi đã thề: sau khi khôn lớn, dù việc gì tôi cũng làm chỉ cần có cách để bố tôi chữa được mắt. Nhưng vào lúc này, tôi vẫn ngậm miệng không nói gì.

Mẹ không nhìn tôi, tâm tư rối bời. Bát canh chua trên bàn đã nhìn thấy đáy, chỉ còn dính chút nước, mẹ dốc hết vào bát bố tôi.

“Tôi ăn xong rồi. Mình đừng gắp thức ăn cho tôi nữa”, bố nói nhanh bằng giọng Triết Giang, người địa phương nghe cũng không hiểu, nhưng tôi thì hiểu. Bố nói: “Lục Lục muốn học, cứ để nó học. Chẳng phải mình cũng từng nói có văn hóa cũng ít bị người khác ức hiếp hơn là gì”. Bố không thích nói chuyện, nhưng hai từ sau đã điểm trúng đích.

“Chuyện này ông không cần phải nói nhiều”, mẹ tôi vẫn cương quyết không chịu nhún nhường.

Tôi tức giận đứng dậy bỏ đi, bỏ bát cơm lại, đi thẳng lên gác.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!