Phượng Hoàng (10)

06 Tháng 11
Tháng 11-6-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

2

            Trước đây, tôi đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn giả. Bà Mạch cũng giúp tôi tìm hiểu, nói rằng phía đối tác sẽ trả tới một vạn đô la Singapore. Trong thời gian đó, tôi phải gặp vô số đàn ông. Họ cứ ào ạt lao tới nhà bà Mạch như nước đổ. Nhưng không hề có người mà tôi cần tìm. Thật ra người tôi cần tìm rất đơn giản: có thể vì tôi làm mọi chuyện. Từng có một ông già bảy chục tuổi đi xe hơi sang trọng đưa tôi tới một khách sạn khá hẻo lánh. Chúng tôi ngồi ở sô pha trong sảnh khách sạn. Tôi hỏi tại sao lại đưa tôi tới đây. Ông ta nói nếu cô chịu cùng thuê phòng với tôi, tôi sẽ trả cho cô tiền học và tiền sinh hoạt hàng tháng, mỗi tháng sẽ đưa cho cô sáu trăm đô la Singapore. Tôi cúi đầu nghĩ, chỉ sáu trăm đô la thôi sao. Ông ta một mực giải thích:

            “Tôi đã hơn bảy mươi tuổi rồi, thằng cu cũng không thể cứng được nữa. Cùng lắm tôi chỉ nhìn ngắm hoặc sờ mó đôi chút. Tôi không thể làm gì thêm.”

            Tôi ra khỏi khách sạn đó một mình. Con đường phía trước mặt đang sửa, đang đào một cái rãnh rộng chừng một mét. Lúc đó váy của tôi chật cứng, bó căng mông, nhưng dù thế nào cũng phải nhảy qua. Thế là tôi đành nhún bật cả hai chân sang bên kia, tư thế có phần hơi giống bay. Tôi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên phát hiện thấy bầu trời Singapore quả thực xanh quá.

            Rồi sau đó tôi đi làm gia sư, dạy tiếng Hoa cho hai anh em mới tạm thời có được điểm trụ lại. Tôi giống như một con chim vừa tìm được chỗ đậu đã bắt đầu tìm kiếm đồ ăn trên đất. Cứ như vậy, mỗi tháng tôi kiếm được năm trăm đồng. Mỗi lần thanh toán học phí, bố của lũ trẻ – người đàn ông có đôi mắt rất to -, ông Trương đó, lại trịnh trọng đặt tờ tiền mới tinh vào tay tôi, rồi hạ giọng nói lời cám ơn. Điều này càng khiến bà Mạch có thêm một chứng cớ rõ ràng hơn rằng: nếu thuê người làm trong nhà, người Trung Quốc không thể bằng được người Philippines vì họ quá lười. Nếu làm thợ xây, người Trung Quốc không sánh được với người Malaysia về sức khỏe. Vì vậy công việc thích hợp nhất của người Trung Quốc chính là làm gia sư, dạy người ta học chữ.

 

3

            Đợi khi tôi xuống xe đã là trưa, ánh nắng như bị phủ một lớp màng mỏng, không còn tỏa ra thứ ánh sáng gay gắt nữa. Tôi nhấn chuông. Như thường lệ, người mở cửa vẫn là cô ôsin Mã Sa người Philippines. Tôi thấy trong phòng khách, bà Trương đang ngồi gọi điện thoại. Mắt bà ta lướt qua tôi nhưng không hề có chút phản ứng. Trước ti vi là gương mặt của hai thằng nhóc, chúng đang chơi game. Một thằng lên chín tuổi, một thằng mười một tuổi. Thằng em vừa nhìn thấy tôi đã lập tức khoe: “Chúng cháu đã có cô giáo mới!”

            Mã Sa kêu tôi tới ngồi trước mặt bà Trương. Bà ta vẫn nói chuyện điện thoại, cười nói sảng khoái. Sàn nhà bóng lộn, tôi có thể soi rõ bóng mình trong đó. Tôi không khỏi tự vấn mình: người ta có cần mình tới từ biệt không nhỉ?

            Mã Sa lại quay vào bếp bận bịu. Từ khi tới làm gia sư ở đây, dù sáng hay tối, dù chủ nhật, tôi đều thấy Mã Sa không ngơi tay. Hai bàn tay cô đen sì sì khiến người ta khiếp hãi. Mỗi lần cô đi ngang qua phòng khách, cô đều cúi gập người, rón rén đi như mèo. Hình như con hầu kẻ ở đều chỉ có cách đi như vậy.

            Mã Sa bưng nước tới cho tôi. Tôi vỗ vỗ lên tay cô ấy. Mắt cô ấy ánh lên cảm giác bạn bè thân thuộc. Trước đây nhân lúc không có ai, cô ấy đã dùng tay kể với tôi rằng mỗi ngày cô phải làm việc từ khi trời chưa rạng tới tận mười hai giờ đêm mới được ngủ. Thế nên nguyện vọng lớn nhất của cô ấy giờ đây chỉ là được ngủ một giấc ngon, ngủ liền ba ngày ba đêm không dậy. Tôi đã từng gọi điện cho một cô bạn ở Bắc Kinh, dặn rằng cậu phải để cho cô ôsin ở nhà làm việc không ngơi tay, không được để cho cô ta có thời gian được nghỉ ngơi. Người bạn đó rất ngạc nhiên đã nói rằng nhà cô ấy lấy đâu ra nhiều việc đến vậy.

