Tuyển tập Vệ Tuệ (1) [Nói đi, nói đi 1]
Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
1. Tôi ngồi trước mặt anh, nghịch cái bao thuốc lá rỗng của Thụy Điển có tên “Ánh sáng đêm”. Màu bao thuốc nom hơi bẩn, cứ lăn qua lăn lại những ngón tay thanh tú của tôi. Tôi đeo một chiếc nhẫn lấp lánh, chuyển ánh tím dưới ánh sáng yếu ớt. Đây là một món quà của chồng cũ tôi tặng từ Paris về. Có loại đàn bà chỉ thích được đám đàn ông mê mình tặng những món quà nho nhỏ, rẻ tiền nhưng đầy sắc thái tình cảm. Tôi chính là loại đàn bà như vậy.
2. Anh ngáp ngắn ngáp dào như một chú mèo. Anh nói luôn cảm thấy khắp đầu mình mọc vuốt hoặc những vật kí sinh trùng nhỏ. Tóm lại, hình như anh không yêu thích chính bản thân mình.
3. Ánh đèn run rẩy rọi lên khuôn mặt hai chúng tôi. Chúng tôi mơ màng buồn ngủ như hai con cá dưới đại dương thăm thẳm. Chúng tôi không thèm nhìn nhau, cũng chẳng có hứng thú với con người và mọi vật đang bày xung quanh.
4. Đêm đã khuya, trong không gian tỏa mùi tanh ngọt, y như ác mộng, hoặc hơi có mùi kẹo. Không khí đó làm chúng tôi say đắm. Chúng tôi như những con trùng nhỏ phải dựa vào cái thứ tanh ngọt đó để sinh tồn.
5. Mấy người mặc áo đen xuất hiện trong quán bar. Họ bện những bím tóc sáng bóng hoặc cạo đầu nhẵn thín. Trong đó có một gã ngậm một điếu xì gà to như nòng súng. Mọi người đổ dồn mắt về phía họ. Chúng tôi vẫn ngồi ở đó, không ai biết tới, cũng chẳng có ai thèm liếc mắt để tâm.
6. Tôi nhìn anh ta một cái, cảm thấy thực mệt mỏi. Tôi biết mắt mình vẫn đang sưng húp. Quầng mắt đen luôn khiến tôi có một vẻ đẹp mệt mỏi và khác thường. Tôi yêu cái đẹp của mình. Nói đi, tôi khẽ nói, nói thêm tí gì đi. Tùy anh.
7. Anh nhìn tôi cười, cười đến trống trải. Song cái vẻ lành lạnh trên con người anh lại thu hút tôi. Dường như anh mất hẳn sức khống chế đối với cục diện trước mắt, trên gương mặt mang nét biểu cảm vừa dịu dàng, vừa mệt mỏi của loài mèo.
8. Chúng tôi gặp nhau trong cái quán bar nóng nực và thơm nồng này. Từ đầu quầy bar bên này, tôi chú ý tới anh. Anh là một chàng trai không cao lớn, tóc ngắn ngủn, có một gương mặt sạch sẽ và nét mặt vô cảm, quần áo đơn giản nhưng thời trang. Anh thực sự là đối tượng lý tưởng gặp gỡ trong các quán bar. Tôi đi về phía anh, mặt lạnh tanh. Chiếc đầm đen trên người tôi như một bàn tay lớn cứ siết chặt quanh eo. Nó siết chặt đến nỗi cơ thể tôi như thể gẫy rời bất cứ lúc nào. Tôi biết mình làm như vật không hề có ý đồ gì, chỉ là quyết định bồng bột trong khoảnh khắc. Có thể tôi chỉ muốn tìm người để hàn huyên. May thay, nom anh cũng không đến nỗi ngốc nghếch.
9. Đầu tiên tôi hỏi mượn anh bật lửa, rồi trầm ngâm. Tôi có thể cảm nhận được anh quan sát tôi. Khi tôi quan sát anh, sắc mặt tôi luôn trắng bệch. Anh có thích nói chuyện không? Tôi đột ngột hỏi.
10. Sau đó, anh cứ nói như súng bắn, rồi lại không ngừng ngáp. Tôi thầm đoán xem anh có phải là dạng “đàn ông vật chất” hay không. Trong quán bar này luôn kí sinh dạng đàn ông chuyên nghiệp như vậy. Họ sống bằng nghề hầu chuyện và giúp bạn làm một số việc.
