Người con gái đói khát (Kết)

19 Tháng 11
Tháng 11-19-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


nha van Hong Anh 4

Hình tác giả: Hồng Ảnh
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dịch theo nguyên tác bản tiếng Hoa “Cơ Ngã Nữ Nhi”
Nhà xuất bản Ly Giang, 2001

4

        Hoặc có thể từ đó, mẹ bắt đầu mời Phật về nhà, bố và mẹ đã ngủ riêng. Có thể mẹ khóc lóc hàng đêm chăng? Nhưng mẹ càng tỉ mỉ chu đáo hơn trước, chăm sóc bố hơn mẹ tới mười tuổi. Trời vừa sáng, mẹ đã lên gác để đổ bô nước tiểu cho bố, xách nước nóng để bố pha trà. Vì bố bị bệnh viêm phế quản, nên mẹ vứt hết thuốc lá, bắt bố cai thuốc. Khi bố bị bệnh không tài nào dậy nổi, mẹ bưng sẵn cơm canh lên gác, bón cho bố ăn, ngủ bên cạnh bố, sợ bố không thở được. Bà tình nguyện đi sau bố, không sợ lúc mẹ một mình không ai chăm sóc. Nếu mẹ đi sớm trước bố, không có mẹ, bố sẽ phải làm thế nào bây giờ?

        Mẹ không yêu bố, nhưng mọi thứ mẹ đều làm vì bố, chưa từng làm cho bố đẻ, nỗi cô độc của mẹ, nỗi lòng của mẹ, chỉ có thể thầm thì với Phật. Mẹ không có khán giả, ngay cả lúc mẹ nói chuyện đó với tôi, giọng mẹ cũng hạ thấp tới mức không thể thấp hơn. Biết bố tôi mắt hỏng nhưng tai rất thính, nghe rất nhạy, dẫu cách một lớp trần nhà bằng ván mỏng cũng không có tác dụng. Mẹ không muốn làm tổn thương tới bố. Mẹ thấy mình hại bố đã quá đủ rồi.

        Tiếng kèn ắc mô ni thê lương, cứ chọc xoáy vào cơ thể không dễ ấm lên của tôi trong chăn. Con người có trái tim đã chết như tôi, một động vật máu lạnh, giơ tay ra cầm chiếc mũ bé xíu màu xanh lam, sờ tay lên mặt tơ trên mũ và lớp lông bên trong. Chiếc mũ đã bị chuột hay côn trùng gặm thủng một lỗ. Tôi nhắm mắt, tưởng tượng ra cảnh năm đó bố đẻ tôi rút chiếc mũ từ trong túi quần của ông, đội nó lên chiếc đầu bé xíu của tôi. Đứng trong gió mùa đông rét buốt, bố nói với mẹ rằng gió to, không được để tôi bị lạnh. Lại hiện lên cái cảnh năm tôi mười tám tuổi, lần gặp mặt duy nhất của chúng tôi trong đời, ông cẩn thận tìm mọi cách lấy lòng tôi, muốn tôi thích.

        Đứng trong công viên cao nhất trung tâm thành phố, những lời ông nói với tôi lúc đó tôi thực sự không quan tâm, nhưng tới lúc này, tôi có thể nhớ rõ từng từ một.

        Ông nói, con tuyệt đối không nên tiết lộ với bất kì ai về thân thế của con. Nhất là đối với chồng tương lai của con, lại càng không thể cho biết. Nếu không bố mẹ chồng sẽ khinh bỉ con. Cả đời sau của con sẽ phải khổ sở, phải chịu bao uất ức.

        Ông kể, trong thời gian đi theo tôi, ông đã từng nhìn thấy nhiều người ức hiếp tôi, nhưng lại không thể chạy tới giúp tôi. Lòng ông rất đau xót, chỉ biết hận chính mình.

        Ông nói, con hãy tha thứ cho bố chưa làm tròn trách nhiệm của một người cha. Con hãy tha thứ cho mẹ con và cho bố, con phải đối xử tốt với mẹ hơn. Vì con, mẹ đã quá khổ rời.

        Cảnh bắn pháo hoa đêm đó, nhớ lại thật rạng rỡ. Lúc đó, tôi chỉ cảm thấy hôm đó như ngày lễ gì đó, nhưng không rõ thành phố núi có sự kiện gì vui, nghĩ ắt phải là ngày quốc khánh. Để xác nhận lại, tôi đã từng ở thư viện tra lại ngày 23 tháng 8 âm lịch năm 1980, ngày sinh nhật của tôi mà mẹ tôi và bố đẻ tôi ghi nhớ trong lòng. Hôm đó đúng ngày 1 tháng 10, cả nước đang chúc mừng ngày đại hỉ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa thành lập trong ba mươi mốt năm. Tối đó, các vị lãnh đạo cao nhất mời tiệc khách quí nước ngoài tại Đại lễ đường Nhân dân.