            Cuối cùng, bà Trương cũng nói xong điện thoại. Bà hỏi: “Hải Luân đấy à? Có chuyện gì thế?”

            Tôi giải thích rằng ngày mai tôi về nước rồi, nên tới đây thăm ông bà và lũ trẻ. Bà ta lập tức thở phào và nói:

            “Tôi cứ ngỡ cô tới đòi tiền lương, nhưng lại vừa nhớ ra, chẳng phải là ông nhà tôi đã thanh toán hết tiền tháng này rồi sao? Sao lại còn tới nữa?”

            Nói rồi, bà ta bật cười.

Bà Trương nom rất trẻ, da trắng ngần, mắt rất to, quanh mắt chưa có nếp nhăn sâu. Bà ta rất thích cười, cứ nói xong một câu lại cười.

Tôi thấy ân hận về việc làm của mình, vừa ngắm sàn nhà, vừa nghe bà ta nói: “Xin lỗi nhé, lát nữa tôi phải đưa hai đứa trẻ đi xem phim.”

Tôi vội vã đứng lên, thầm nghĩ đây đúng là dịp để mình đi về, gỡ lại thể diện. Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên.

Ông Trương đã về.

 

Ông Trương có vóc người cao lớn, tầm thước, hơi gầy, mặt trắng bệch, thường ngày rất ít nói cười, ăn bận luôn nghiêm túc. Vừa nhìn thấy tôi, mặt ông đầy kinh ngạc.

Mặt tôi cũng không nhịn nổi đỏ bừng. Có lẽ ông ta cũng giống như vợ mình, cứ ngỡ là quên chưa trả tiền dạy học cho tôi. Nếu không đã thanh toán đầy đủ rồi, sao còn quay lại. Cũng may bà Trương nhanh nhẩu nói rõ lí do tôi tới.

Ông ta gật đầu, vừa thay dép đi trong nhà, vừa cởi chiếc veston màu xám. Mã Sa nhanh tay đỡ lấy, đem đi cất. Tôi nói thêm: “Có lẽ suốt đời này cháu cũng không được gặp ông bà nữa.” “Làm gì có”, bà Trương nói bằng giọng lanh lảnh, “Chúng tôi cũng muốn đi du lịch Bắc Kinh từ lâu. Bắc Kinh là một cố đô văn hóa. Tôi rất muốn lũ trẻ cảm nhận được nền văn hóa cổ của Trung Quốc. Đó là điều mà chúng ta cần phải làm.”

“Cháu có thể làm hướng dẫn viên cho ông bà, xin ông bà cứ an tâm”, tôi nói.

Bà Trương tiếp lời: “Tôi thích nhất Thiên An Môn ở Bắc Kinh. Không khí đó thực sự khiến người ta không khỏi kinh ngạc về nền văn hóa năm ngàn năm lịch sử của Trung Quốc…”.

Hai đứa trẻ đã bắt đầu làm ồn, chúng đã tắt ti vi, giục giã đòi đi nếu không muộn giờ chiếu. Bà Trương đành phải ngừng lời. Tôi cũng xin phép về.

Nhưng bà Trương lấy tay ngăn lại, cương quyết nói: “Cô cứ ở lại đây. Đi xa đến vậy, tối nay cứ để Mã Sa làm vài món. Chúng tôi mời cô ăn cơm. Quả thực sau này muốn gặp lại cũng không biết đến bao giờ.”

Nói xong, bà đi vào bếp, dặn dò Mã Sa vài câu rồi vội vã đưa lũ trẻ đi. Trước khi ra khỏi nhà, bà dặn với lại: “Chúng tôi sẽ về ngay. Cô cứ xem ti vi đi nhé”. Nói rồi bà liếc nhìn chồng. Ông Trương lúc này vẫn im lặng, nét mặt không chút biểu cảm.

Tiếng cửa đóng lại, mọi thứ lại trở nên yên lặng. Ông Trương đã ngồi vào vị trí của bà Trương ban nãy. Tôi đành phải ngồi xuống trước mặt ông ấy, đôi chân trần lộ dưới vạt váy không biết giấu vào đâu.

Chúng tôi chuyện phiếm với nhau hồi lâu, bất giác cũng có lúc im lặng như nhai phải sạn khi ăn cơm. Tuy đã trò chuyện, cũng có phần hiểu được ông Trương, tôi thấy ông không chỉ là một người cẩn trọng và ít lời như từng biết. Nhưng dù sao đi nữa, cùng ăn tối với vợ chồng ông và lũ trẻ cũng khiến tôi hoặc khiến họ thấy buồn cười. Thế nên, tôi gắng hết sức, đứng dậy đòi về.

Ông Trương hơi ngần ngừ rồi nói, “Thôi được, để tôi tiễn cô.”

Nhưng khi đứng lên, ông vẫn hỏi: “Cô không ngồi thêm một lát nữa được sao?”

Mắt ông như hơi có tia sáng lấp loáng.

Tôi đáp thôi ạ.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!