Người con gái đói khát (55)

18 Tháng 11
Tháng 11-18-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Hồng Ảnh
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác bản tiếng Hoa “Cơ Ngã Nữ Nhi”
Nhà xuất bản Ly Giang, 2001

CHƯƠNG 17

1

        Tôi không đi học đã nhiều ngày qua. Từ sau buổi tối bị anh chị thẩm vấn, cơ thể tôi trở nên yếu ớt khủng khiếp, đầu luôn đau nhức, sốt âm ỉ, toàn thân khó chịu không còn hơi sức. Mẹ từ khi nghỉ hưu ở xưởng về nhà, luôn đem đứa con trai nhỏ của chị Hai về trông. Mẹ đối với tôi tốt hơn trước, nhưng tôi nhìn mỗi người trong nhà này đều khó chịu hơn trước. Gương mặt họ xiêu vẹo y hệt các căn nhà trên phố này, như thể trong nhà chưa từng xảy ra chuyện gì. Hàng xóm cười hớn hở vì những câu đùa dung tục hoặc cãi nhau chỉ vì những chuyện vặt vãnh. Tất cả đều trở thành thứ ngoài cuộc sống của tôi, những vui buồn đều không vào được trái tim.

        Người trong nhà vẫn sai tôi làm việc này việc nọ. Những lúc rỗi rãi, tôi lại giam mình trên gác, không gặp ai, cũng không muốn bị ai bắt gặp.

        Hôm đó, tôi đang mang rác ra bãi đổ. Trên đường về, gặp một bạn cùng lớp. Cô ta hỏi: “Cậu ốm à? Sao không thấy đi học?”.

        “Đi học?”, giọng tôi lắp bắp.

        “Đúng thế, đi học ấy”, cô bạn học này ngày thường không bao giờ thèm để tâm tới tôi. Nay đột nhiên nói chuyện với tôi, hẳn cô ta nghĩ tôi ốm thật.

        “Cậu không muốn thi đại học nữa sao?”.

        Tôi ngẩn ra nhìn, thực sự quên khuấy mất chuyện thi đại học. Cô ta cười, để lộ hàm răng không đều. Đột nhiên cô ta như nhớ ra chuyện gì, ngưng cười, nói: “Có điều này hẳn cậu không nhờ tới, thầy giáo Sử chết rồi”.

        “Cậu nói gì?”, giọng tôi to đến kinh ngạc, gần như hét lên.

        Cô ta giật mình: “Cậu làm gì mà kinh ngạc thế? Thầy tự sát rồi”.

 

2

        Tôi vội vàng vứt giỏ đựng rác vào sân, rồi chạy về trường.

        Mọi sự kiện mấy ngày qua xảy ra quá nhanh quá nhiều, là những ngày tháng vô duyên cớ nhất đời tôi. Thần kinh tôi như rách nát, trí lực như sụt giảm khủng khiếp. Chưa bao lâu mà thầy giáo Sử đã trở nên mỏng mảnh, mối tình nồng nàn giữa tôi với thầy đợt trước như thể chỉ là một giấc mơ xuân. Lúc đó thầy giáo Sử tự nhiên chồi ra, cắt dứt những đau thương tự kỉ ám thị của tôi về thân phận mình, cả đầu óc tôi cứ đắm đuối vào đó.

        Tôi chạy về phía trường học. Tôi không muốn hỏi người thứ hai. Không phải tôi không tin cô bạn học. Tôi tin mọi điều cô ta nói đều đúng. Quả thực điều đó đã xảy ra. Nhớ lại những lời thầy từng nói, lẽ ra ngay từ đầu tôi phải lường tới sẽ xảy ra chuyện này. Thầy đã muốn tự sát từ lâu.

        Thầy cầm sợi dây thừng, đi đi lại lại trong nhà bếp. Thầy không muốn làm điều đó trong nhà, sợ con gái ngủ trưa tỉnh dậy sẽ giật mình: người chết rồi, đầu lưỡi sẽ thò ra, mồm miệng mắt mũi đều biến dạng, dương vật cứng ngắc chọc thẳng về phía trước, phân và nước tiểu sẽ dầm dề. Thầy không muốn để lại chút vết thương nào trên tâm hồn trong sáng còn non nớt của đứa bé. Thầy cầm sợi dây thừng sẽ khiến thầy mất mạng, đẩy cánh cửa bếp, ung dung vứt quàng nó lên một đầu xà nhà không cao lắm. Thầy đứng trên một cái ghế, ra sức thắt chặt thòng lọng, kéo kéo dây, để đầu thòng lọng lơ lửng trong không trung, thầy mới nhét đầu mình vào, đạp một cái, chiếc ghế lăn nhào ra đất. Cả người thầy lơ lửng trong không trung.

