Phượng Hoàng (55)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
5
Không biết từ lúc nào, ánh mặt trời không còn nữa, màn đêm buông dần. Ánh trăng trong không gian ngày càng sáng rõ, nhưng không khí ngày càng oi bức. Khắp người tôi đầm đìa mồ hôi.
“Hay là chúng ta về đi, được không?”, Lôi Tứ vừa đi vừa nói, “Tôi thấy cô rất yếu, vẫn chưa thực sự hồi phục. Cô cần nghỉ ngơi vài ngày nữa.”
Tôi nói tôi không có quyền nghỉ ngơi.
Lôi Tứ nhìn tôi, giống như ánh mắt ông tôi nhìn tôi lúc sinh thời. Tôi nói anh làm tôi nhớ lại ông nội quá.
Anh ta đùa: “Vậy gọi một tiếng đi.”
“Ông nội ơi!”
“Sao? Có việc gì? Tìm ông nội có chuyện gì?”, anh ta bắt chước giọng già nua.
Tôi cười, nói: “Anh thật là kẻ không biết ngượng.”
Xung quanh vẫn tấp nập người qua kẻ lại như thường ngày, phần lớn đều chả có việc gì, cứ nhàn tản dạo phố. Tôi gắng dùng cách vô tư nhất để giải thoát áp lực nội tâm. Tôi biết mình ít nhất cũng có hai lựa chọn: một là nghĩ cách quay về Bắc Kinh, như một con cá yếu đuối, lặng lẽ quay về, trên người vẫn mang vết đau từ biển cả, không nói với ai khác, rồi khi đối diện với người thân và gia đình sẽ chỉ nói: Singapore là một thành phố vườn hoa, rất đẹp, đẹp lắm. Lựa chọn thứ hai cũng rất đơn giản: báo thù, giết chết Úc Kính Nhất, cho ông ta chết. Nhưng tôi phải làm thế nào mới có thể làm ông ta chết được đây? Hạ quyết tâm rất dễ nhưng con đường thật khó đi. Càng đến gần căn biệt thự, người càng ít dần, tôi và Lôi Tứ nén thở, không thốt lên tiếng nào.
Đột nhiên tôi nắm lấy cánh tay Lôi Tứ, hổn hển nói: “Tôi sợ.”
Anh ta nhìn tôi, nói: “Tôi biết cô rất sợ. Cô căng thẳng quá, lại toát mồ hôi ra kìa.”
Tôi nói: “Tôi thấy sợ thật.”
Anh ta nói vậy về nhé.
Tôi gật đầu.
Chúng tôi quay lại, đi về.
Anh ta nói: “Nơi này không thuộc về chúng ta. Nếu qua được cái đận này, có thể nhịn được, sẽ không nghèo nữa.”
Tôi hỏi còn gì nữa.
“Chết”, anh ta đáp.
Có lẽ từ “chết” lại kích thích mạnh tới tôi, khiến tôi lại nhớ tới chuyện báo thù. Đột nhiên tôi dừng phắt lại.
Lôi Tứ hỏi sao thế.
Tôi nói tôi vẫn muốn quay lại xem vì tôi đã chết rồi.
“Cô này.” Anh ta than.
Chúng tôi lại quay lại. Lôi Tứ nói: “Thực ra sống rất hay, dù sống có tệ đến đâu vẫn mạnh hơn chết chứ. Cô nói xem?”
Tôi không muốn nói gì cả. Sống thì làm sao nhỉ? Chết thì ra sao nhỉ?
Mặt trăng ló lên sau đám mây, như thể có âm thanh nào đó khiến tôi chú ý. Tôi ngắm bầu trời, nhận thấy mình đang căng thẳng tới mức toàn thân run lẩy bẩy.
“Cô sao thế?”
“Tôi lại sợ, lại hận.”
“Tôi chỉ sợ thôi, không hận.”
Chúng tôi men theo đường đi dọc biển, đi vào rừng cây um tùm, xung quanh không có người.
Anh ta hỏi: “Tại sao lại đi vào đây?”
“Trong này có một con đường nhỏ. Ông ta thường đưa tôi đi.”
6
Từ xa đã nhìn thấy khu biệt thự. Nó được ánh trăng hay thứ ánh sáng gì đó chiếu rọi, tại sao lại sáng như vậy nhỉ? Vừa nhìn thấy nó, trái tim tôi đã co thắt. Nó như một thành trì, thuộc nhà hoàng gia, chí ít cũng thuộc dạng quý tộc, nếu không sao nó sáng rờ rỡ như vậy? Nó sừng sững trong cảnh đêm như một nơi ở của quốc vương. Nhưng chỉ hơn hai mươi ngày trước, nó vẫn thuộc về tôi, hoặc chí ít là trong mơ nó vẫn thuộc về tôi. Đó là giấc mơ do Úc Kính Nhất dệt cho tôi.
Tôi đi rất nhanh. Lôi Tứ hối hả theo sau, nói: “Đừng có kích động. Nó là của người khác đấy.”
Mặt tôi đỏ bừng, nhìn Lôi Tứ có phần tức giận, nói: “Không, nó phải là của tôi.”
Lôi Tứ nhìn tôi, không nói thêm gì nữa, chỉ đột nhiên cười phá lên. Tiếng cười của anh ta khiến tôi giật mình. Tôi hỏi sao anh lại cười. Lôi Tứ nói: “Buồn cười.”
Tôi nói không buồn cười tẹo nào.
Chúng tôi tới một chỗ cách khu biệt thự rất gần, đứng trong lùm cây nhìn ra. Tôi phát hiện thấy bên trong có ánh đèn, là đèn điện, rất sáng. Trước đây chỗ này không có điện, chỉ có ánh nến.
