Phượng Hoàng (36)

14 Tháng 11
Tháng 11-14-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

2

        Úc Kính Nhất đưa tôi về tận nhà. Ông ta không chịu về ngay, lại bắt đầu cởi quần áo của tôi. Tôi giữ chặt tay ông ta, nói: “Sáng nay ông tới, chả phải đã làm một lần rồi sao?”

        “Lẽ nào không thể có lần thứ hai?”

        “Em sợ sức khỏe của ông chịu không nổi. Để hai ngày nữa nhé.”

        “Chỉ một lát thôi, tôi sắp phải đi rồi. Nếu không đi, tôi sẽ lỡ mất cuộc họp rất quan trọng.”

        Tôi thay sang chiếc áo ngủ màu đỏ có hàng cúc, không giống chiếc áo trắng mặc hồi sáng. Hàng cúc được cài chặt nhưng lại bị ông ta cởi ra sạch. Dưới ánh nắng chiều, ông ta ngắm nghía bộ ngực căng tròn của tôi, mắt ướt đẫm. Ông ta phấn khởi hôn chúng.

        Tôi không ngừng nói: “Ông tuyệt đối đừng quên đi tìm bạn làm visa nhé. Quả thực thời hạn của em sắp hết rồi. Hết hạn là em không thể ở đây được nữa.”

        “Tôi biết, tôi biết.”, ông ta lẩm bẩm.

        Sau khi làm xong, ông ta vẫn không đi ngay mà nằm lăn ra giường ngủ. Tôi ngắm trần nhà một lúc, thấy đói cào ruột và nghĩ ắt hẳn ông ta cũng rất đói. Tôi mặc quần áo xuống nhà, băng qua đường tới tiệm hàng trước mặt mua đồ ăn. Tôi mua mỳ gói, mấy thứ đồ hộp, một chai bia… Khi tôi chuẩn bị trả tiền đột nhiên có một người đàn ông đứng phía sau cất tiếng. “Mua nhiều thứ thế? Một mình ăn hết nổi không? Hay là tôi và cô cùng ăn?”

        Tôi quay đầu lại, kinh ngạc tới mức không thốt lên nổi. Gần một phút sau, tôi mới nói được:

        “Ông Trương, sao ông lại ở đây?”

        “Sao cô lại ở đây, không phải cô về Trung Quốc sao? Cư trú bất hợp pháp không phải chuyện chơi đâu nhé. Ai cũng biết Singapore là xã hội pháp trị. Dù cô không bị roi quất nhưng cũng phải ngồi tù đấy.”

        “Ông nói tôi cư trú bất hợp pháp sao? Ông nghĩ tôi làm vậy sao?”

        Bà chủ đứng bên cạnh góp vào:

        “Như vậy không hay đâu, còn bị đăng lên báo chí nữa. Mấy ngày trước cũng có một người từ Trung Quốc tới, hết hạn visa rồi không về, sau đó không chỉ bị đánh bằng roi mà còn bị phạt tiền nữa.”

        Tôi xách đồ ăn bực tức đi ra khỏi tiệm. Ông Trương đuổi theo sau nói:

        “Đương nhiên những việc này cũng không quan trọng, chỉ là một số khái niệm về danh tiếng làm trò mà thôi.”

        “Tôi không cư trú bất hợp pháp. Tôi có một người bạn giúp đỡ nên đưa đơn xin ở thêm nên được ở lại.”

        “Ở ngay đây à?”

        “Liên quan gì tới ông? Tôi chỉ tới thăm một người bạn.”

        “Vậy sao? Thế bạn cô sống ở đâu?”

        Quả nhiên ông ta nhìn tôi đầy nghi ngờ. Tôi cũng nhìn ông ta, trong ánh mắt đầy vẻ thù hận. Một lát, ông ta nói:

        “Chuyện ngày hôm đó cô còn nhớ không?”

        “Chuyện ngày hôm nào? Tôi không nhớ gì cả.”

        “Thực ra hôm đó từ công viên về nhà, tôi lại đánh vợ tôi. Cô thật khó tưởng tượng nổi tôi thù hận bà ta thế nào. Đột nhiên tôi thấy thật có lỗi với cô. Tuy cô là một cô gái Trung Quốc nhưng không phải là gái điếm. Cô cũng là con người. Sao lại có thể coi người Trung Quốc không phải là con người được chứ? Người Singapore cũng là người, người Trung Quốc chả phải là người sao? Vì thế tôi tức giận đánh bà ta. Tại sao mấy năm qua tôi luôn theo Đảng công nhân, phản đối Đảng hành động, cô có hiểu không? Bọn họ không coi trọng giáo dục Hoa văn, nói một cách khác là coi thường người Trung Quốc. Tối đó cô đoán xem vợ tôi nói gì nào?”

        Tôi vẫn không nói, chỉ nhìn ông ta.

