Phượng Hoàng (15)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
4
Xe lại chạy. Tôi hít một hơi thở sâu. Đúng lúc tôi đang quay đầu lại, phát hiện thấy ông ta đang cười.
Nụ cười của ông truyền cả sang tôi. Tôi nói:
“Ông cũng có lúc nói không giữ lời. Hôm qua ông nói mời em đi ăn cơm, nhưng rồi lại thay đổi.”
Ông ta nói: “Ừ, tôi nói không giữ lời, tôi có thể xin lỗi em.”
Nhớ lại cảnh hôm qua, tôi than: “Em cũng không cần xin lỗi gì đâu.”
“Tại sao?”
“Chẳng tại sao cả, rất nhiều khi, chuyện xin lỗi, dù là em xin lỗi ông, hay ông xin lỗi em cũng đều không có ý nghĩa.”
“Vậy, vậy cái gì mới có ý nghĩa?”
Tôi trầm ngâm, nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ, Ông ta sẽ đưa mình đi đâu nhỉ?
Một lúc sau, đột nhiên ông ta nói: “Tôi đã đến Cục di dân giúp em xin thêm visa. Bất kể kết quả ra sao, chí ít em cũng có thể ở lại Singapore thêm nửa tháng nữa. Không ai có thể bắt giam em được.”
Ông ta quay đầu lại hỏi: “Em có cho rằng điều này có ý nghĩa không?”
Lòng bàn tay tôi thoắt một cái ướt đẫm mồ hôi, nhưng miệng vẫn nói: “Không có ý nghĩa.”
“Tại sao?”
“Vì em thấy ông đang đùa với em.”
Ông ta nắm chặt tay lái, nói: “Thực ra suốt hôm qua tôi đang lo chuyện này, luôn tìm người giúp. Em nói xem, chuyện này có phải quan trọng hơn chuyện ăn cơm không?”
“Cũng có lúc, ăn cơm quan trọng hơn.”
“Không ngờ em cũng hài hước thật.”
Tôi đáp không hề đùa, đang nói rất thật lòng.
Ông ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi nói: “Ừ, không phải hài hước, mà là triết lý.”
Tôi kêu đói.
“Em mang hết giấy tờ ra đây, chúng ta tới Cục di dân, cũng may tới kịp.”
Tôi nghiêng mặt nhìn Úc Kính Nhất. Ánh mắt tôi như ống kính máy chụp hình kĩ thuật số loại mới nhất, trong quá trình thay đổi tiêu cự đột nhiên lôi ông ta ném tận ra xa. Chỉ nghe thấy ông nói:
“Em không nghe rõ những gì tôi vừa nói sao? Tôi đang nói tiếng Hoa mà. Có phải tại tôi có thói quen như người Anh nên phiên âm tiếng Hoa của tôi khiến em nghe không rõ?”
Tôi cười, nói rằng không tin.
“Sao em không tin tôi?”
“Em thấy như ông đang lừa em. Ông đừng nói những lời khiến em vui mừng được không. Tới giờ mà ông còn trêu chọc em được, thật chán quá. Bây giờ em đói lắm, muốn đi ăn một bát trà hầm thịt. Ông có biết không? Một bát trà hầm thịt chính hiệu nhất, và một bát canh rắc rau thơm nữa.”
Lúc này Úc Kính Nhất một tay lái xe, một tay khoác lên vai tôi, nói: “Bây giờ thế này nhé, em theo tôi đến Cục di dân trước. Tới nơi rồi, em sẽ biết rốt cuộc tôi đã làm những gì. Như vậy em sẽ tin tất cả những gì tôi nói, không hề lừa em.”
Tôi vẫn nhìn về đằng trước. Tôi như bị đè nén quá lâu khiến thính giác, ánh mắt, tất cả mọi phản ứng của tôi đều chậm chạp như người già. Tôi hỏi lại: “Ông vừa nói gì cơ?”
Hình như lúc này ông ta có vẻ hơi mệt mỏi, trả lời bằng giọng ngán ngẩm: “Tôi không muốn nhắc lại nữa. Em không nghe rõ sao?”
Tôi không đáp, vẫn nhìn về phía trước, một lát sau lại hỏi: “Có thật chúng ta đang đi tới Cục di dân không?”
Úc Kính Nhất nhìn sang tôi, rồi dừng lại ở mắt tôi, trượt tiếp xuống dưới, từ mũi rồi dừng lại ở môi. Đúng lúc đó, hướng tay lái của ông ta có phần hơi chệch, phía trước lại có một chiếc xe đi sạt qua. Ông ta vội chuyển hướng nhìn lên đường, đánh tay lái sang một bên mới tránh được cảnh đáng sợ xảy ra.
Đột nhiên ông ta quát lớn bằng giọng tức giận: “Em đúng là đứa con gái đáng ghét!”
Ông ta dừng xe dần ở bên đường, tức giận đến nỗi mặt biến sắc. Lúc này chiếc xe suýt bị tai nạn kia đã dừng lại. Tôi ngó ra phía sau, thấy người trong chiếc xe đó đang thò tay ra ngoài cửa sổ vẫy chúng tôi rối rít. Úc Kính Nhất vội nói: “Phải đi mau thôi, loại người đó khó dây lắm, chúng ta còn chuyện quan trọng hơn phải làm.”
Khi xe dừng lại trước cổng Cục di dân, khi tôi đột ngột cảm nhận thấy mình có thể tiếp tục ở lại Singapore, tôi liền túm chặt lấy một cánh tay của Úc Kính Nhất, nước mắt chảy tràn ra. Tôi không biết trong đó có thành phần phức tạp không. Nhưng phần lớn đàn ông vẫn nghi ngờ, thậm chí chán ngán nước mắt của phụ nữ vì chúng vẫn thường tuôn ra cùng với sự xảo trá.
Related Posts
No related posts.