        Tôi lật ngược từng trang báo đã được đóng kĩ ngược dòng thời gian, lần tay lên mặt báo. Giấy báo đã ngả vàng vì thời gian quá dài, không cẩn thận rất dễ bị nứt một đường. Càng gần ngày 21 tháng 9 năm 1962-ngày sinh của tôi-, ngón tay tôi càng bị run dữ dội. Vết rạn trên mặt báo càng lớn hơn. Đó là ngày thứ sáu, xảy ra một sự kiện lớn nhất, lên án tố cáo hành vi xâm lược đế quốc Mỹ, không quân Trung Quốc bắn hạ máy bay gián điệp U-2 của Mỹ Tưởng, Mao chủ tịch đón tiếp vị anh hùng không quân. Hát ngợi ca suốt một vùng, khu vực thuốc lá Vân Nam chọn giống trồng tốt, vùng Giang Tây thu hoạch thuốc lá bội thu. Quê hương Tứ Xuyên của tôi cũng chọn 25000 con trâu cày cung cấp cho khu vực thiếu trâu. Vùng Quảng Tây bội thu lương thực. Càng lật giở lên những năm tháng đói kém trước khi tôi ra đời, tin tức càng tốt hơn, cuộc sống càng đẹp hơn. Báo chí như vậy mới có giá trị, bất kì ai muốn tìm hiểu tổ quốc mình, muốn tìm hiểu lịch sử, cũng cần phải thường xuyên tra đọc.

       

        Trời bắt đầu sáng, xưởng thuốc lá đã nhả hơi nước mù mịt, rồi tiếng gà kêu ran. Tôi không tài nào ngủ được, đành trở dậy. Mẹ đã lôi ra chiếc áo bằng vải bông in hình hoa lam được gấp cẩn thận từ trong bọc ra, nói: “Con thử xem”. Chín năm trước, bố đẻ tôi mua cho tôi mảnh vải này, mẹ đã tự may lấy, khâu tỉ mẩn từng đường kim mũi chỉ.

        Tôi đứng nghiêm chỉnh trước giường, mặc áo vào, cài từng chiếc cúc vải. Mẹ cứ đứng sững ngắm tôi. Nếu lúc này, mẹ mà nói “Lục Lục, con ở lại thêm vài ngày đi”, tôi sẽ thay đổi ngay chủ ý. Nhưng mẹ không nói gì, tôi vẫn kiên trì dự định ban đầu, vừa sáng sớm sẽ đi ngay.

        Tôi giục mẹ đi nằm. Mẹ rất nghe lời, nằm xuống lên. Tôi mặc áo mới, nằm bên cạnh mẹ, tắt đèn phòng.

        Mẹ nhắm mắt, hơi thở bắt đầu vang, nhưng tôi biết mẹ chưa ngủ.

        Tiếng gà kêu một lượt, rồi rải rác đó đây trên thuyền, trên sông, tiếng gà lưa thưa vọng tới lưng chừng núi. Như con người đang gắng hắng giọng để hát, hết lần này tới lần khác, vẫn chưa hài lòng, lại cất đầu lên lần nữa. Tôi tụt xuống giường, đi đôi giầy vải. Lúc này, mẹ khẽ khàng cất tiếng: “Lục Lục, từ trước tới giờ, mẹ biết con không muốn ở lại căn nhà này. Con không thuộc về chúng ta. Bây giờ con đi thì cứ đi, mẹ không ngăn con. Mẹ vẫn luôn nợ con rất nhiều thứ. Cho tới không nào con không còn trách mẹ nữa, mẹ mới nhẹ lòng”. Rồi mẹ rút từ dưới gối ra một chiếc khăn mùi xoa được buộc kĩ, đưa cho tôi.

       Tôi mở ra. Bên trong là một xếp tiền rất dày đủ các loại một đồng, hai đồng, năm đồng. Có tờ mới, tờ cũ, tờ nhàu nát. Mẹ nói: “Năm trăm đồng này là bố đẻ con âm thầm tích góp cho con. Trước khi chết, ông ấy đưa lại cho bà nội con, giao nhiệm vụ cho bà là trao lại cho mẹ. Nói là để cho con làm của hồi môn sau này”. Thấy tôi nhăn mày, mẹ giục, “Con cầm đi”. Dường như mẹ biết tôi không muốn giải thích tại sao không lấy ai. Mẹ không nói thêm câu nào nữa. Dù tôi có muốn nói gì chăng nữa, mẹ cũng không muốn nghe.

