Phượng Hoàng (60)

19 Tháng 11
Tháng 11-19-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

3

Đến được nhà thờ rồi.

Tôi thấy phong cách nhà thờ ở Singapore có phần kì lạ, không giống một số nước châu Âu. Đó là vấn đề về màu sắc, về tạo hình. Tôi đem suy nghĩ này nói với Lôi Tứ. Anh ta nói: “Đó không phải là việc mà dạng người cô cần quan tâm. Chúng ta tới đây đều rất miễn cưỡng. Cô tưởng rằng cô thực sự là tín đồ tín Chúa ở Singapore sao?”

Tôi ngắm nhìn cái mái nhà thờ uốn cong và cái tháp nhọn lấp lánh sáng dưới ánh mặt trời, đột nhiên có phần do dự.

Lôi Tứ hỏi: “Cô sao thế?”

Tôi nói: “Có thể anh nói đúng. Chúng ta vốn không nên tới đây.”

“Cô sai rồi. Dù sao cũng đã tới rồi, tại sao lại không vào trong đi, cứ coi như đi du lịch.”

Chúng tôi bước qua cánh cổng lớn của nhà thờ. Tôi cảm thấy hơi ẩm nóng bức từ bên trong phả ra. Qua cánh cổng rất yên tĩnh, dù người cũng không ít nhưng vẫn rất yên tĩnh. Hình như ai nấy đều đi lại rất khẽ khàng.

Anh ta cứ nắm chặt lấy tay tôi. Lúc này tôi mới rút tay mình ra khải tay anh ta. Đột nhiên tôi ý thức thấy một cảm giác an toàn chưa từng có từ trước tới nay. Tôi biết mình không có tín ngưỡng gì đặc biệt. Thế hệ như chúng tôi có tín ngưỡng không? Dù là ăn trộm, gái điếm hay phần tử trí thức, chúng tôi đều không có tín ngưỡng. Nhưng đã bước vào đây, tại sao tôi lại có cảm giác an toàn nhỉ? Có thể tôi là người đàn bà không tốt đẹp gì nhưng vẫn biết khiếp sợ thượng đế. Nếu không tại sao tôi lại có cảm giác an toàn, và có cả áp lực khi ở đây? Tôi không ngại ngùng khi nói với người khác về những điều này nhưng quả thực chúng là những hoạt động tâm lý của tôi. Đối diện trước tất cả điều này, tôi còn có thể nói được gì? Tôi chỉ nhận thấy mình có một thân phận khác, là động vật hay là người? Tôi không biết, nhưng tôi chỉ biết những con người đang đứng ở đây, khi họ ở đây, trong khung cảnh này chắc chắn không giết người. Chuyện giết người chỉ có thể xảy ra trên ghềnh đá, không phải dưới ánh đèn ở đây, trong ánh mắt trời. Nó chỉ có thể xảy ra trong đêm tối.

Buổi lễ vẫn chưa bắt đầu. Rất nhiều người đang đứng bên ngoài nhà thờ. Mọi người nhìn thấy tôi, hình như đều kinh ngạc.

Lôi Tứ nắm tay tôi muốn vào cửa nhưng bị ngăn lại.

Một người đàn bà mặt đầy nếp nhăn nói: “Này cô, chỗ chúng tôi ở đây không phải là nơi kinh doanh, cũng không phải chỗ tổ chức tiệc tùng, nên cô ăn mặc như vậy…”

Tôi đang mặc áo hai dây. Tôi không ngờ ăn bận như vậy lại bị cấm kị ở đây.

Lôi Tứ nhìn tôi, có phần hơi như kẻ gặp nạn.

Chỉ nghe thấy người phụ nữ đó tiếp tục nói: “Chúa chỉ ân điển cho những người tự trọng đoan trang.”

“Chúng tôi chỉ không kịp thay đồ thôi nhưng tôi thực lòng muốn vào.” Tôi giải thích.

Người phụ nữ đó liếc tôi một cái, không đáp. Tôi nói to:

“Thượng đế không chỉ thuộc về bà, mà còn thuộc về tôi.”