Lôi Tứ và tôi cùng ngắm ánh đèn, không nói gì.
Đột nhiên toàn thân tôi lại run rẩy.
“Cô sợ à?”
Tôi đáp không sợ.
Anh ta cãi: “Nhưng khắp người cô cứ như đi đánh nhau ấy.”
Tôi quay lại nhìn vào mắt anh ta, nói: “Anh có hiểu tại sao trên thế giới này có từ thù hận không?”
Anh ta không nhìn tôi, chỉ nhìn ánh đèn.
Tôi nói: “Có khoảnh khắc tôi đã quên mất rốt cuộc tôi tới đây làm gì. Nhưng giờ tôi đã rõ rồi. Tôi tới vì thù hận.”
Ánh mắt tôi gắn chặt vào ánh đèn bên cửa sổ. Tôi nhìn thấy mấy cửa sổ trong khu nhà đều mắc rèm cửa trắng, bên trong thấp thoáng bóng người cùng gió đêm xào xạc. Tôi thấy có người đang đi lại. Tim tôi vẫn đập thình thịch. Xa xa vẳng tới tiếng sấm. Tôi và Lôi Tứ nhìn nhau. Trong ánh mắt hòa lẫn vẻ mệt mỏi và suy tư. Rồi chúng tôi lại nhón chân đi về phía trước. Không biết tôi dẫn Lôi Tứ hay là Lôi Tứ dẫn tôi, chúng tôi tới cái lỗ chó bên cạnh biệt thự. Lôi Tứ vừa vào đã không nhịn nổi cười. Tiếng cười bất ngờ của anh ta khiến tôi giật mình. Anh ta nói: “Cái lỗ chó này, trước kia tôi chui qua mấy lần đấy. Bên trong chỉ có một cái cửa nhỏ, chỉ cần một vật gì đó hích khẽ, chốt cửa sẽ rơi ra. Tôi vào hầm rượu của họ ăn trộm mấy chai vang đỏ đặc biệt. Loại rượu đó cả đời tôi chưa từng uống. Thật ngon tuyệt hơn loại vang của Pháp. Khi nào về Bắc Kinh tôi phải phét lác mới được.”
Những lời của anh ta khiến tôi kinh ngạc.
Tôi hỏi: “Anh đã tới đây?”
“Nhưng nếu không phải cái ngày mưa to gió lớn đó tôi cũng không tới. Tối đó tôi nhìn thấy cô ở đây và lần đầu tiên cứu cô. Hôm đó sau khi cô chui vào lại chui ra bỏ chạy. Rồi tôi nhìn thấy ánh nến. Tôi biết cô có liên quan tới ánh nến. Nhưng lúc đó tôi nghĩ sao một cô gái lại bò qua lỗ chó như tôi nhỉ? Sao lại giống tôi nhỉ? Tôi nghĩ người này chắc chắn là người giống như tôi. Chúng ta nhất định có duyên với nhau. Mẹ kiếp, cái đó chính là duyên phận… Nếu không tối đó tôi làm sao cứu được cô? Nếu tôi không giữ chặt lấy cô, cô đã tự nhảy xuống chết lâu rồi…”
Tôi hít một hơi sâu, men theo lỗ chó dò dẫm về phía trước. Bên trong quả có một cánh cửa nhỏ. Tôi nghĩ trong đó chính là hầm rượu.
Lúc này Lôi Tứ nói: “Cô đừng chui vào vội, khoan đã.” Nói xong, anh ta nhìn lên trên. Một ánh sáng mờ chụp lên mặt anh ta như thể hắt lên một tảng đá lớn. Chưa bao giờ tôi thấy mặt Lôi Tứ chỉ trong một khoảnh khắc lại trắng bệch như xác chết đến vậy. Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, phía trên bờ tường có một cửa sổ đang thấp thoáng ánh sáng. Nhưng cửa sổ quá cao, không với tới được. Lôi Tứ nói, cô cứ dẫm lên vai tôi. Tôi khẽ dẫm lên người anh, bám vào cửa sổ, nhìn vào trong. Thoắt một cái, tôi thấy mình như vừa tỉnh giấc mơ. Bên trong đầy kín ghế ngồi, tiếng nhạc và tiếng cười nói ùa ra. Bốn góc tường kê kín hoa tươi. Chỉ có đồ đạc hầu như không thay. Tôi lại nhìn thấy gương mặt của Úc Kính Nhất. Ông ta mặc một bộ veston trắng, đang bưng một ly rượu, đang nói gì đó nhưng nghe không rõ nên có cảm giác ông ta đang nói điều gì riêng tư. Bên cạnh có con trai ông ta mà tôi đã gặp hôm đó. Trong đám khách khứa, tôi nhìn thấy bà Mạch.
Họ là một đám người hạnh phúc, thế mà tôi từng ngỡ rằng hạnh phúc đó có liên quan tới mình.
Tôi khẽ tuột xuống khỏi vai Lôi Tứ, nước mắt lại trào ra. Tôi nghẹn ngào nói: “Tôi đã chết rồi nhưng họ vẫn còn sống. Sao họ lại sống được tốt như vậy. Anh nói xem thế giới này có công bằng không?”
Lôi Tứ ôm chặt lấy tôi, nói: “Đi thôi, chúng ta không nên ở lại đây.”
Tôi ngồi thụp xuống đất, không đi nhưng anh ta cứ lôi tôi bằng được. Âm thanh trong nhà càng vang to, trái tim tôi càng đập thình thịch, nước mắt càng rơi mãi không dứt. Lôi Tứ hầu như đã cầu xin tôi bỏ đi.
Tôi lau sạch nước mắt, nói: “Anh có thể đưa tôi đi ra chỗ nghềnh đá được không?”
Related Posts
No related posts.




