Phượng Hoàng (26)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
2
Một lúc sau tôi nghe thấy tiếng ho từ phòng khách bên dưới và tiếng ly nước đặt lên bàn. Tôi hơi ý thức được rằng ông ta hy vọng dùng những tiếng ồn nho nhỏ hoặc những âm thanh mà ông ta tạo nên để khiến tôi tỉnh giấc. Ông ta muốn nói với tôi điều gì đó.
Tôi mặc váy ngủ, kéo rèm cửa sổ, nhờ ánh trăng hắt bên bờ, tôi ngắm mình trong gương. Nom vẫn còn đẹp lắm, tôi búi tóc lên, lại ngắm kĩ đôi mắt mình rồi đi ra mở cửa, xuống dưới lầu.
Một lần nữa tôi lại nhận thấy chiếc cầu thang này quả thực không chắc chắn. Ngay từ bước chân đầu tiên của tôi, tiếng lắc của nó đã như tiếng khóc của một đứa trẻ không chịu được vật nặng đè lên. Tôi thật không nhẫn tâm dẫm lên nó. Trong phòng khách đã thắp nến. Ánh nến soi nghiêng gương mặt ông ta. Ông ta đang ra sức hút thuốc. Tôi bước tới nhưng ông ta không hề ngẩng đầu lên nhìn tôi. Có phải ông ta cố tình không nhìn tôi không nhỉ? Hay lẽ nói định nói rằng tôi đã làm sai điều gì? Lẽ nào ban nãy tôi phải mở cửa mới có thể báo đáp được ông ta, mới đủ lòng cảm tạ ông ta, mói có thể không khiến ông ta tức giân? Tôi thận trọng đi lại. Mãi cho tới khi tôi đã đứng bên cạnh ông ta, ông ta vẫn nhìn về phía trước, lặng lẽ hút thuốc. Làn khói thuốc bay lên tạo nên một lớp mạng mỏng màu trắng.
Trong làn khói đó, mặt tôi đỏ bừng, thực không biết phải nói gì, rất muốn quay người bỏ đi. Nhưng đây có phải nhà tôi không? Tôi có thể tùy tiện đi lên đi xuống được không? Tôi không động đậy, cứ đứng mãi bên ông ta, cứ nhìn ông ta mãi. Tôi thấy mình vừa ngu ngốc vừa dốt nát. Vì tôi thấy rõ ông ta không cần tôi. Tôi đi xuống dưới thế này thực ra quá thừa. Ông ta vẫn hút thuốc, tôi dốc hết dũng khí, hỏi:
“Ông Úc, ông giận em sao?”
Ông ta vẫn không nhìn tôi. Làn khói thuốc và ánh nến vàng vọt khiến ông giống như một bức tranh sơn dầu.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại nhưng vẫn cố hỏi:
“Ông Úc, em thực sự rất ngại khi làm phiền ông thế này. Em ở đây quả thực rất bất an.”
Đột nhiên ông ta quay đầu lại nói với tôi: “Mẹ tôi bị ốm, tối nay lúc quay về thăm bà, bà ho dữ dội.”
Tôi phát hiện thấy khi nói câu này, đôi mắt tối của ông loang loáng ánh lệ.
Tôi buột miệng:
“Làm thế nào bây giờ? Hay em cùng ông đi thăm bà?”
Không biết tại sao tôi lại nói ra được như vậy?
Ông ta nhìn tôi, mắt lóe sáng. Gương mặt tôi lại đỏ bừng. Dựa vào cái gì mà tôi đòi đi thăm mẹ ông ta nhỉ? Mẹ ông ta thì có liên quan gì tới tôi cơ chứ? Ngay cả mẹ đẻ tôi, tôi cũng đã rất lâu không đi thăm rồi, thậm chí không gọi điện thoại. Vậy tôi dựa vào cái gì để đòi đi thăm mẹ người khác?
Liệu ông ta có nhận ra được ý đồ gì của tôi từ câu nói đó không nhỉ? Thế nên tôi lại hỏi tiếp:
“Vậy đã khám bác sĩ chưa?”