Mấy người hiếu kỳ vội vây quanh. Lôi Tứ vội kéo tôi quay lại. Tôi còn muốn nói thêm dăm câu với người phụ nữ không chịu cho tôi vào nhà thờ kia. Nhưng đầu óc tôi trống rỗng. Có lẽ chỉ cần người phụ nữ kia cho tôi vào nhà thờ, khi nhìn thấy những thứ mà tôi vĩnh viễn không thể nào thực sự hiểu nổi thì thù hận của tôi có giảm bớt không. Liệu tôi có cân bằng được nội tâm mình không? Tôi có thể tha thứ được người muốn giết tôi không? Tôi sẽ nói với ông ta rằng: “Ông đã lừa em nhưng em chả cần. Vì ông lừa em là chuyện có thể lí giải được, vì ông già rồi, lấy cách thông thường sẽ không thể có được tình yêu bình thường. Ông chỉ có cách như vậy, không ngừng quan hệ với con gái Trung Quốc, lợi dụng tâm tư của họ là muốn lấy ông, để lên giường với họ hết lần này tới lần khác. Rồi có một ngày ông đột ngột nói: Xin lỗi, chúng ta không hợp nhau. Giữa chúng ta có vấn đề và nó không thể giải quyết được. Ông nhìn bằng ánh mắt có phần tuyệt vọng và nói thêm: Có thể em không có quyền trách tôi. Nếu tôi lợi dụng được điều gì thì chỉ là đã lợi dụng lòng tham của các cô gái Trung Quốc các em. Các em xuất ngoại vì điều gì? Để cống hiến cho Singapore hay cho thế giới sao? Không đúng, các em muốn sống trong vườn hoa sao? Nhưng chỗ cây cối này không liên quan tới các em. Họ đã trồng cây và đã chết, nhưng các em lại tới, trực tiếp đi vào vườn cây. Có thể nói gì đây? Các cô gái thông thường chỉ có thể lặng lẽ bỏ đi. Họ thừa nhận mình tham lam, mình quả thực không hề trồng cây. Bố mẹ họ cũng không hề tới đây trồng cây.”

Đúng vậy, nhưng tự mình lại tới vì những lí tưởng không mấy rõ ràng. Lí tưởng là gì nhỉ? Là gắng hết sức phát huy được sở trường của mình. Thế nên chúng tôi đã tới, đã đến Singapore, đã tới New York, Paris, London. Chúng tôi ở đây hoặc ở đó làm việc vất vả và những người ở đó cũng đối với chúng tôi rất tốt… Nhưng ở Singapore, tôi muốn lấy Úc Kính Nhất, Phần cũng muốn lấy ông ta, chúng tôi đang giành giật nhau sao? Không có. Ông ta đã chia rẽ chúng tôi, lần lượt đánh ụp chúng tôi, lần lượt bắt chúng tôi phục vụ ông ta. Nhưng tại sao tôi lại mang thai đứa con của ông ấy? Tại sao tôi phải nói với ông ta những lời đầy áp lực như vậy? Một người đàn ông khi bị một người đàn bà đè nén tới mức khó thở, ông ta chỉ muốn người đàn bà đó biến mất. Như vậy có sai không? Ông ta muốn giết người phụ nữ đó để có được sự thoải mái. Suy nghĩ đó có đúng không?

Tôi rời khỏi nhà thờ ngày xa dần. Tôi quay đầu lại nhìn mái ngói nhà thờ vươn lên trời cao, đột nhiên nghĩ thầm: Tại sao ông ta phải giết tôi? Ông ta không nên giết tôi. Tôi muốn gào to:

Ông không có quyền giết tôi.

Chúng tôi đi trên con đường nhà thờ, rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hai chúng tôi. Tôi cứ ngỡ Lôi Tứ sẽ an ủi tôi nhưng anh ta cứ cười trộm suốt.

“Tôi đã nói rồi mà. Đó là nơi người ta đến, nhưng chúng ta chỉ là một lũ lợn.”

Tôi không nói gì. Một cảm giác bi thương mãnh liệt ùa vào lồng ngực chúng tôi. Dưới bóng râm một cái cây to, tôi dừng lại, ôm mặt khóc.

Tiếng khóc của tôi như nghẹn ngào không lời. Nước mắt cứ theo các ngón tay tuôn rỉ rả xuống ngực. Lôi Tứ cũng không cười nữa, chỉ lặng lẽ đứng nhìn, đợi tôi khóc đủ rồi, đợi tôi cuối cùng cũng bỏ tay ra khỏi mặt, anh ta đột nhiên nói bằng giọng thương cảm: “Khi nào cô muốn khóc còn có một người nghe, không như tôi đây.”

