Người con gái đói khát (49)

Tác giả: Hồng Ảnh
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác bản tiếng Hoa “Cơ Ngã Nữ Nhi”
Nhà xuất bản Ly Giang, 2001
5
Chính là cái giường mà mẹ hiện đang ngồi. Giờ đây, một mình mẹ ngồi đối diện với tôi, gương mặt mẹ cũng không vì nhớ lại thời ba mươi tư tuổi của mình mà trẻ trung hơn. Bà vẫn là một nữ công nhân đã về hưu với vẻ mệt mỏi kiệt sức mà tôi đã quá quen thuộc.
Cũng tức là, mẹ đã có thai với một người đàn ông không phải là chồng mình. Và tôi, một đứa con ngoài giá thú, phải sớm đoán ra được những từ ngữ như “đồ nghiệt chủng”, “đồ hàng rẻ tiền”…Mọi người trên phố vẫn thường chửi nhau như vậy. Nhưng khi chửi tôi, kiểu hận thù đó lại hoàn toàn khác. Những ám chỉ mà tôi có được đã quá đủ rồi. Nhất định là nỗi khiếp sợ trong ý thức tiềm ẩn, khiến tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện này.
“Lúc đó đúng vào thời kì đói kém khủng khiếp”. Khi nói chuyện về người đàn ông này, mẹ như thể thay đổi hẳn thành một con người khác, rất lạ lẫm, giọng nói bực dọc thô lỗ hàng ngày trở nên nhẹ nhàng vô cùng, không sợ khi kích động tự biện hộ cũng không hề lớn tiếng. “Có thể con không hiểu, trước mặt mọi người, đó là chuyện mất mặt nhất. Vì thế mẹ không thể cho con hay. Năm 1961, mình thực sự không ngờ rằng cả nhà ta còn sống sót. Là anh ta đã giúp đỡ mẹ. Anh ấy như người của ông trời phái xuống, Con không hiểu được đâu. Anh ta đã cứu cả nhà ta. Con không hiểu được anh ta tốt như thế nào đâu”.
Mẹ kể sau khi có thai tôi, mẹ không muốn giữ. Không chỉ gia đình này không cho phép, mà cả nhà quá nghèo, lại đúng năm đói kém, thêm một miệng ăn, cuộc sống sẽ càng khổ hơn, đứa trẻ sẽ không sống nổi. Mẹ cố tình gánh vật nặng, đi đường núi, muốn cho thai tự ra, nhưng đứa trẻ như sợi rễ cứ bám riết trong bụng mẹ nhất quyết không rời. Thế nên, mẹ định tới bệnh viện phá bỏ nó.
Mẹ bàn với Tiểu Tôn, anh ta không đồng ý. Mẹ quyết phá bằng được, đứa trẻ này không nên tồn tại, nó thuộc về một sai lầm, hoàn toàn không cần thiết để cả cuộc đời đứa trẻ phải chịu ô nhục. Hai người tranh cãi nhau mãi, bất lực, cả hai nhất trí cùng tới miếu La Hán rút quẻ xăm. Giao hẹn với nhau kĩ nếu rút quẻ ngửa sẽ để đứa bé lại, nếu quẻ sấp thì phá đi.
“Nếu quẻ ở lưng chừng thì sao?”, mẹ hỏi.
“Cũng để sinh”, anh ta đáp.
“Chết tiệt”, mẹ nói.
Quẻ sấp, cả hai đều không ngờ tới. Khi nhặt quẻ, cả hai người đều đồng thanh nói rút quẻ không tính. “Quẻ sấp cũng phải sinh, đứa trẻ là một mạng người”, anh nói, “Đây là con của chúng ta”. Đúng thế, rút xăm sao là tính được cơ chứ? Quẻ xăm do hai người rút, tất nhiên không phải là ý Phật. Phật trong lòng người, vậy coi lòng ai đây?
Tôi lại thấy cái quẻ xăm đó, là do tôi rút. Tôi không muốn được sinh ra.
Cùng với cái bụng ngày càng to của mẹ, rốt cuộc có để lại đứa trẻ hay không cũng không giải quyết được. Mãi tới một hôm nửa đêm chị Cả xuống giường đi tiểu. Đi tiểu xong, khát nước, muốn uống nước giếng liền khẽ khàng xuống gác, rón rén mở cửa.