Ông gật đầu, rồi lại quay đầu nói tiếp: “Tôi là một đứa con cũng biết hiếu lễ. Tối sinh nhật bà năm nào, tôi cũng đẩy bà ra trước cửa nhà, cùng ngắm trăng. Bà ngồi trên xe đẩy. Phía trước nhà tôi là một con đường nhỏ, hai bên đều là cây. Tôi cứ men theo con đường đó, đẩy xe cho mẹ. Bà thư thái ngồi trên xe, nói với tôi dăm điều. Nói nhiều nhất là kể việc sinh tôi khó khăn. Rất nhiều năm qua, tôi đều thực hiện được điều này. Dù trước đây đã sang Anh, dù công việc bận rộn đến đâu, chỉ cần sinh nhật bà, tôi đều vội về, cùng bà ngắm trăng, cùng ôn chuyện cũ. Trên con đường đó cũng có rất nhiều hoa hồng. Hồi nhỏ, tôi thường lóng ngóng chạy theo sau lưng mẹ, hái những bông hồng sắp tàn. Bây giờ tôi vẫn như ngửi thấy mùi hương hoa hồi đó. Đó chính là mùi thơm trên người mẹ tôi.”
Lúc này ông ngẩng đầu lên, dồn mắt ánh mắt bao vây lấy tôi, nói: “Tôi có một bà mẹ tốt nhất trên đời. Mẹ của những người khác đều không thể so sánh với mẹ tôi được. Bà vĩ đại hơn bất cứ bà mẹ nào trên thế gian này. Thật đấy, em có tin không?”
Tôi đáp rằng tôi tin. Nhưng đó không phải là lời nói thật lòng.
Tôi nghĩ mẹ của tôi lẽ nào không phải là bà mẹ vĩ đại nhất trên đời? Mẹ ông ta là một tiểu thư của gia đình đại tư bản ở Thượng Hải, thành quả phụ năm mới hơn hai mươi tuổi. Vì không muốn các con phải có cha dượng, bà đã cự tuyệt tình cảm của rất nhiều đàn ông.
Nhưng khi Úc Kính Nhất lại nói “Mẹ tôi vĩ đại hơn bất kỳ bà mẹ nào trên thế gian này”, cuối cùng tôi đã không nhịn nổi, đành cất tiếng:
“Ông Úc này, thực ra em thấy mẹ em cũng rất tốt. Mẹ em cũng là bà mẹ vĩ đại nhất trên thế gian này. Nói không chừng còn có những người khác cũng thấy mẹ của mình là bà mẹ vĩ đại nhất trên đời”.
Nói xong, tôi đột nhiên thấy hơi sợ và nghĩ rằng hẳn ông ta sẽ giận.
Tôi giả bộ cười cợt với ông ta. Lúc này ông ta đã dụi tắt điếu thuốc trên tay, nhìn tôi nói: “Có lúc tôi quả thực rất thích tính thông minh của em. Nhưng em chỉ mặc váy ngủ thế này, có sợ lạnh không?”
Nói xong, ông đứng dậy vào trong phòng, lấy ra một cái áo len mỏng kiểu đàn ông, khoác lên người tôi. Sự thay đổi này quá đột ngột. Tôi cứ nói cám ơn mãi.
Ông ta nói: “Tất nhiên là em phải cám ơn tôi”, rồi cứ nhìn tôi mãi đầy ẩn ý sâu xa.
Nhìn ánh mắt ông, lòng tôi đột nhiên thấy hoảng hốt lạ. Khi linh cảm thấy mọi chuyện sắp xảy ra, tôi gắng kìm chế nhưng vẫn run lẩy bẩy. Ông ta đập vào vai tôi, hỏi: “Em sao thế? Mặc áo len rồi vẫn lạnh sao?”
Tôi gật đầu.
“Là lạnh hay là căng thẳng vậy? Em hoàn toàn có thể coi đây như nhà của mình. Trước khi có chỗ khác tốt hơn, đây phải là nhà của em. Tôi quay về vì mẹ tôi đã ngủ rồi, lại ngủ rất ngon nữa. Rồi tôi nhớ tới em, lo lắng em sợ hãi. Qua những ngày chúng ta ở bên nhau, tôi đột nhiên phát hiện ra hai người mà tôi gần đây lưu luyến nhất. Một là mẹ tôi, hai chính là em.”
Tôi đột nhiên nói:
“Ban nãy em có phần sợ hãi, gió bên bờ biển rất lớn. Em thực sự lo lắng ngoài hai chúng ta ra còn xuất hiện một người khác nữa.”
“Không đâu.”
“Vậy căn nhà này lẽ nào bao nhiêu năm qua không có ai tới?”.
“Cũng từng có một số bạn bè đủ dạng người nhưng hai năm qua, quả thực căn nhà này hoàn toàn yên tĩnh. Tôi có thể bảo đảm rằng ngoài hai chúng ta ra, căn nhà này không có người khác tới đâu.”
Tôi thở một hơi dài, nói: “Ông có uống nước không? Em lấy nước cho ông nhé.”
Tôi ngồi bên cạnh ông ta, không biết phải nói gì. Ông ta trầm ngâm hồi lâu rồi đột ngột nói: “Tôi có thể xem tay của em không?”