11. Trò chơi thỉnh thoảng diễn ra trong quán bar cũng không làm tôi khó chịu. Chàng trai này đã nói tới thời tiết, thực phẩm, bệnh AIDS, Clinton tới thăm Trung Quốc, giá taxi tăng, đồ hạ giá tại gian Cẩm Giang. Và cuộc sống không có bồn cầu giật nước phải chăng rất khó tưởng tượng nổi. Chúng tôi đang ở cuối thế kỷ 20 hỗn loạn và rối bời, thế nên đề tài tâm tình của anh cũng loạn xạ không kém.
12. Nói thêm gì đi chứ. Tôi đề nghị, nhìn anh dịu dàng và mệt mỏi. Bởi vậy, anh chuyển đề tài sang tôi. Anh nói tôi mặt mũi thanh tú, chưa được coi là tuyệt sắc, nhưng toát ra một vẻ đẹp tự nhiên không sắp đặt. Một vẻ đẹp yếu ớt, mỏng manh, dễ run rẩy trước bất kỳ một cơn gió thoảng qua, dễ rơi lừa khi một con dao sạt qua. Nhưng nó chỉ vừa tràn vào trái tim một con người. Người đó sẽ cam tâm chết vì nó.
13. Những câu nói đó khiến tôi cảm động. Bạn phải thừa nhận rằng đây là một chàng trai rất biết ăn nói. Tư tưởng trong đầu anh bắt đầu khơi gợi sự chú ý của tôi. Tôi là một nhà văn bất đắc chí, có khát vọng quan sát bất kỳ người nào có cá tính. Bao gồm cả chồng cũ của tôi. Khát vọng muốn tìm hiểu hệ thống tư tưởng phức tạp như mạnh nhện của anh đã khiến tôi trở thành vợ anh. Kết quả tạo nên một sai lầm chết người. Mọi thứ bắt đầu từ tình yêu và kết thúc trong thù hận. Tôi không tài nào xóa được người đàn ông đó trong những giấc mơ bóng đêm, giống như một vết sẹo còn lưu lại trên da thịt sau khi bị thương. Vẫn còn chiếc nhẫn trên ngón tay. Tôi nhìn ánh sáng lấp lóa như có độc của nó. Một phần cuộc đời tôi đã chết theo nó?
14. Nói đi. Tôi khẩn cầu như thế, y hệt một quả bong bóng nhỏ sắp nổ. Nói thêm gì đi chứ. Tôi nhìn anh chăm chăm. Mắt anh ươn ướt, đầy mê hoặc. Không biết có phải anh đã mê tôi. Cảm giác đó thật kỳ lạ. Tôi thò một tay xuống gầm bàn, lần tới đầu gối của anh, rồi dần dần vuốt lên, tới túi quần bò của anh thì dừng lại, khé nhét hai tờ tiền vào đó.
15. Lúc này, tôi thấy gương mặt anh đột nhiên ngại ngùng và trắng bệch như mặt tôi. Tôi khát nước nên uống ngay. Anh nói rồi cười mỉm với tôi, nhảy từ trên chiếc ghế quầy bar xuống, sải từng bước chân dài tới sân khấu.
16. Khi anh bước lên sân khấu, bỗng vang lên tiếng hét của một người đàn bà trong đám đông vây quanh. Cả đám người vội vã cùng hét theo. Cả đám người vội vã cùng hét theo. Âm thanh như thể một bữa tiệc tưng bừng của 101 chú chó. Phải mất hồi lâu, ông chủ và mấy vệ sĩ luôn có nụ cười thường trực miễn cưỡng mới tống được mấy người áo đen to lớn vạm vỡ như tượng đồng kia ra khỏi quán. Đám người vận đồ đen đó luôn sặc mùi xã hội đen. Khi họ đi ngang tôi, tôi đã ngửi thấy một mùi sộc lên. Đó là mùi tỏa ra từ cơ bắp của đám đồ tể.
17. Cảm giác của tôi chợt trở nên mơ hồ. Cạn nốt chỗ rượu còn sót lại, đột nhiên tôi phát hiện thấy chàng trai bên cạnh đã mất tăm tích. Cũng không kịp nghĩ ngợi gì, tôi liền đi theo đám người vận đồ đen ra khỏi quán.
18. Bầu không khí trong quán bar luôn hưng phấn và tanh mùi máu. Người đàn bà bị gã đàn ông vận đồ đen tấn công đương khóc lóc, rên rỉ. Những người khác đang nếm náp mùi vị thần bí và bạo lực của các tráng sĩ áo đen mang tới. Tôi cũng lơ đãng, quên không chú ý tới chàng trai kia nữa. Chắc hẳn anh cũng khá thông minh, chọn được một thời cơ rút lui thích hợp.