Tôi nhìn anh ta chằm chằm, nói: “Vậy sau này anh muốn khóc cũng có thể khóc trước mặt tôi mà.”

“Nhưng đàn ông khóc cho người khác nhìn thấy thì ghê quá. Vô vị.”

“Không phải vậy đâu. Đàn ông và đàn bà cũng như nhau thôi.”

Ánh chiều tà lọt qua khe lá, rơi xuống mặt Lôi Tứ. Đột nhiên anh ta đỏ bừng mặt, nói:

“Nếu một ngày nào đó tôi chạy tới bên cô khóc lóc một trận, cô phải đối với tôi tốt hơn một chút đấy. Con người tôi vốn nhạy cảm. Nếu tôi nhận ra cô giả vờ, tôi sẽ không chịu nổi đâu. Chỉ khi tôi thực sự cảm nhận được cô có thể chấp nhận tiếng khóc của tôi, tôi mới khóc đấy.”

“Được, vậy bây giờ chúng ta quay về nhà đi.”

“Để khóc à?”

“Ngoài khóc ra, còn gì nữa?”

“Làm tình nhé.”

Anh ta vỗ vào đầu, mặt đầy vẻ u buồn, nói: “Sao cô không nói sớm, sáng nay tôi vừa làm với một cô gái điếm. Tất cả tiền đều tiêu sạch rồi.”

“Tôi không nhịn nổi cười, nói: “Đồ lưu manh, cô gái điếm người Malaysia còn sống ở chỗ anh không?”

“Thay rồi. Thay từ lâu rồi. Hôm qua quả thực tôi không làm nổi nữa. Hôm nay tôi cũng không muốn khóc.”

Trên trời vẳng tới tiếng máy bay.

Tôi và Lôi Tứ ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một thứ ánh sáng màu xanh xẹt qua từ chiếc máy bay đang lao về phía trước.

Nhìn theo chiếc máy bay, tôi không khỏi nói cần phải nhanh chóng báo thù, rồi quay về Bắc Kinh.

“Báo thù? Báo thù như thế nào?”

Tôi cúi đầu, bắt đầu đi về phía trước. Trong tiếng gió lay, bóng cây nghiêng ngả. Tôi không trồng cây, cũng không tới hưởng chút gió mát. Vậy phạm tội như thế nào?

Lôi Tứ theo sát phía sau, đột ngột hỏi: “Có phải vì cô muốn có người trợ giúp nên mới tình nguyện ngủ miễn phí với tôi phải không?”

“Anh có thể nghĩ như vậy.” Tôi nói.

“Tôi thích cô như vậy đấy, nói rõ mục đích với tôi. Tôi cũng dễ tính toán xem cô đáng giá bao nhiêu tiền.”

“Anh chấp nhận giúp tôi chứ?” Tôi ngừng lại, nhìn anh ta hỏi.

“Giúp cô làm gì?”

“Giết người.”

Anh ta sững người, hỏi: “Giết người ư? Chúng ta đều là những người yếu ớt. Chúng ta không giết nổi ai.”

“Anh phải trả lời trực diện với tôi đi.”

Anh ta nhìn tôi, hình như suy nghĩ rất lung, mới vừa liếc tôi vừa cười lạnh lùng đáp: “Có thể không nói tới những thứ này được không? Tôi thấy áp lực quá. Tôi rất ghét nói đến chuyện giết người. Tôi đã cứu cô và không muốn cô giết ông ta.”

“Lôi Tứ, anh phải trả lời thẳng cho tôi. Anh có tình nguyện cùng tôi đi giết người không?”

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, trong đó không hề có ý tránh né. Nụ cười lạnh lùng bên bờ môi cũng không còn nữa. Anh ta nói: “Không đồng ý.”

“Vậy anh có tình nguyện đi đốt lửa với tôi không? Đi thiêu cháy căn biệt thự đó.”

Anh ta xoay người lại bỏ đi, vừa đi vừa nói: “Mẹ kiếp tôi không chấp nhận. Cô là một con ngốc.”


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!