Phượng Hoàng (25)

10 Tháng 11
Tháng 11-10-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

CHƯƠNG 9

1

        Tôi không ngờ chuyện xảy ra đêm đó lại đột ngột đến vậy.

        Đó là một buổi tối đáng để tôi khắc cốt ghi tâm suốt đời, nếu như tôi còn có cả đời. Thực ra số mệnh của một con người có thể rất dài, chẳng hạn như anh ta sống tới chín mươi tuổi như Băng Tâm, nhưng cũng có thể chỉ sống tới ba mươi tuổi như Tiêu Hồng. Tất nhiên cả hai người phụ nữ như Băng Tâm và Tiêu Hồng thì làm sao có thể bình luận được. Trong mấy cuốn tiểu thuyết của Tiêu Hồng, tất cả những thứ nội tâm của người phụ nữ được phản ánh thật là thú vị. Còn Băng Tâm viết gì nhỉ? Văn học thiếu nhi và sau đó là một vài câu tuyên ngôn long trời lở đất. Nhưng dù con người sống lâu tới bao nhiêu, hay sống ngắn như thế nào, ông vẫn như một khoảnh khắc trong thế giới này, có thể rất khó nói là có ý nghĩa.

        Nhưng đối với tôi, tối đó thực sự khiến tôi vĩnh viễn không thể nói rõ tại sao lại xảy ra như vậy.

        Mọi người có thể nghĩ tại sao một việc như thế lại xảy ra đối với tôi. Mà dù cho mọi người đang nghĩ rằng khẩu súng săn đó đã khiến tôi sợ phát khiếp, và rồi rốt cục sẽ ra sao. Nhất định mọi người sẽ nghĩ phía sau khẩu súng săn đó nhất định sẽ xảy ra chuyện gì. Vậy tôi nói cho mọi người biết nhé. Trí tưởng tượng của mọi người là đúng đấy, khẩu súng săn đó rốt cuộc cũng sinh chuyện. Và người cầm khẩu súng săn đó là một chàng trai rất trẻ.

        Chàng trai đó tay cầm súng, trên người khoác hờ chiếc jacket mỏng màu sẫm, đội mũ phớt cao, nom rất ngầu, có phần hơi giống như một nhân vật trong phim hoạt hình Nhật Bản. Anh ta cầm súng, nhắm thẳng vào người ta. Khẩu súng đó chỉ cần vang lên, lập tức sẽ mất mạng.

        Nhưng, đó là phía sau.

        Tối đó, tôi lại chốt cửa, Kính Nhất đã về nhà. Sau khi leo lên giường, mãi rất lâu tôi không tài nào chợp được mắt, tiếng gió rất lớn. Một mình trong căn biệt thự to thế này, quả thực tôi rất sợ. Những con côn trùng không ngừng bay ra từ các góc nhà, cánh rung rung. Trong không khí luôn có mùi năm tháng cũ kĩ. Dù ban ngày tôi đã mở cửa sổ nhưng chỉ cần vừa đóng lại, không khí lại mất ngay vẻ trong lành vốn có. Và cái mùi không khí cũ mèm này rất dễ khiến người ta nghĩ ngợi lung tung. Xa xa vẳng tới tiếng sấm trầm trầm. Tối nay có mưa sao?

        Đúng lúc tôi sắp rơi vào giấc ngủ thì nghe thấy tiếng xe hơi ngoài cửa sổ.

        Một lát sau tôi nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng bước chân. Âm thanh đó đối với tôi rất quen thuộc.

      Tôi ngồi dậy nghe ngóng và biết ông đã quay lại. Ông ta quay lại làm gì nhỉ? Chẳng phải đã sắp xếp cho tôi chu tất rồi sao? Hay ông lo tôi một mình ở đây sẽ sợ hãi? Hay ông muốn làm gì?

        Tôi lắng nghe kĩ tiếng động bên dưới, đoán được ông ta đang ngồi ở phòng khách một lúc, rồi…

        Rồi hình như tôi nghe thấy tiếng rung của cầu thang và tiếng bước chân đi lên.

        Hình như ông ta muốn lên.

        Tôi không nhịn nổi xuống giường, khe khẽ đi tới cửa, áp tai lên nghe. Tôi nghe thấy cầu thang đang lắc lư rất lâu, như thể có ai đi từ trên xuống, rồi lại đi từ dưới lên. Ông ta ngần ngừ gì nhỉ? Và tôi đang do dự điều gì? Tôi có cần phải mở cửa không? Nếu tôi mở cửa, sẽ xảy ra chuyện gì? Ông ta sẽ nhìn tôi ra sao? Nếu sau này, tôi đem hết những chuyện mà mình trải ra kể cho người khác, kể rằng tối đó tôi thực sự có chút không nhịn nổi, muốn mở cửa, vậy bạn bè thân thiết và người thân của tôi liệu có cảm thấy trong nội tâm sâu thẳm của tôi ẩn giấu cảm giác của một con điếm không nhỉ?

        Tôi không mở cửa, chỉ đứng đó nhưng có thể cảm thấy rõ cái cầu thang lắc ngày càng mạnh, rồi đột nhiên tôi thấy tiếng bước chân rất khẽ dần đi tới, thẳng tiến về phía cánh cửa của tôi.

        Tôi đứng im, nghe ngóng.

        Tôi cứ đứng đó, âm thầm chờ đợi, trong lòng vừa hoảng sợ vừa căng thẳng. Đồng thời tôi cũng đang nghĩ không biết có thật là ông ta không nhỉ? Nếu tôi nghe nhầm thì sao? Nếu có một người đàn ông khác nữa thì sao? Nhưng tiếng thở mà tôi nghe thấy lại rõ ràng là của ông ta. Tiếng thở nghe rõ nhẹ nhõm của một người già.

        Cửa không dày lắm, bên trên còn có các khe nứt. Qua các khe nứt đó, tôi như cảm nhận được hơi người từ bên kia phả tới. Nó nhẹ nhàng đậu lên mặt tôi như thể cái bóng của ánh nến. Thời gian như chậm chạp rải từng phút từng giây, không biết trôi qua bao lâu, tôi nghĩ ít nhất cũng phải vài phút. Tôi cứ đứng đó, chờ đợi ông ta gõ cửa. Ông ta có biết tôi đứng ở cửa không nhỉ? Ông ta có chờ đợi tôi mở cửa không? Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều vô cùng kiên nhẫn, đều không nói năng gì, đều tiếp tục chờ đợi. Cuối cùng tôi nghe thấy ngoài cửa như vọng tới một tiếng thở dài rồi tiếng bước chân rất khẽ từ từ rời đi.

        Cầu thang lại lắc lư.

        Cái kiểu lắc lư đó khiến tim tôi co thắt lại. Tôi lo lắng cầu thang sẽ bị sụp xuống bất cứ lúc nào.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!