Tuyển tập Vệ Tuệ (2) [Nói đi, nói đi 2]

18 Tháng 11
Tháng 11-18-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

28.  Tôi đi thẳng tới giường anh, khẽ thả mình trên tấm ga đệm phẳng phiu in hình những đóa hoa mờ, nhắm nghiền mắt. Một cảm giác thư giãn dễ chịu lan tỏa từ đầu ngón tay tới khắp bộ phận trên cơ thể. Tôi không biết sắp xảy ra chuyện gì, hoặc cơ bản chả có gì xảy ra. Tóm lại hiện giờ tôi rất thoải mái, yên bình, ngây ngất. Cơn buồn ngủ nhanh chóng phủ lên mắt tôi. Chiếc giường như một đóa hoa lớn khẽ ru tôi lắc lư và tỏa mùi thơm dịu.

29.  Trong cơn mơ màng, tôi có thể cảm thấy anh đang khẽ úp lên người tôi. Tôi nghe thấy tiếng anh hổn hển. Anh hy vọng tôi có thể nói điều gì đó, giờ đây đến lượt anh nghe. Anh nói cơ thể anh dễ chịu và trống trải, như một cái chai chờ đợi được nhét đầy. Trước khi ngủ, anh muốn được nghe điều gì đó, nếu không sẽ không tài nào chợp mắt được. Anh nhất thiết phải làm mình thật kiệt sức mới có thể chìm vào giấc ngủ. Có thời kỳ, anh từng uống rất nhiều thuốc ngủ, từng ngủ liền ba ngày ba đêm. Thế nên anh sợ hãi mình không ngủ được hoặc vĩnh viễn không thức dậy nổi. Em có nói gì không? Anh khẽ hỏi.

30.  Im lặng hồi lâu. Tôi thấy mình đã chìm vào cơn mơ. Anh muốn biết gì? Tôi hỏi nhỏ. Tiếng tôi nói ngân nga như thủy ngân.

31.  Gì cũng được. Gương mặt anh kề sát tóc tôi, thở khẽ.

32.  Em muốn ngủ. Em mệt lắm. Tôi nói rồi xoay người, nghe rõ tiếng khịt mũi khe khẽ của chính mình.

33.  Tôi lơ mơ cảm thấy anh lồm cồm từ giường bò dậy, lượn qua lượn lại trong phòng vài vòng, mở đĩa nhạc, tiếng nhạc Techno rất khẽ. Rồi dường như tôi nghe thấy tiếng anh mở cửa kính ra ban công. Thành phố lúc này ắt giống như một con thuyền lớn đang du hành trong bóng đêm. Người luôn giữ được tỉnh táo lúc canh khuya là con người bất hạnh. Anh ta sẽ cảm thấy buồn đau, trống rỗng và bị vùi lấp sau lớp cảnh mờ ảo.

34.  Hình như anh lại đi về phía giường, không một tiếng động, hình như đang ngắm tôi ngủ. Qua ánh sáng phản chiếu trong giấc mộng, tôi cũng nhìn thấy người đàn bà đang nằm trên giường lúc này. Dưới những ngón tay anh, tôi nhìn thấy da thịt mình tỏa một thứ ánh sáng bàng bạc dưới ánh đèn âm u. Gương mặt tôi tĩnh lặng như chiếc thuyền nặng nề, phủ đầy bóng tối đồi bại. Đúng vậy, tôi như một con thuyền nặng nề đến từ biển cả thần bí đột ngột xuất hiện trên con đường bằng phẳng mênh mang xa lạ, dùng những lời lẽ nguyền rủa vô cớ úp chụp lấy cảm quan của anh. Anh dùng tay trượt qua thân thể cô, thưởng thức từng chi tiết tuyệt diệu.

35.  Rồi anh nhấc chiếc máy chụp ảnh lên. Chiếc máy nom thật đẹp. Tư thế nghịch chiếc máy thật quen thuộc như minh chứng anh là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Từ những góc độ khác nhau, anh chụp thân hình cô. Mỗi lần đèn chớp lóe sáng đều mang lại cảm giác kích thích sinh lý mãnh liệt cho con người. Trong khoảng khắc đó, người phụ nữ như bị xâm hại và chàng trai cũng bị rút rỗng. Thậm chí tôi còn cảm nhận được anh vã mồ hôi, đang bay lên. Với mọi thứ trước mắt, tôi không biết gì, cũng không mong gì nhưng tôi biết rõ mình rất thích anh.