        “Bà ta nói “Mong sao lũ con gái Trung Quốc chết sạch”. Vì câu nói này, tôi mới đánh bà ta. Từ khi quen nhau và lấy bà ta tới giờ, tôi chưa bao giờ đánh vào mặt vợ. Cùng lắm chỉ đẩy nhau vài cái thôi. Cô có tin không? Thế mà tôi đã đánh vào mặt bà ấy.”

        Nói tới đây, nước mắt đã ngập tràn trong mắt ông ta. Nó khiến tôi nảy sinh một cảm giác vô cùng kỳ lạ. Ông ta muốn làm gì? Tôi cứ đi về phía trước, ông ta theo sát sau.

        Ông ta hỏi: “Hay là tôi với cô đi đâu ngồi nhé? Hay để tôi mời cô ăn cơm?”

        Tôi nhìn trộm xung quanh, sợ Úc Kính Nhất xuống lầu. Tôi không biết làm cách nào để thoát thân. Nếu Úc Kính Nhất biết tôi còn qua lại với người khác, mọi thứ của tôi sẽ hết. Nghĩ tới đây, tôi lập tức giả bộ cười và nói:

        “Hôm nay không được. Chúng ta hẹn sang hôm khác nhé?”

        “Cũng được nhưng không cần gấp quá. Nếu cô không có việc gì, hôm nay tôi mời cô ăn cơm. Ăn xong, chúng ta có thể ra bờ biển hoặc vào công viên.”

        Nhắc tới công việc, lòng tôi lại trào dâng nỗi căm ghét với ông ta. Thế là tôi cứ sải chân bước tiếp, ông ta cứ đi sau. Lúc này tôi nhìn thấy Úc Kính Nhất đã ở dưới lầu, mặt tôi vụt đỏ bừng. Chỉ nhìn thấy ông ta liếc nhìn chúng tôi rồi quay mặt sang hướng khác như không hề nhìn thấy. Tôi cũng giả vờ không quen ông ta, cứ đứng im ở đó. Thật không ngờ, ông Trương lại nhìn phía lưng của Úc Kính Nhất, lẩm bẩm nói một mình: “Sao ông ta lại ở đây nhỉ?”

        Úc Kính Nhất bỏ đi ngày càng xa dần. Ông Trương hết nhìn ông ta lại nhìn tôi. Lúc này Lôi Tứ chợt cất tiếng sau lưng chúng tôi:

        “Ông là ai? Ông định đưa cô ấy đi đâu?”

        Ông Trương hỏi tôi: “Anh ta là ai?”

        Không đợi tôi trả lời, Lôi Tứ nói: “Anh đã nghe thấy những gì ông ta nói với em rồi. Ông ta định làm khó dễ cho em phải không?”

        Tôi nhìn ông Trương lại nhìn Lôi Tứ, rồi nói với ông Trương rằng: “Anh ấy chính là bạn của tôi.”

        “Tôi có nghe cô ấy nói tới một người bạn là anh, không ngờ được gặp anh ở đây.” Nói xong, ông Trương giơ tay ra bắt nhưng Lôi Tứ không chìa tay ra, chỉ nói:

        “Ông rửa sạch tay trước đi hẵng bắt tay với tôi.”

        Ông Trương hỏi: “Anh cũng là người Trung Quốc à?”

        “Tôi là người trên mặt trăng tới, ông biết không? Tôi cũng là người của Oashington. Nói cho ông biết nhé, không được làm phiền cô ấy. Còn bây giờ hãy cút mau.”

        Mặt ông Trương hết đỏ lại trắng, lắp bắp vài câu gì đó rồi bỏ đi.

        Lôi Tứ cười ha hả, nói:

        “Tôi chưa bao giờ chửi người Singapore. Tôi không dám chửi họ vì họ cao quý, lương thiện, cần cù, có văn hóa hơn chúng ta. Nhưng hôm nay tại sao tôi lại dũng cảm đến vậy? Lòng dũng cảm của tôi hôm nay là do ai mang đến nhỉ? Là do cô ấy. Thế nên vì tôi đã dũng cảm chửi người Singapore một lần, tôi đề nghị cô hãy cho tôi lon đồ hộp ăn.”

        Tôi vừa nghe xong đã bật cười, lấy luôn lon đồ hộp từ trong túi ra. Trước khi đi, anh ta lại nói:

        “Bạn cô tại sao sợ bị người khác phát hiện thế? Tôi thấy ông ta từ trên lầu đi xuống vừa nhìn thấy cô, mặt ông ấy đã trắng bệch… Tôi giả vờ không quen biết cô là muốn để cô sống tốt hơn. Ông ta giả vờ không biết cô để làm gì? Lẽ nào cô muốn nhảy xuống biển? Đổi thành tôi, tôi cũng phải nhảy.”


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!