Phượng Hoàng (9)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
CHƯƠNG 4
1
Hình dáng ông Úc cứ lắc qua lắc lại trước mắt tôi, mãi cho tới tận khi trời rạng, ánh mắt của ông mới chịu bỏ đi cùng ánh sao đêm. Tôi bị mất ngủ, được ánh mắt người đàn ông này bầu bạn. Ở một nơi như Singapore, chắc chắn tôi sẽ mất ngủ.
Mãi đến tận trưa vẫn chưa thấy điện thoại gọi tới. Có phải tối qua ông ta chỉ xã giao một câu mà tôi tin là thật sao? Ánh nắng bên ngoài cửa sổ rọi lên chiếc va ly da màu đỏ của tôi. Tôi ngắm nó và đột nhiên ý thức được rằng mình phải đi. Trái tim tôi chợt đau thắt lại.
Sau khi trở dậy, tôi ngồi đờ đẫn bên giường, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cái ông Úc đó cũng chỉ có thể khiến chuyến đi của tôi chậm lại một ngày mà thôi. Chẳng qua ông cũng chỉ mời tôi ăn một bữa cơm. Một bữa cơm liệu có thể thay đổi được tình hình, giúp tôi ở lại Singapore được không? Tôi cười đau khổ, lắc đầu. Chiếc va ly đỏ này, một năm trước tôi đã xách nó tới. Hình ảnh tôi xách chiếc va ly tới sân bay thủ đô Bắc Kinh cho tới giờ vẫn còn nhớ như in. Trên đường ra sân bay phải băng qua một cánh đồng. Lúc đó tiết trời đang vào thu, đúng giữa trưa, gió hiu hiu, mấy đứa trẻ và người già đang thả diều. Mấy chiếc diều đủ mầu sắc và lớn nhỏ khác nhau đang ra sức bay lượn trên bầu trời xanh. Tôi thấy mình như một trong số đó. Tôi tự tống mình lên mây, cho gió thổi đi. Lên tới trời, tôi cứ ngỡ mình không quay về nữa.
Phần quấn một chiếc khăn tắm màu trắng ướt lép nhép từ phòng tắm đi ra, tới bên tôi. Nước trên tóc cô ta nhỏ tong tỏng lên quần áo của tôi. Cô nói:
“Hải Luân, quay về Trung Quốc, cậu nhất định phải viết thư cho mình nhé. Đừng quên chúng ta từng là bạn tốt.”
“Chúng ta vẫn còn là bạn tốt không?”, tôi ngẩng đầu lên hỏi.
Cô ấy ngồi xuống, khoác tay lên vai tôi, nhìn tôi đau xót. Vẻ đau xót của cô ấy khiến người ta cứ ngỡ những giọt nước rơi từ trên tóc cô ấy chính là nước mắt. Bất giác tôi nhìn thấy bầu vú cô ấy trong chiếc khăn tắm. Quả tim phập phồng sâu trong đó rốt cục nom thế nào nhỉ? Có thực sự đau buồn như nét mặt cô ta thể hiện không? Tôi không tài nào biết được.
Gương mặt cô ấy gần như kề sát vào mặt tôi. Hơi thơm tho của thân hình vừa tắm xong cứ luẩn quẩn qua lại. Cô nói: “Lẽ nào cậu sẽ quên mình? Hôm nay mình cũng sẽ dọn khỏi căn phòng này. Hành lí của mình đã thu dọn xong.”
“Nhưng cậu chỉ dọn từ phòng này sang phòng khác. Cậu vẫn ở Singapore, còn mình phải quay về Trung Quốc.”
“Nhưng đó không phải là lỗi của mình.”
Mặt tôi đỏ bừng. Đúng vậy, không phải là lỗi của cô ấy, mà do số tôi không ra gì.
Hai gò má cô ấy cũng đỏ bừng. Chỉ nghe cô ấy nói: “Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng mình từng thề với nhau “dù phú quí cũng không quên nhau” không?”
Tôi cúi đầu, im lặng lật tung quần áo trong va li. Tôi từng cho cô ấy mượn cuốn sách mà tôi yêu quí nhất. Sau đó cũng từng mượn lại cô ấy mấy lần, nhưng cô ấy toàn mượn cớ chưa xem xong để thoái thác. Không những thế còn hỏi lại, Chẳng phải cậu đã đọc hết rồi sao? Cô ấy cứ ngỡ rằng tôi đọc xong thì phải vứt nó đi như rác rưởi. Bây giờ tôi phải đi rồi, có nên đòi lại sách không nhỉ? Phải rồi, còn một cái ô nữa, cái ô hoa màu trắng.
Tôi lấy hết dũng khí, ngẩng đầu lên, vừa định mở miệng, cô ấy đã nói:
“Hải Luân, cậu cứ yên tâm. Chỉ cần mình còn ở Singapore, chỉ cần có cơ hội, mình nhất định sẽ nghĩ cách để giúp cậu lấy được visa làm việc ở Cục di dân. Cậu sẽ quay trở lại được.”
