Phượng Hoàng (50)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
4
Chúng tôi như hai đứa trẻ nghịch ngợm, thoắt một cái đã leo lên ghềnh đá.
Tôi nghĩ nếu mình không nhớ lầm, đây là lần thứ ba tôi lên đây với ông ấy.
Mưa ngày càng lớn, tôi quay người lại, thấy nút áo mưa trên cùng của ông ấy chưa cài chặt, liền nói:
“Ông xem bộ vest bên trong của ông ướt hết rồi.”
“Thế em cài lại cho tôi.”
Chúng tôi đứng lại.
Ông ta tựa vào tôi như một đứa trẻ.
Tôi giơ tay lên cài lại nút áo cho ông ấy, ngón tay không ngừng chạm vào cổ ông ta. Chỗ da thịt mềm mềm đó khiến lòng tôi lạnh đi rất nhanh. Những tưởng tượng khát khao đẹp đẽ ban nãy của tôi quả thực có phần quá đà. Cơ thể ông ta một lần nữa nhắc nhở tôi rằng đó là một ông già và tôi sẽ sinh con cho ông già đó.
Ông ta nhìn về phía xa, như thể rất lạnh. Tôi thấy ông ta đang run lẩy bẩy.
Tôi nhận thấy ông ta thực yếu ớt nhưng tôi cần ông ta. Thậm chí tôi có thể nói được rằng tôi thích ông ta, dù ông ta có già nua. Nhưng tôi vẫn yêu ông già này, vẫn có thể sinh con cho ông ta. Đó là quyền lợi mà tôi dành được, không phải vậy sao?
Tôi hỏi chính mình.
Ông ta vẫn đứng đó nhìn ra xa, như thể đang chờ đợi điều gì.
Tôi hỏi: “Có thực là ông quyết định cần có đứa con này không?”
“Đương nhiên.”
“Không phải là xúc động nhất thời chứ?”
“Không phải.”
“Nếu ông đã cần đứa con này, sao chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đặt tên cho con?”
“Đàn ông thường không kĩ như phụ nữ.”
Ông ta đáp rồi cười: “Đừng sốt ruột, tôi sẽ nghĩ tới chuyện đó.”
Nói xong, ông ta tiếp tục dắt tôi tiến lên phía trước, mãi tới đỉnh ghềnh đá. Ông ta cất tiếng: “Lạ thật, sao em không sợ nữa à?”
“Không biết tại sao, sau khi nghe tiếng chim kêu, đột nhiên em không thấy sợ nữa.”
“Nhưng tôi giờ lại trái ngược, bây giờ tôi thấy rất sợ.”
Tôi nói: “Em nhận thấy ban nãy ông hơi run đấy. Hay là chúng ta đi xuống nhé.”
Tôi hơi thương xót ông ta. Dù sao ông ta đã già rồi.
Ông ta vội đáp: “Không.”
Hai chúng tôi cứ đứng đó nhìn ra biển.
Ông ta nói: “Thật đấy, bây giờ tôi thấy rất căng thẳng.”
Tôi nói: “Nhưng em nghe thấy tiếng con chim đó, trên người mặc áo mưa ông mua, em không hề thấy căng thẳng tí nào.”
Lúc này ông ta nhìn tôi, tôi cũng nhìn ông ta. Cả hai cùng cười rồi cùng nhìn ra biển. Tôi hỏi: “Ban nãy là chim gì kêu thế nhỉ?”
Ông ta không đáp, cứ mãi ngắm mặt biển. Tôi cũng không nói, chỉ nghe sóng đánh ầm ào. Cứ như vậy tới hơn mười phút sau, cuối cùng tôi không nhịn nổi, liền hỏi: “Tại sao đột nhiên ông không nói chuyện thế? Ông đang nghĩ gì vậy?”
Ông ta vẫn không đáp, chỉ tiến lên trên hai bước, cả như sắp dán chặt vào mỏm nghềnh đá.
Tôi vội nắm lấy tay ông ta, can: “Ông đứng gần quá, nguy hiểm lắm.”
Ông ta quay đầu lại nói: “Tôi muốn cảm nhận xem nguy hiểm thực sự như thế nào.”