        Đúng lúc đó, cả người thầy bị co giật dữ dội, chân không ngừng đạp, móng tay bấu chặt lên cổ, như muốn bứt dây thừng ra. Nhưng đó chỉ là phản ứng sinh lí tự phát. Chiếc dây thừng cùng sức nặng cơ thể rung lên bần bật, xà nhà kêu cọt kẹt hồi lâu, rồi đôi tay thầy buông thõng xuống, vĩnh viễn tĩnh lặng.

        Em đã nhìn thấy rồi, thầy tĩnh lặng như thế, ngay một chữ cũng không muốn để lại. Đương nhiên thầy không để lại lời nào cho em. Đối với thầy, em có đáng gì cơ chứ? So với cái thế giới luôn vật vã tranh giành này, em chỉ là một đứa học sinh rất bình thường, vội vã gặp được thầy, chẳng đáng cái gì cả.

        Đúng vậy, chẳng coi là cái gì. Ngay cả gặp lại em một lần, thầy cũng không muốn nữa. Nhưng dù thầy có tới tìm, em cũng đang chìm đắm trong thế giới nặng trĩu kia, đang đột ngột thất kinh về những bí ẩn của chính đời em, dù có tìm được em, em cũng không thể giúp thầy được gì. Dù lòng em có nhớ đến thầy, cũng thấy phải thêm vài ngày nữa, đợi em tĩnh tâm lại. Hoặc em cho rằng chẳng bao lâu nữa, em lại gặp thầy, ít nhất là trên lớp, chúng ta lại có thể gặp nhau. Nhớ lại lúc ở bên thầy, vừa bắt đầu em đã xem nhẹ khoảnh khắc ánh mắt chúng ta hòa làm một, dù có thể giữ chặt những thời khắc thực sự cảm thông với nhau đó.Nếu em làm được như vậy, lúc này trái tim sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng em đã không làm được.

        Đúng thế, em có trách nhiệm. Nếu em nghĩ tới thầy nhiều hơn, ắt phải có cơ hội cứu thầy, chí ít cũng là cơ hội an ủi thầy trước khi chết? Nhưng em không quan tâm tới thầy.

        Nhưng dẫu gặp mặt cũng không có tác dụng. Những thứ em cần trên người thầy là sự an ủi. Cần có tình yêu thương có thể chữa trị cho em. Thứ thầy cần trên người em là thứ tình cảm phấn khích, dùng nó để làm giảm bớt đau khổ. Thầy không cần tình yêu, ít nhất cũng không cần thứ tình yêu nặng nề của em. Đúng thế, đúng như thầy nói, con người thầy rất lộn xộn. Thực ra thầy luôn khêu gợi em, khêu gợi em quan hệ tình dục với thầy. Cái thầy cần là một cơ thể nữ sinh, một chút buông thả dễ dàng với tới.

        Hai chúng ta thật ra đều quá ích kỉ, chúng ta chưa từng yêu nhau, cũng giống như gia đình em. Mỗi người chỉ nghĩ đến mình!

       

        Đẩy cánh cửa phòng làm việc đã quá quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn nữa, tôi dừng bước. Các bàn làm việc khác trong phòng đều rất lộn xộn như hàng ngày, chất đống báo chí và vở học sinh đủ loại. Bốn, năm giờ chiều lẽ ra phải có giáo viên, cũng phải có cán sự lớp đến giao bài tập.

        Tôi lại sát bàn thầy giáo Sử. Mọi thứ trên bàn, từ tách trà, vở bài tập, giáo án, phấn, khăn… tất cả đều không còn. Vẫn là cái bàn đó, vẫn là cái ghế đó, sạch sẽ biết bao so với lúc thầy còn sống. Tôi ngồi xuống.