Chị thấy rõ trước giường mẹ có một đôi dép đàn ông, ngỡ bố đã về liền chạy thẳng vào, kêu Bố ơi. Kết quả làm Tiểu Tôn giật mình tỉnh dậy, sợ hãi nhảy dựng lên, vội vã mặc quần áo chạy mất. Hàng xóm hai bên đều đốt đèn trở dậy, ầm ĩ cả lên. Chị Cả lúc đó mười sáu tuổi, có bạn trai, bị nhà trường phạt kỷ luật. Mẹ cũng không cho phép, cả hai lại gây nhau. Thêm vào đó, chị hận mẹ chưa bao giờ đưa chị đi gặp bố đẻ mình. Chị vừa biết bố đẻ đã chết đói ở nông trường lao động cải tạo. Thế nên chị Cả không dễ tha cho mẹ. Tất cả mọi thứ trong đời chị không được thuận lời đều do một tay mẹ tạo nên. Chị chửi mẹ là đồ gái hàng hoa.
Mẹ tức điên lên, đuổi chị Cả ra ngoài.
Nhưng chị Cả mặc kệ, lấy tất cả dao ở chạn bếp ra. Chị không có ý định giết mẹ, cũng không muốn tự sát, chỉ để dọa mẹ thôi. Mẹ giằng dao lại, không cẩn thận, đã chém phải cổ tay chị, máu tươi phun ra. Bốn đứa trẻ trong nhà sợ quá, anh Năm bé nhất khóc thảm thiết. Đêm đó, hàng xóm không ngủ được, liền gọi người coi “hộ tịch” tới, để “giáo huấn” mẹ. Mẹ chưa từng thấy cảnh nào làm lớn như vậy, nên không dám làm ầm lên nữa. Chị Hai nói đây là chuyện nhà chúng tôi, chị kêu buồn ngủ, liền khóa chặt cửa lại.
Từ đó về sau, khi Tiểu Tôn đến, chỉ cần ở nhà, chị Cả đều quay mặt lại chửi anh ta như tát nước. Tiểu Tôn chỉ có cách giả vờ điếc. Sau đó chỉ cần thấy chị Cả vừa về nhà, anh ta đi ngay. Mẹ dằng dai giữa Tiểu Tôn và chị Cả, không biết phải làm sao.
Chị Cả thấy bụng mẹ to tướng, lửa hận càng ngày càng sâu. Nghe nói tàu của bố sắp về, chị vội tới bờ sông, tranh là người đầu tiên báo tin dữ cho bố. Hôm đó, bố đánh mẹ, hai người cãi nhau rất to, cả hai đều khóc.
Thế nên, mẹ lại quyết định tới bệnh viện nạo thai lần thứ hai, giải quyết đứt chuyện này.
Thật ngoài dự đoán của mẹ, bố lại không đồng ý. Bố nói người lớn làm bậy, nhưng không được giết hại trẻ con. Bụng đã lớn như vậy rồi, đã hình hài một mạng người rồi. Mẹ thấy bố muốn giữ lại đứa trẻ làm chứng cứ sau này dằn mặt vợ trong nhà. Cứ nghĩ vậy, tính ương bướng lại trỗi dậy: đã thế cứ sinh đứa trẻ này, xem sau này mình chịu áp bức ra sao. Thế là một lần nữa, mẹ lại bỏ ngay ý định tới bệnh viện phá thai.
Bố về nhà cũng không ngăn được quan hệ giữa mẹ và chị Cả ngày càng xấu đi. Họ cãi cọ nhau ngày càng ác liệt. Chị Cả còn đi rao tin cho các nhà hàng xóm xung quanh, lại nói sẽ đi nói cho từng người biết. Trong con mắt họ, mẹ đã trở thành một người đàn bà xấu xa: không chỉ tằng tịu với người khác, mà còn chửa hoang, dám sinh nghiệt chủng.
Chính quyền thành phố đang tổ chức phong trào “luồng gió mới của chủ nghĩa cộng sản”. Luồng gió mới ở khu dân nghèo này thực sự vẫn chưa đủ chủ nghĩa cộng sản, trong khi đây lại là khu trọng điểm cần chỉnh đốn. Thế nên Ủy ban khu phố nửa hăm dọa nửa ép buộc bố phải tới tòa án kiện Tiểu Tôn về tội quyến rũ gian dâm phụ nữ, phá hoại gia đình người khác, phạm luật hôn nhân một vợ một chồng.
Mẹ kể: “Lúc đó con đã sinh ra rồi. Lũ người đó, cái lũ chuyên xía vào chuyện người khác đó bắt tòa án phải trả con để phạt Tiểu Tôn, đồng thời còn muốn bắt anh ta phải ngồi tù, để mẹ anh ta thay anh ta nuôi con. Mẹ và con thời đó đúng là đi tới bước đường cùng rồi”.
Related Posts
No related posts.