36.  Anh vứt máy chụp ảnh lên chiếc ghế sô pha mềm mại, ôm chầm lấy tôi từ phía sau, đè ấn lên giường. Tôi ra vẻ như người chết rồi như mọi người vẫn thường làm. Một bàn tay vô hình khác như bày ra dục vọng của chàng trai. Tôi tin rằng đó chính là tay của tôi. Hai người xem ra đều đau khổ và đầy chất thơ. Nỗi đau cuồng nộ đột ngột xọc thẳng vào huyết mạch của tôi. Anh từ từ đứng lên, rút khăn giấy đăt trên kệ đầu giường lau hộ lưng tôi. Rồi anh chạy thẳng vào buồng tắm. Tiếng nước xối xả khiến tôi thấy mình như đang rã ra. Tôi mệt quá, lại chìm vào giấc ngủ mộng mị.

37.  Một người đàn ông, gương mặt người chồng trước của tôi bị vùi dưới đám thủy tinh vỡ nát. Khi tôi chân trần bước tới, anh làm bộ mặt quỷ nhát tôi. Chân tôi chảy máu. Tiểu thuyết của tôi đang rữa nát cùng người đàn ông đã từng tạo nên toàn bộ động cơ cho cuộc sống và việc sáng tác của tôi. Tôi đã mơ giết anh vô số lần, nhưng cuối cùng kẻ bị giết vẫn là tôi. Rồi tôi tỉnh giấc.

38.  Bây giờ là tờ mờ sáng, không có rèm cửa sổ che chắn. Vầng mặt trời rực rỡ chậm rãi ló lên, giống như một ảo giác tận thế.

39.  Chàng trai trẻ ngủ đè lên tóc tôi. Nom bộ dạng anh giống hệt một đứa bé yếu đuối, không chút lạnh lùng và ghê gớm như ban đêm. Tôi khẽ đẩy mặt anh ra, leo xuống giường, đi đi lại lại. Ánh nắng xộc thẳng vào khiến người ta phải đau đầu, tôi kéo rèm cửa sổ lại, mở cửa buồng tắm, bước vào.

40.  Ngồi trên lavabô, tôi ôm đầu. Mỗi sáng sớm, tôi đều bị ám ảnh bởi những thứ u uất như vậy. Tôi vĩnh viễn không biết được một ngày mới cần phải làm những gì. Tôi trèo vào bồn tắm, lấy nước nóng thư giãn người. Khi rửa mặt, tôi chú ý tới cái nhẫn trên ngón tay. Tôi tháo nó ra, đặt vào một cái hộp đựng xà phòng. Hy vọng khi anh tắm sẽ phát hiện được món quà này.

41.  Quán bar vẫn là quán bar, hương nồng, nóng bỏng và lộn xộn. Tôi ngồi trong góc, nhìn thấy một phụ nữ ngồi cách đó không xa đang nhăn mày làm duyên với một gã người Mỹ, bộ dạng thật thuần thục. Tư thế hút thuốc của cô ta cũng rất yêu kiều, như một nữ đặc vụ thời xưa vậy. Quán bar mịt mùng mùi thuốc lá, mùi súng săn, mùi tiền, mùi nước hoa, mùi hôi và mùi tinh dịch. Nhưng chàng trai hôm qua trò chuyện với tôi tối nay không có ở đây.

42.  Khi ra khỏi quán bar, tôi lại va phỉa mấy người mặc đồ đen hay sinh chuyện. Trong đó có một người khi đi tới đã đụng phải ngực tôi, tôi không biết vô tình hay cố ý. Những cách như vậy quả giảo hoạt.

43.  Rất ngẫu nhiên. Trên một tạp chí thời trang, tôi đọc được một đoạn phỏng vấn về chàng trai này. Tôi biết tên anh, cũng biết được nghề nghiệp và kinh nghiệm của anh. Phóng viên gọi anh là kẻ săn  lùng cái đẹp của thành phố. Còn anh lại cho rằng nghề nhiếp ảnh của mình khiến anh có một đôi mắt khác thường. Đồng tử của anh luôn thu nhỏ hoặc giãn to cùng với sự xuất hiện của những vật săn đẹp đẽ. Nhưng đó chỉ là một dạng bản năng nghề nghiệp, chứ không phải là bản năng về tính dục. Không chỉ một lần, anh cảm thấy mình sắp biến thành một kẻ trung tính. Một kẻ trung tính nhạy cảm phờ phạc. Đàn ông hoặc đàn bà đều có thể yêu anh, nhưng anh lại mất đi năng lực yêu. Giống như một người mất đi vị giác trước sự kích thích của một đống đồ ăn ngồn ngộn. Anh thấy mình như một nhà nhiếp ảnh chuyện nghiệp. Sự tồn tại của anh là một cái bóng thu nhỏ nhạy cảm và bệnh tật của thời đại hậu công nghiệp trong thành phố này.