        Ngăn bàn thầy không khóa, bên trong chỉ có mấy tờ giấy trắng, không có bút, giáo án, chỉ có mấy tờ giấy vuông vức. Tôi lật từng tờ, không hề có chữ thầy viết thơ hoặc để lại thư cho tôi. Thầy thật ghê gớm, có thể làm được tới mức không để lại một chữ. Xem ra ngăn kéo này đã được chính thầy thu dọn trước khi hành động.

        Tôi nhớ lại thầy đã từng nói “báo chí và sách vở là cây cầu nối liền với thế giới nội tâm của chúng ta”, đủ để hiểu tại sao thầy tự tử, có thể chỉ vì đọc báo nhiều. Sau đó tôi tới thư viện. Mấy ngày trước khi thầy tự sát, báo chí khắp các thành phố, thị trấn như Thượng Hải, Giang Tô đều đăng tải chuyện đánh phần tử cách mạng văn hóa, thậm chí có kẻ bị tử hình. Ngay từ mùng 5 tháng 9 năm đó, trên “Nhân dân nhật báo” có đăng tải bài nói chuyện của Viện trưởng Viện nhân dân tối cao, yêu cầu kịp thời trừng trị lũ tội phạm cưỡng hiếp, giết người, phóng hỏa trong thời cách mạng văn hóa. Trên tất cả các báo chí đầu tháng 10, trên các chuyên đề xã luận, chỉ thị chung là: yêu cầu thực hiện bốn hiện đại hóa, nhất thiết phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa, kiện toàn pháp chế xã hội chủ nghĩa và pháp trị quốc.

        Dưới sự tuyên truyền rầm rộ như vậy, tinh thần của thầy hẳn không thể chịu nổi. Hẳn thầy sợ bị xử ngồi tù hoặc trực giác nhận thấy mình có tội đã hại chết em trai? Hay là thầy thất vọng sâu sắc, có lí do đầy đủ hơn? Tôi không biết, cũng không thể nghĩ ra được điều gì. Thầy đã tự sát rồi, thầy không còn cần hít thở nữa.

        Tôi rất coi khinh thầy, thậm chí liền trong mấy giây, tôi còn có cảm giác bị lừa nữa. Thầy không đáng để tôi phải đau đớn. Một con người ích kỉ như vậy, một con người tự cho rằng mình nhìn xấu xã hội, cuộc đời và lịch sử như vậy. Dẫu có nhìn thấy rõ, vẫn áp dụng phương thức xuẩn ngốc nhất để đối phó. Trí tuệ của thầy và kinh sống sống có thể giúp tôi giải quyết mọi vấn đề hiện hữu, nhưng không thể giúp thầy đủ nghị lực qua được cửa ải này.

        Có thể tôi đã trách oan thầy. Tôi không nên nhìn nhận thầy như vậy. Gia đình thầy, con người thầy, đã không ngừng bị đấu tố. Gia đình thầy từ trước tới giờ chưa bao giờ được thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có tạo phản cách mạng như thể cho thầy quyền chủ động nắm lấy số phận một chút, nhưng kết quả lại là tai họa khủng khiếp hơn, là nỗi tuyệt vọng to lớn hơn. Vì cái chết của mẹ và em trai, gánh nặng tinh thần của thầy luôn trĩu xuống.

        Tôi nhớ có lần nói chuyện với thầy về La Khắc, từng nói rằng anh ta bị bắn chết do nói thật. Đột nhiên thầy không cho phép tôi nói tiếp. Thần sắc đó, ánh mắt rất sáng, sự thực lại là một khoảng trống rỗng, là nỗi khiếp sợ giấu trong thẳm sâu của thầy. Tôi cho rằng thầy không nên đối xử bạo lực với tôi như thế cũng bởi vì vết thương âm thầm này.

        Đối với số phận mình, thầy luôn mang bệnh trạng bi quan, nhưng tôi lại yêu thích bệnh trạng đó. Như thể nó cùng bệnh với tôi, tự cho rằng có thể chuyển hóa nó thành tình yêu, tạo ra được cái gì đó thuần khiết. Tôi cho rằng mình có thể làm được, nhưng giờ đây tôi thấy mình hoàn toàn bị thất bại.

