Phượng Hoàng (30)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
CHƯƠNG 10
1
Phải giải thích về cảnh ngộ của tôi ở Singapore như thế nào đây? Tôi chỉ nhớ trong đầu mình có diễn ra một vở kịch thế này: trong một giáo đường rộng rãi, mọi người đã tản đi hết, những ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ phía Tây, hắt lên cây đàn phong cầm vẫn vang tiếng nhạc.
Tôi đang tạm biệt với một người đàn ông. Ông ta hỏi: “Em muốn đi sao? Em sẽ đi đâu?”
“Đi về bên kia.”, tôi nói.
Ông ta mỉm cười không chút xót xa. Ánh sáng còn lại ngoài khung cửa sổ đã không còn nữa. Bóng tối trong giáo đường như chụp xuống đôi mắt của ông ta. Ông ta nói: “Em đi rồi, còn cô ấy thì sao?”
“Ai cơ?”, tôi hỏi.
“Cô ấy.”
Tôi run cả người như vừa bị trúng một viên đạn. Hình như tôi đã gặp người con gái đó. Tôi không rõ cô ta là ai, hình dáng cô ta rất giống Phần. Tôi đáp vậy ông cũng đưa cô ấy đi đi.
Ông ta lập tức ôm lấy tôi vào lòng: “Em có biết cái ngày em ở bên cạnh cô ấy, tôi thích ai không?”
Tôi muốn giằng ra khỏi vòng tay của ông ta nhưng lại càng bị ông ta ôm chặt, khiến tôi không thở nổi. Ông ta cứ ôm ghì lấy tôi. Khi tôi nhìn ông ta, chỉ thấy ánh sáng dữ dằn lóe lên trong mắt ông ta. Tôi hiểu, ông ta muốn tôi chết… Tôi hét ầm lên.
Đúng lúc đó tôi tỉnh lại. Tôi há miệng thở gấp. Tôi thấy bên người đang có bác sĩ giúp tôi truyền dịch. Một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Cô ta đã hôn mê hai ngày hai đêm rồi. Các anh có thể nghĩ cách khác không? Dùng thuốc có phải là cách lý tưởng không? Nếu không tại sao tới giờ mà cô ấy vẫn chưa tỉnh?”
Tiếng của người đàn ông khiến tôi nhớ tới giấc mơ ban nãy. Tôi thấy hơi khiếp sợ. Tiếng nói đó lại vang lên:
“Mọi người cần phải nghĩ cách đi. Tôi thấy cô ấy bị nguy hiểm tới tính mạng.”
Tôi chậm chạp hé mắt ra, nhìn thấy Úc Kính Nhất đang nói. Tôi không biết mình đang rơi vào hoàn cảnh nào nhưng tôi cảm thấy tường rất bẩn, có một dấu ố dài. Đây là đâu? Là chỗ của bà Mạch sao? Không phải, là biệt thự chăng? Càng không phải. Chắc chắn đây không phải là chỗ mà người thượng lưu sống.
Tôi lại nhắm mắt.
Chỉ nghe thấy tiếng thở dài trĩu nặng của Úc Kính Nhất. Tiếng thở dài này khiến lòng tôi trào dâng một cảm giác oan uổng hoặc ấm áp, giống như thứ ánh sáng đột nhiên xuất hiện trên trời vào tối đó, thêm vào gương mặt người con gái ban nãy giống Phần trong giấc mơ. Nước mắt tôi trào ra. Bác sĩ nói: “Ông xem, nước mắt của cô ấy, nước mắt của cô ấy.”
Lúc này tôi nghe thấy tiếng bước chân. Ông ta đến trước mặt tôi, nước mắt tôi lại trào ra. Có một cánh tay khẽ lau nước mắt cho tôi. Thế là tôi khóc òa lên. Tôi nhớ tới mọi việc bên bờ biển hôm đó. Lúc này chỉ nghe thấy ông ta nói với bác sĩ: “Tốt rồi, cô ấy tỉnh lại rồi. Phiền ông đi ra ngoài nhé. Tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy.”
Liền sau đó tôi nghe thấy tiếng chân bỏ đi và tiếng đóng cửa. Úc Kính Nhất nói: “Em có thể để cho tôi xin lỗi em không? Tôi xin lỗi em. Tôi xin lỗi em.”
Tôi nhắm mắt lại.
Ông ta lại nói: “Em hãy mở mắt ra đi. Em đừng nhắm lại. Tôi muốn em nhìn thấy tôi.”
Khi tôi lại mở mắt lần nữa, Úc Kính Nhất cầm tay tôi, từ từ kề sát mặt tôi. Tôi để cho ông ta khẽ hôn lên mặt tôi, một lần, hai lần, ba lần. Ông ta không ngừng hôn tôi, mãi tới cuối cùng, ánh mắt của tôi và của ông ấy cứ đăm đắm nhìn nhau. Ông ta nói:
“Bây giờ tôi nói một câu, hy vọng em mãi mãi ghi nhớ. Suốt đời này tôi nhất định sẽ chăm sóc em tử tế. Tôi tuyệt đối sẽ không làm em phải đau lòng, cũng sẽ không để em bị bất cứ tổn thương gì.”
Khi nói tới câu cuối này, giọng ông run run. Tôi không biết mình lấy đâu ra sức, cũng không biết trên tay mình đang cắm kim, liền mở rộng đôi tay ôm ông vào lòng, nói: “Suốt đời này em sẽ không lìa xa ông chỉ một phút.”
Ông ta vội vã đặt tay tôi xuống nhưng tôi lại ôm chặt lấy ông ta. Ông ta liền nói: “Được, không rời xa, không rời xa.”
Related Posts
No related posts.