“Ông biết xem tướng tay sao?”
Ông ta lắc đầu nói: “Tôi chưa bao giờ xem tướng tay cho ai cả. Tôi cũng rất ghét loại đàn ông cứ hơi một tí là nói muốn xem tướng tay cho phụ nữ.”
Tôi cười, cố tình nói bằng giọng đùa cợt: “Vậy ông đòi xem tay em là có ý gì?”
“Tôi muốn xem tay em tại sao khi chơi đàn dương cầm dịp Noel đó, âm thanh lại bay như vậy? Hồi tôi còn rất trẻ, dạy đàn cho người khác nên cũng đặc biệt hứng thú với tay của người khác.”
Tôi chìa tay ra.
Ông ta nhìn kĩ, nhẹ nhàng lật đi lật lại. Xem xong, ông ta nói:
“Tướng tay em thực sự rất đẹp, rất nét. Da tay em khiến tôi hơi xúc động.”
Tôi nói: “Ông quá khen em rồi. Tay em rất bình thường. Tay em còn không đẹp bằng tay Phần.”
Ông ta hơi sững lại, đặt tay tôi xuống rồi nói: “Sao em lại có những suy nghĩ như thế nhỉ? Con người tôi chưa bao giờ nói dối, cũng không thích ca tụng người khác. Tôi nói tốt vì nó thực sự tốt. Vả lại, tôi chưa chưa từng nhìn kĩ tay Phần.”
“Vậy ông có muốn biết tay Phần trông thế nào không?”
Ông lắc đầu cười. Lúc này, hình như tôi cảm thấy căn nhà hơi rung rung bởi một thứ âm thanh gì đó. Cách nó run rẩy chỉ có dạng người bất an và luôn khiếp sợ như tôi mới có thể ý thức được.
Tôi hỏi ông: “Ông có nghe thấy tiếng động gì không?”
Ông ta lắng nghe một lúc rồi đáp:
“Chỉ là tiếng gió tiếng mưa thôi. Tối nay có mưa và sấm đó. Lúc tôi đến ban nãy đã có vài giọt mưa. Tôi rất quen thuộc với căn nhà này. Nếu nói có tiếng động gì đặc biệt, chắc chắn tôi phải nghe thấy đầu tiên.”
Tôi thấy yên tâm hẳn.
“Có thể cảm giác của em bị sai.” Tôi nói.
“Em quá căng thẳng đấy. Em quả thực rất đáng thương. Em thật đáng để tôi thông cảm và giúp đỡ.”
Nghe lời ông ta nói, lúc này tôi đột nhiên nhận thấy rằng quả thực mình có rất nhiều ấm ức, nhưng tôi vẫn tự nói với mình rằng: Mày không thể khóc, mày phải nhẫn nhịn.
Nhưng không biết là do cố tình hay thật lòng, nước mắt tôi lại trào ra.
Ông ta lặng đi nhìn tôi, lấy tay lau nước mắt cho tôi rồi đứng dậy, ôm lấy đầu tôi.
Khắp người tôi không còn tí hơi sức nào, tiện thể tựa luôn vào người ông.
Ông khẽ khàng vuốt tóc tôi, mặt tôi và nói: “Mặt em nóng quá. Tôi thực sự lo là em bị ốm đấy.”
Tôi nói: “Không có đâu, những người như em không dễ ốm đâu.”
“Tại sao vậy?”
“Vì em không có quyền để ốm.”
“Em thật là… toàn nói điều ngốc nghếch.”
Lúc này, ông ôm tôi vào ngực và không ngừng lau nước mắt cho tôi. Mặt chúng tôi kề sát nhau, cùng nhìn nhau. Một lúc, tôi nhắm mắt trước. Tôi cứ ngỡ ông sẽ hôn môi tôi nhưng ông không làm như vậy. Nhưng tôi vẫn nhắm tịt mắt như tất cả những cô gái thiếu ý chí hoặc sức phản kháng kém cỏi trong phim ảnh và tiểu thuyết thường thấy. Nhưng ông chỉ khẽ khàng hôn lên trán tôi. Nó khiến tôi đột nhiên nhận thấy ông cao quý biết bao, khiến tôi cảm động biết bao, giống hệt như cây đàn của ông, như những nốt nhạc phát ra từ cây đàn đó. Tôi vẫn không mở mắt. Tôi thấy những người như ông, dù có hôn môi tôi hoặc hôn bất kỳ bộ phận nào trên người tôi cũng được. Nhưng tôi muốn báo đáp cho ông, muốn cảm tạ ân đức của ông. Tôi đã hiểu ra rằng ông cứu tôi, là ông không để tôi chết.
Related Posts
No related posts.