Tôi không kìm được khoác tay lên bờ vai còn ướt nhẹp của cô ấy, nghĩ ngợi, dù sao cô ấy đã nói vậy rồi, thôi không đòi lại ô và sách nữa.
“Ngày mai mình tiễn cậu ra sân bay nhé.”
“Không cần đâu.”
“Không, mình nhất định phải tiễn cậu”, cô ấy kiên trì nhìn tôi.
Tôi cười.
Cô ấy cũng cười, càng xiết tôi chặt hơn. Ngắm vào đôi mắt lấp lánh của Phần, tôi lại thấy cô ấy thật xinh đẹp. Cô ấy là bạn của tôi, không phải là kẻ thù của tôi. Tôi nói:
“Hôm qua cậu và cái ông ở Anh về chơi đàn rất hay.”
“Nhưng mình đàn không thay tí nào, mặc dù ngày mai mình có thể trở thành giáo viên của Học viện nghệ thuật Nam Dương, nhưng mãi tới tối qua, mình mới biết cái gì gọi là âm nhạc. Cậu biết không, tối qua lúc cậu đi rồi, ông Úc ngồi đàn một bản của Chopin. Mình vẫn chưa từng được tận mắt chứng kiến một nghệ sĩ lớn giàu tình cảm đến vậy khi chơi đàn.”
“Thật sao?”
“Thật chứ. Sau đó chúng mình cùng hát bài “Hoan lạc”, rồi tất cả mọi người cùng hát, khiến căn nhà như sắp sập đến nơi.”
Phần nói xong đã cười rộ. Tôi nhìn cô ấy, lòng trào lên một cảm giác thật khó chịu. Dựa vào cái gì, tôi không thể ở lại Singapore cơ chứ? Tôi kém hơn cô ấy sao? Hay dốt nát hơn cô ấy? Xấu hơn cô ấy? Học vấn ít hơn cô ấy? Tại sao cô ấy có thể cùng hát bài “Hoan lạc” với mọi người, trong khi ngày mai tôi phải ra đi?
Lúc này, điện thoại bỗng réo lên. Tôi đờ đẫn buông Phần ra, đứng lên. Nhưng Phần nhanh hơn, vội vã chạy tới phòng khách trước mặt, rồi quay lại trước mặt tôi, báo: “Có người tìm cậu.”
Trên gương mặt cô ấy lộ rõ vẻ thất vọng.
Trên bức tường ở ngoài cửa sổ phòng khách, có mấy công nhân người Malaysia đang lau chùi làm vệ sinh. Họ ngó đầu vào, nhìn tôi và Phần đang đứng sau tôi trong phòng khách.
Tim tôi đập thình thịch, không biết có phải do người đàn ông từ Anh đó về không? Tôi cầm lấy ống nghe. Phần đứng bên, nhấc mấy tờ báo trên bàn uống nước, mở loạt soạt, nhưng tôi có cảm giác tai cô ấy đang căng ra rất cảnh giác.
Tôi áp tai vào nghe, quả nhiên là ông ấy. Chỉ nghe thấy ông ấy nói: “Xin lỗi em, cuộc hẹn hôm nay phải hủy vì tôi có việc đột xuất rất quan trọng. Nhưng ngày mai tôi sẽ ra sân bay tiễn em.”
Tôi im lặng.
Ông ta hỏi tiếp: “Máy bay mấy giờ cất cánh?”
Tôi vẫn không nói gì. Sau khi ông ta khẽ alô mấy câu, tôi gác máy. Tôi đứng đó, lòng càng thấm thía một nỗi khiếp sợ và tuyệt vọng hoàn toàn.
Xem ra tôi phải về nước thật rồi. Tôi phải về rồi, cần gì ông đưa tiễn cơ chứ.
Nước mắt tôi chực ứa ra. Phần chú ý thấy sắc mặt tôi có phần biến đổi, liền hỏi ai gọi tới. Tôi đỏ bừng mặt đáp là của ông Trương.
“Ông Trương nào nhỉ? Có phải cái ông mà cậu đến làm gia sư không?”.
Tôi gật đầu.
“Ông ấy hẹn cậu làm gì?”
“Ông ấy mời mình đi ăn cơm.”
Để nói dối như thật, tôi đành phải trang điểm, thay một chiếc váy rất ngắn. Tôi nghĩ bụng cũng phải đi thăm ông Trương thật, phải tới chào đám trẻ. Có lẽ suốt đời này, tôi sẽ không còn được gặp chúng nữa.
Từ cửa sổ trên chiếc xe buýt, tôi ngắm các tòa nhà bên đường. Có một cao ốc to lớn sừng sững, nhuộm đầy nắng vàng, nom như một mãnh thú độc chiếm quả núi với bộ dạng bất khả xâm phạm.
Related Posts
No related posts.