Nói xong ông ta lại cười, tôi thấy hàm răng ông ta sáng lấp lóa. Ánh sáng đó trong đêm hiển hiện lên đầy khiếp sợ. Nhưng tôi vẫn đứng cạnh ông ta, cùng ngắm biển.
Xa xa là ánh sao lấp lánh, bị gió đẩy trôi dạt, lúc lúc lại bị tắt. Nhưng tôi không sợ tí nào. Bên cạnh tôi còn có ông ấy. Trong bụng tôi còn có đứa con của ông ấy. Hy vọng suốt đời tôi là dù mưa gió dập vùi ra sao, tôi vẫn không giống những đốm sáng bị tắt. Tôi liếc nhìn ông ta, nghĩ ngợi. Đột nhiên tôi nhận thấy dưới chân tôi trơn tuột như bị vật gì lăn đi, hoặc như bị đá một cái, cả người tôi đổ nhào xuống.
Tôi khiếp sợ kêu lên một tiếng, ra sức giơ hai tay ra túm, trúng một góc áo mưa của Úc Kính Nhất. Cũng may ghềnh đá không dốc, chỉ nghiêng nghiêng. Tôi nằm úp trên nghềnh đá, lúc này, sóng biển đang dữ dội bên dưới như sắp lao tới tôi. Tôi ra sức hét to: “Cứu với, cứu với.”
Có một bàn tay nắm chặt lấy tay tôi, ra sức kéo tôi lên. Do quá khiếp sợ, tôi không nhìn thấy gì cả. Một màn đen ngòm trước mắt như thể mắt bị mù. Tôi chỉ cảm nhận thấy một bàn tay đang kéo tôi lên.
Tôi nhận ra đó là hy vọng, liền gào to: “Cứu em, cứu em với!”. Bàn tay đó vẫn kéo.
Khi tôi nhận thấy bàn tay người già đó không dùng sức nhiều, tôi lại giục: “Kéo mạnh vào, cứu em, xin ông đấy, đừng để em chết…”
Nhưng bàn tay đó vẫn ngần ngừ, có phần miễn cưỡng hơn trước.
Tôi ngẩng đầu, nhìn lên trên. Trong màn đêm tôi thấy ánh mắt ông ta lóe sáng, nó không như tưởng tượng của tôi. Tôi tuyệt vọng quá, ý nghĩ sắp chết đè sập lên tôi như một ngọn núi lớn màu đen. Đột nhiên tôi như hiểu ra điều gì, liền ra sức van nài như khẩn cầu ông ta và với chính tôi:
“Em không cần đứa con này, em xin… xin ông đấy. Em không, không cần, em, em…”
Đột nhiên cánh tay ông ta buông ra, tôi bị trượt theo ghềnh đá. Trong một khoảnh khắc tôi nghe thấy ông ta đang kêu gào phía trên: “Hải Luân, Hải Luân!”
Tiếng của ông ta rất rõ như thể giọng nam cao còn tuổi thanh xuân, như tiếng kêu hoan hỉ và căng thẳng: “Hải Luân!”
Khi gần rơi xuống biển, tôi nhận thấy trong tiếng kêu đó có nỗi khiếp sợ và lạnh lẽo, y hệt tiếng chim kêu ban nãy.
Sóng ào tới, tôi thấy mình như chui tọt vào một đám xà phòng, bốn phía bị bao bọc bởi một lớp dịch thể mềm mềm. Tôi không còn tí hơi sức nào. Tôi đã nhận rõ đó chính là số mình. Tôi chấp nhận số đó, không còn cách nào cả, tôi chỉ có thể chìm xuống.
Nước biển lạnh ngắt, dần dần buốt giá. Tôi vẫn gắng nhìn lên trên, vẫn muốn nhìn thấy mắt và tay của Úc Kính Nhất.
Nhưng một đợt sóng đen ụp tôi xuống. Đột nhiên tôi nhận ra rằng:
Tôi là một đứa trẻ mù lòa, lại sắp chết, vĩnh viễn không thể quay trở lại trần gian.
Related Posts
No related posts.




