Phượng Hoàng (70)

Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
CHƯƠNG 23
1
Trên trời như thể có rất nhiều máy bay xẹt qua. Chúng khiến tôi thấy như quay về giấc mộng. Đó là một giấc mộng thực sự, là hồi ức đối với những việc đã xảy ra. Lần đầu tiên nghe thấy tiếng máy bay là khi nào và ở đâu nhỉ? Có thể là năm lên sáu tuổi, trong một rạp chiếu phim nóng hừng hực. Trên màn ảnh có hai chiếc máy bay đang quần lượn trên không, tiếng máy bay ù ù, như thể đầu lưỡi của một sinh vật nào đó thè ra, liếm khắp da thịt tôi, khiến tôi ngứa ngáy, đột nhiên nhắm mặt lại và mặc nó bao phủ da thịt mình, từ cổ tới lưng, tới ngực như một dòng nước tràn trề mãi không dứt… Rồi tôi thuận theo âm thanh như vậy, không ngừng trôi dạt từ nới này tới nơi khác. Trong thứ âm thanh đó, trước tiên tôi nhìn thấy cái chết của Phần, rồi tới của người khác. Đó là ai nhỉ? Tôi có phần nhìn không rõ nhưng gương mặt ông ta rất quen. Tôi gắng đoán nhưng không có kết quả. Tôi vừa đi vừa nhìn trời qua màn đêm đen. Ở đó đột nhiên xuất hiện nụ cười của Lôi Tứ.
Tôi muốn né tránh gương mặt anh ta, và cả nụ cười của anh ta nữa. Khi tôi không có hy vọng, anh ta cười với tôi. Tôi không muốn chúng tôi nhìn nhau lúc này. Nhưng anh ta cứ đuổi theo tôi, không ngừng cười với tôi.
Tôi đi trên đường. Ở đây không có giường, thậm chí không có rèm cửa sổ. Chỉ có xe hơi và đèn đường, và có người, có cả tôi.
2
Không ngờ bi thương nhiều đến vậy. Sau khi rời khỏi hiện trường về cái chết của Phần, tôi thầm nghĩ cái chết của mình cũng chỉ thu hút vài người qua đường mà thôi. Có lúc cái chết của con người thực sự là một chuyện rất vặt vãnh, quá vụn vặt như khi bạn đi trên đường, đột nhiên bánh xe hơi xì lốp. Không, ngay cả điều này bạn cũng không hề biết. Âm thanh đó đáng sợ biết bao nhưng cái chết của Phần không hề có âm hưởng nào hết. Giống như bị vứt ra khỏi câu chuyện. Câu chuyện này từ đó không có cô ta nữa.
Nhưng buổi biểu diễn nhạc thì sao nhỉ? Đúng rồi. Cái chết của Phần vĩnh viễn không bằng một buổi biểu diễn âm nhạc của người khác, có bao nhiêu người tới ủng hộ.
Tôi cầm cuốn nhật ký của Phần, bước đi không mục đích, gần như tôi đã đi hết Singapore. Khoảng hơn ba tiếng đồng hồ rồi. Tôi tới trước cửa phòng Lôi Tứ.
Khi đang ngần ngừ không biết nên gõ cửa hay không, tôi lại sát cánh cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong. Hôm nay là ngày tốt nhỉ nhưng không phải là một ngày cát tường. Hôm nay tôi đã hủy hoại Úc Kính Nhất nhưng cuối cùng kẻ chết lại là Phần. Nhưng giờ này sau cánh cửa kia, liệu Lôi Tứ có chịu gặp tôi không?
Tôi biết Lôi Tứ đã chán ngán tôi. Tôi luôn đem lại rắc rối cho anh ta. Anh ta đâu có đụng lấy tôi chút nào đâu. Tôi thực sự không bằng một con điếm sao? Thường ngày ở nhà tôi có bao nhiêu cơ hội như vậy, nhưng tôi như một người bạn cùng giới tính với anh ta. Tôi không tìm anh ta để bắt trả tiền nhưng anh ta như thể đang lẩn tránh tôi. Có thể anh ta đang trốn tránh trách nhiệm. Anh ta không muốn mạo hiểm vì tôi. Anh ta sợ điều đó. Anh ta thực sự sợ dính vào tôi bởi tôi sẽ bắt anh ta phải mệt mỏi.
Tôi quyết định hay là bỏ đi nhưng khi tôi vừa quay đi được hai bước đã quay lại. Tôi muốn gặp anh ta. Tối nay, tôi muốn nói chuyện với anh ta. Nói gì nhỉ? Nói gì cũng được, chỉ không muốn ở một mình. Hơn nữa, tôi không còn nơi nào để đi cả. Có thể Lôi Tứ cũng không nghĩ ngợi gì. Tôi đã lộ hết rồi. Tôi là người có thân thế mang vết đen rồi. Họ sẽ tới nơi tôi ở để tìm tôi.
Related Posts
No related posts.