19. Đúng vậy, nếu đổi lại tôi vào vị trí của anh, tôi cũng trốn khỏi một cô gái trông kiệt quệ và đẹp dị thường. Nếu thực sự có hứng thú với loại phụ nữ đó, chả khác nào tự nhảy vào một chiếc lò quay tham lam có thể nghiền hết bất cứ thứ gì. Anh không thể đóng giả vẻ lạnh lùng. Thế nên vừa ngửi thấy mùi hương đêm xao động, anh đã chuồn ngay. Tôi bật cười. Ý nghĩ đó thật ngộ nghĩnh.
20. Trên đường mờ mờ ánh đèn mù như sương. Những cành cây ngô đồng Pháp rọi xuống mặt tôi những vết nhăn lốm đốm. Tôi nhìn thấy bóng anh, trước anh không xa là mấy người vận đồ đen đang rảo bước vội vã. Người áo đen xoay ngoắt người ở một đầu phố. Một trong số họ còn quay đầu lại quan sát. Thế nên chàng trai vội dừng bước. Tôi cũng dừng bước vì không muốn đám báo đen hung dữ đó hiểu lầm rằng chúng tôi đang bám đuôi chúng.
21. Chàng trai đứng nguyên đó một lúc, rồi bắt đầu băng qua đường. Đối diện bên đường là một tiệm tạp hóa nhỏ. Tay anh ôm khư khư nơi túi quần. Trong đó ắt là mấy đồng tôi vừa nhét cho anh ban nãy. Theo dự đoán của tôi, chắc hẳn anh rất muốn tiêu phăng hết món tiền đó ngay lập tức. Rõ ràng anh không thuộc dạng “đàn ông vật chất” như tôi đoán hồi đầu. Cho nên anh không thích lắm chỗ tiền tôi tặng anh. Bởi vậy tôi tiến sát lại gần anh.
22. Ngay lập tức, anh cảm nhận được sự xuất hiện của tôi, liền quay phắt đầu lại. Anh sững lại hồi lâu, trông thật mệt mỏi. Rồi cứ sừng sững lạnh tanh như cây kim mạ vàng trước mặt tôi trong màn đêm đang vón cục. Tôi nhìn anh lạnh lùng. Thời khắc đó, quả thực tôi mê anh.
23. Anh quên bật lửa này. Tôi chậm rãi chìa một tay ra, trong lòng bàn tay đã để sẵn chiếc bật lửa hiệu Tedlapidus bằng bạc mà anh đã để quên trên bàn.
24. Tôi kéo tay anh lại, sao nó băng giá nhường vậy. Anh như một đám khí hoảng hốt thổi qua người tôi, không cần chủ động, bất kể đúng-sai, không tài nào cự tuyệt nổi. Chúng tôi băng qua như những tòa cao ốc sừng sững, những bóng cây âm u, những bóng râm và ráng hồng còn rơi rớt lại trong màn đêm. Chúng tôi đi rất nhanh, như hai con chó tội nghiệp không biết đi đâu. Ánh trăng u uẩn dính lên tóc chúng tôi như bụi trần. Từng chuỗi nhạc thoắt ẩn thoắt hiện dâng lên từ các cống ngầm và hốc tối. Chúng tôi và cả cái bóng của chính mình cũng bị nhận chìm trong thời khắc tuyệt đẹp của giấc mơ đêm. Tôi đã thấm mệt, nghe thấy cả tiếng rên rỉ yếu ớt của chính mình. Mệt quá là mệt, hãy đưa em đến nhà anh, em chỉ muốn nghỉ ngơi. Bàn tay tôi buốt giá nắm chặt lấy tay anh, y hệt như hai con rắn bằng vàng.
25. Nhà khá rộng, ánh đèn nhập nhòe, tiếng nhạc trôi, bia đen rất đắng, nước thật ấm.
26. Chúng tôi cùng thả người trong chiếc bồn tắm lớn sang trọng màu xanh lá cây, dội nước cho nhau. Không đùa giỡn, không cháy bỏng, chả có gì cả. Chúng tôi uống rượu, bình tĩnh và mệt mỏi tắm cho nhau, như hai kẻ không có giới tính. Mắt nhìn mắt, thân thể đối diện nhau, rực rỡ và bí ẩn. Chúng tôi nhìn thấy những vết hằn quen thuộc trên gương mặt của nhau.
Đó chính là một mùi tàn khốc. Trong thành phố vật chất thời công nghiệp, chúng tôi dùng mùi vị này để tìm kiếm đồng loại của mình. Tôi và anh trèo ra khỏi bồn tắm, da thịt lấp lánh sáng dưới ánh đèn, như tấm lụa đắt tiền nhất thời cổ đại.
Related Posts
No related posts.