44.  Bài phỏng vấn viết rất uyển chuyển, nhưng tôi lại thất vọng. Lật tiếp trang sau còn đăng cả tác phẩm của anh. Tôi giật mình khi một tấm hình trong đó chính là tôi. Chắc  chắn anh đã chụp trong đêm đó. Tôi nhắm nghiền mắt, nằm trên tấm ga in hình những bông hoa thẫm màu. Bờ vai và cái cổ tuyệt đẹp lộ ra trước ống kính nom như một cái xác mỹ miều dưới đáy biển. Anh thực sự túm được cảm giác giữa cái đẹp và cái chết. Xét về một ý nghĩa nào đó, anh đã thực sự chiếm được tôi.

45.   Thần trí tôi bất an, quả thực rất bất an. Tay tôi nắm chặt ống nghe điện thoại, không biết có nên gọi cho anh không.

46.  Cuối cùng tôi quyết định bỏ qua. Vừa nghĩ tới cái bóng tối tăm của thời đại hậu công nghiệp lại nằm đè lên tóc tôi, tôi đã quyết không muốn làm bất cứ điều gì ngốc nghếch nữa. Huống hồ anh cũng chỉ là dạng người đó, thậm chí trong bài phỏng vấn đó còn nêu rõ mục tiêu của anh là trở thành người trung tính. Tôi chả làm người trung tính, nhưng tôi sẽ làm người phụ nữ mạnh mẽ.

47.  Một buổi chiều, khi tôi đang lang thang trên đường Hoài Hải phồn hoa, bỗng vô tình nhìn thất chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh nọ. Hình như anh đang chụp cảnh đường phố.

48.  Lúc tôi nhìn thấy anh cũng là lúc anh nhìn thất tôi. Hình như anh hơi sững lại, rồi nhanh chóng chạy tới. Các thớ thịt trên người tôi căng thẳng, tôi rảo bước nhanh hơn, chạy qua cột bán báo, chạy qua khu bồn hoa hình trái tim giữa đường, chạy qua cánh cửa sổ buồng bếp lấp lánh màu sắc, chạy qua vô số cột quảng cáo khiến người ta tuyệt vọng. Dòng người dày đặc như dòng sông hồ dinh dính bao trùm lên người tôi. Tôi thấy an toàn, tôi thấy khó thở. Tôi thấy thật khó chống chế muốn lao vào lòng anh. Cuối cùng tôi cắt đuôi được anh. Cơn trống rỗng ùa tới khiến tôi dúm dó nơi góc tường, bất động.

49.  Tôi biết mình vẫn thích anh.

50.  Suốt một thời gian dài sau đó, tôi đều đóng cửa trong phòng viết tiểu thuyết. Những con chữ không bao giờ ngớt như một ảo giác từ đầu tới cuối, một người đàn bà mắt thâm quầng đang đi xa mãi trên chuyến tàu thời đại. Tôi không biết mình đang còn sống không.

51.   Một năm sau.

52.  Trong một buổi tiệc do một tạp chí nổi tiếng tổ chức, tôi lại tình cờ gặp lại chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh nọ. Lúc này, tôi đã phát hành một cuốn sách rất ăn khách bán vèo hết 30.000 bản. Báo chí lớn nhỏ đều tranh nhau đăng hình tôi liên tục. Từ bạn bè, tôi cũng liên tiếp nhận được những thông tin về anh. Hình như có một thời gian, anh phải nằm viện tâm thần và cũng do chính anh cương quyết đòi chuyển vào đó. Anh đã biến nơi đó thành một viện dưỡng thương. Lại nghe nói liên tục có một mỹ nữ thân hình nhỏ nhắn tới thăm anh. Đó là vợ một tay đại ca xã hội đen, rất mê mẩn tài năng nghệ thuật của anh. Rồi anh bị thương, mối tình đó cũng chấm dứt.

53.  Trong buổi tiệc, chúng tôi lặng lẽ ngồi đối diện nhau, rất lâu mà đều không biết phải nên nói gì. Giống như một cảnh phim kinh điển, những kí ức thẳm sâu khẽ lay động và cơn mê mẩn không thốt nổi nên lời. Trong mắt nhau, chúng tôi nhìn thấy chính mình, nỗi trĩu lặng và cả những lời thầm kín khe khẽ. Cảm giác như muốn bay lên.

54.  Đột nhiên, anh bật cười, chìa tay trái ra cho tôi. Trên ngón tay anh đeo chiếc nhẫn lấp lánh sáng của tôi. Dưới ánh đèn yếu ớt chiếc nhẫn có màu tim tím, như con mắt của một con thú bé bỏng.

55.  Thích chứ?, tôi hỏi.

56.  Anh gật đầu, nom rất vui sướng.

 

Cô nghĩ cô đã hai mươi ba tuổi rồi, thái độ đối phó với thế giới này chủ yếu vẫn là dũng cảm hơn mánh lới. Rất nhiều chuyện xảy ra không ngớt như tập thể dục, song phải mất rất nhiều thời gian, bạn vẫn không thể bước vào được chủ đề của cuộc sống xã hội.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!