       

        Dường như tôi là thầy, và ngồi đối diện với cái ghế chính là tôi, một cô oắt con không hiểu sự đời. Cô ta nói và tôi nghe, không ngừng thêm vài câu, khích lệ cô ta tiếp tục nói. Không có tiếng trò chuyện, căn phòng này thật đáng sợ. Không có tiếng nói chuyện, cái thế giới cô độc này, hoàng hôn cuối ngày như rơi xuống. Bình nước sôi của thầy vẫn đặt sát tường. Ngoài cửa sổ vẫn là tiếng huyên náo của học sinh sau khi tan học, xa xa là đám người đánh bóng rổ đang giằng co cướp bóng và ném bóng, lại ra sức chạy từ trái sang phải, từ phải sang trái. Cuộc sống vẫn như vậy, ngày tháng vẫn như vậy, không chỉ vì thiếu mất một người như thầy, không ai chú ý thiếu mất cái gì, đã có một thầy giáo khác đang dạy Sử. Như thể chỉ có mình tôi nhận thấy trong sinh mệnh đã thiếu mất một đoạn, nhưng bầu trời và cây cối vẫn xanh tươi. Vì thế, thầy phải đi, phải bỏ đi như vậy. Cứ để thầy đi, thầy phải quyết định sự tự do của cuộc đời mình, phải vậy không?

        Tôi gật đầu về phía mình, và đúng lúc gật đầu, một tiếng nói từ trái tim tôi dâng lên, như thể có móng tay ai đang bấu chặt trái tim tôi, một âm thanh có vần diệu. Cũng giống như tiếng nhạc trên chiếc máy nghe cũ kĩ khi chúng tôi làm tình với nhau trong căn phòng đầy sách. Nước sông bên ngoài không ngừng ì oạp, ánh sáng le lói rọi lên thân hình trần trụi của tôi. Gương mặt thầy kề sát bầu ngực tôi, ngậm đầu vú tôi, răng hơi cắn chặt, khiến tôi vừa đau vừa nhớ. Đôi mắt tôi ngập tràn tủi hổ nhưng cũng đầy khát vọng, như thể tôi đang cầu xin thầy đừng ngừng lại, tuyệt đối đừng buông ra. Tay thầy đặt vào giữa đùi tôi, nóng hổi, thọc sâu vào lại cái nơi vừa đói khát vừa nóng nực và ẩm ướt đó. Dẫu chỉ vài phút, nhưng âm đạo tôi đã khó lòng cưỡng lại trước thầy, phải mở ra. Cơ thể tôi và cơ thể thầy đã hòa thành một. Dù xung quanh đông người chỉ trích, tôi cũng không chịu để thầy rút ra khỏi người tôi. Tôi không còn nhớ ca khúc đó tên gì, nhưng loại nhạc đó thật đẹp và bi thương. Thứ nhạc đó khiến tôi nhìn thấy cao nguyên hoang sơ của đời người, nhìn thấy hai đỉnh hoan lạc và tuyệt vọng đối diện nhau.

        Tới lúc này tôi mới nhận thấy rằng tại sao thầy không để lại một chữ nào, cũng chỉ vì lo lắng tới phản ứng của tôi, hoặc sợ để lại danh tiếng của tôi bị ô bẩn. Và vì thầy hiểu rõ rằng: thầy đối với tôi không quan trọng, tôi đối với thầy cũng không quan trọng. Nếu tôi đã từng điên rồ mê đắm thầy, thầy phải chỉnh đốn tôi, phải dùng cách li biệt trầm mặc của thầy.

        Tối đó, tôi một mình ra bờ sông, đem bài thơ thầy từng tặng tôi, bao gồm cả thư từ, những đoạn nhật kí liên quan tới thầy, xé từng tờ một, nhìn dòng sông nuốt chửng chúng, cuốn đi.

        Phong tục của thành phố này cho rằng, kẻ treo cổ tự tử là quỉ dữ, y hệt như quỉ chết đói vậy, sẽ không được siêu độ, cũng không có được kiếp sau, không thể lên thiên đàng. Và dòng sông là con đường duy nhất thông với địa ngục. Dù đang ở trên nhân gian hay âm gian, thầy đều là kẻ phải chịu nạn. Nếu nước sông thực sự cuốn xuống địa ngục, liệu thầy có thể nhận được những dòng chữ mà thầy chưa từng đọc bao giờ không? Thầy còn có thể nói “Cuối cùng sẽ có một ngày em hiểu ra” nữa không?


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!