        Tôi xách cái rương nhỏ ra bờ sông. Sương mù giăng trên sông như tan ra cho riêng tôi, như để tôi ngồi được phà sang sông. Tôi cứ đi thẳng tới đối diện bờ sông, bước lên dãy thềm đá phía trên bờ cát, đứng trước cổng bến Triều Thiên Môn. Bốn mươi sáu năm trước, đây là nơi mẹ tôi ngồi thuyền từ quê nhà tới. Trên sông vắng lặng không có tiếng còi hú, như thể bị câm vậy. Nói như vậy, sau khi tôi “trưởng thành”, bố đẻ tôi không cần phải trả mười tám đồng tiền nuôi tôi nữa. Ông thấy tôi đã khôn lớn, đã bay đi, nhưng vẫn có thói quen hàng tháng tiết kiệm tiền để lại cho tôi. Không còn cơ hội đi sau nhìn trộm như trước đây nữa nên lòng ông rất trống trải. Tình cảm ông dành cho tôi càng nhiều hơn, tới lúc chết còn nhớ đến tôi, không chút thay đổi. Còn tôi thì sao? Ngay cả một tiếng bố, tôi cũng không muốn gọi. Tôi xem thường tình cảm này, tôi khinh bỉ đẩy ông sang một bên, không chút do dự, ngay cả quay đầu nhìn lại ông một lần cũng không chịu. Đột nhiên dòng nước mắt cay nồng ngập tràn trong mắt tôi. Tôi gắng sức không để nó trào ra, muốn nuốt chúng trở lại bụng. Nhưng nước mắt không chịu nghe tiếng gọi của tôi, cứ ào ạt túa ra. Cả người tôi đau đến mức không đứng nổi, đành dựa vào bức tường đá.

 

4

        Khi rời hỏi quê hương, tôi có về thăm mộ bố đẻ tôi. Mộ nằm trên một mảnh ruộng hoang toàn rau, cỏ dại. Nhưng trên mảnh đất có chôn xương cốt ông chất đầy gạch đá. Những hòn đá to nhỏ không đều, vun thành một khóm, như để đánh dấu. Ngay cả một tấm bia đá, một dòng chữ cũng không có. Nấm mộ cô đơn nằm ngay trên sườn núi, đối diện với nhà ông không xa. Xa xa trồng cây cao lương đỏ. Xem ra bà vợ nông thôn và hai thằng con đã quên ông từ lâu. Đương nhiên rồi, bao nhiêu năm qua, mười tám đồng ông phải gửi cho đứa con gái riêng hàng tháng là một số tiền quá lớn. Ai có thể nhịn nổi cơn tức cơ chứ? Còn chưa nói tới trái tim ông chưa bao giờ thực sự thuộc về gia đình này, dù ông có ra sức làm việc đến đâu, cũng chỉ là thực thi trách nhiệm của một người chồng và một ông bố mà thôi.

        Hai đứa em trai mà tôi chưa từng gặp mặt liệu có hỏi chị ở đâu không? Có lẽ suốt đời tôi cũng không bao giờ gặp chúng.

        Tôi ngồi xe lửa tới một thành phố ở phía Bắc, theo học lớp viết văn ở một trường đại học. Một mình tôi đi trên đường, đường cái rộng rãi, hai bên vỉa hè đầy người là người. Người đông như vậy, trời xanh như vậy, bầu trời không một đám mây. Ở một thành phố mà tôi luôn hướng tới từ nhỏ, một nơi như thánh địa, hàng triệu người đang háo hức dâng hiến mình, muốn thay đổi số kiếp luân hồi, muốn thay đổi những khổ nạn từ đời này sang kiếp khác. Tôi hòa chung vào tiếng bước chân của họ, tim tôi đập nhanh hơn, nhảy thình thịch cuồng loạn.

        Tôi nhìn thấy một đứa bé gái từ bờ Trường Giang phía Nam thành phố đang chạy như bay dưới những đám mây nặng trĩu mưa. Đó là tôi chừng năm tuổi rưỡi, vừa chạy vừa nghĩ, dù tôi không nhớ đường, nhưng chỉ cần chạy men theo bờ sông, nhất định sẽ tìm thấy mẹ tôi đang làm công nhân vận chuyển trên một xưởng đóng tàu. Tôi phải báo cho mẹ biết tin anh Năm bị xe đè, kêu mẹ nhanh về cứu anh Năm. Mưa như trút nước, mãi không hết, cứ ào ạt mãi. Nước sông thành nước bùn, quánh lại dưới chân tôi. Tôi ngã nhào, rồi lại lập tức vùng lên, tiếp tục chạy.

        Một tiếng kèn ắc mô ni a, dường như nghe rất lạ, phảng phất như đã nghe ở đâu, giờ lại truyền đến tai tôi cùng với tiếng sóng nước vỗ dào dạt không ngớt, nghe rõ như lúc đang nằm trong tử cung của mẹ. Tôi nhoẻn cười trên gương mặt đầy nước mưa./.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!