Tuyển tập Vệ Tuệ (6) [Càng đêm càng đẹp 4]

Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Lisa
Cô và cô gái chen nhau trong đám đông, bắt đầu nhảy một điệu khá khiêu gợi, nhảy đẹp tới mức tất cả những người xung quanh phải chú ý. Cô gái trước mặt cô có tên Tartaruca. Cô thấy cô gái này rất có cá tính và sexy. Cô vẫn chưa thể lập tức xác định thân thế của Tartaruca. Nhưng một cô gái độc thân trang điểm rực rỡ tới quán bar này nhất định có khí chất của đêm tối. Lisa không khỏi thầm đoán cô gái xa lạ này liệu có phải là dân chuyên nghiệp mưu sinh vào các buổi tối hay không, có phải là cùng đồng hội đồng thuyền với cô?
Lisa kéo tay cô gái, nhảy các bước rất uyển chuyển. Cô gái có vẻ không quen lắm với phong cách đó nên rút tay ra khỏi Lisa, mỉm cười ẩn ý “Như vậy càng hay”. Họ nhảy quá đẹp. Cô nhận thấy cô gái bắt đầu lo lắng sợ bị người khác hiểu lầm là gái làng chơi. Các động tác của cô ta rõ ràng đã cẩn thận hơn. Bởi vậy Lisa cho rằng có thể mình đã nhìn lầm người. Cô gái này không phải cùng con đường với cô.
Một người đàn ông Mỹ tóc bạc tranh thủ mua rượu tại quầy đã qua chuyện trò với cô. Ông hỏi tên các cô, khen đẹp như thiên sứ, nhảy rất bốc lửa, khiến không ai rời mắt.
Nghĩ thầm cá đã cắn câu. Mũi cô có thể đánh hơi được con mồi. Đó là mùi vị hỗn hợp pha trộn giữa mồ hôi, nước hoa, tiền và tinh dịch. Cô mỉm cười. Một đôi mắt tròn cong lại hình con cá, tiếng Anh lưu loát, âm nhạc tuyệt vời, tay DJ chơi quá chuyên nghiệp, cả bầu không khí cũng rất cởi mở.
Khi âm nhạc vang lên, họ lại giống như đôi cá tập thể dục mềm dẻo, cùng hòa nhập vào bầu huyết khí tưng bừng. Lão già người Mỹ đứng bên cạnh các cô cũng lắc đùi ngoáy mông, bộ dạng hưng phấn khủng khiếp, lại không ngừng nháy mắt liếc tình với Lisa như một tay chơi thực thụ.
Lisa luôn giữ được thái độ phớt lờ với mọi thứ xung quanh. Cô biết sức hấp dẫn của mình ở đây dù có che đậy cũng không che được. Cô gái đối diện hình như cũng phát hiện ra quang cảnh xung quanh. Lisa đồ rằng cô ta cũng đang nghi ngờ thân phận cô.
Ví tiền
Tiếp đó, cô cứ bị dày vò về việc Lisa là cô gái như thế nào. Nhưng dù sao đi nữa, phong cách duyên dáng và gợi cảm của cô gái có thân thế không rõ ràng này khiến cô rất thích.
Lão già ngoại quốc cuối cùng đã lên nhảy cùng Lisa. Một bên là lão già phương Tây phương phi to lớn, một bên là cô gái phương Đông bé nhỏ. Nhìn họ nhảy chẳng khác nào được tận mắt chứng kiến một cuộc trình diễn đấu bò Tây Ban Nha, khiến người ta phải liên tưởng lung tung.
Khi đợi họ chia tay nhau, cô thấy Lisa vội vã đi về phía cô, bạn yêu ơi, cô ta nói bằng giọng thật kỳ lạ, cầm hộ mình cái này, ra đầu đường ngoài kia đợi mình. Mười lăm phút sau, mình sẽ tới tìm cậu.
Cô ta không nói thêm gì nữa, chỉ dúi vào tay cô một vật, hình như là một ví tiền.
Lòng bàn tay cô gái ướt đầm mồ hôi, phản ứng bản năng là “Tại sao cô ta lại tìm mình?”. Họ là những người lạ. Mọi thứ xảy ra đều không thể kháng cự nổi. Lisa đã quay người biến mất trong đám đông. Âm nhạc lại nổi lên, đám đông cũng hỗn độn trở lại.
Cô gái chỉ có cách ra khỏi quán bar thật nhanh.
Lúc này đã gần một giờ sáng, trên đường vắng tanh không một bóng người. Tiệm bán hàng 24h ở đối diện lúc nào cũng rực ánh đèn. Cô gái chạy vào trong mua một hộp sữa chua và một hộp sushi. Lúc trả tiền, cô sờ phải cái ví tiền trong túi quần, lền móc ra, mở xem. Bên trong có khoảng 1000 tệ, còn có tiền đô và tẻ tín dụng. Cô trả tiền bằng tiền của cô, rồi vừa ăn vừa nhìn ra đầu đường với tâm trạng rối như tơ vò.
Cô gái có tên Lisa kia có thể là dân lưu manh, cũng có thể là tên móc túi chuyên nghiệp, cũng có thể là một cô gái có sở thích thựuc hiện các hành vi vi phạm pháp luật. Nói tóm lại, cô ta không phải là một cô gái tử tế. Thật không may lại vướng phải cô ta. Chuyện này thật lạ, cô gái đó đã trao đồ cho người lạ, có thể do tình thế cấp bách không tìm được ai nên mới lôi mình vào làm đồng bọn.
Cô nhăn trán xem đồng hồ. Gần mười lăm phút đã trôi qua, hy vọng cô gái đó xuất hiện nhanh nhanh. Cô không định tố cáo cô gái đó, nhưng quyết không nhúng chàm như cô ta.
Hai mươi phút đã trôi qua, cô gái vẫn chưa thấy đâu. Ba mươi phút trôi qua, cô trở nên bất an. Cô đoán chắc hẳn cô gái đó có chuyện gì, có thể không thể quay về quán bar, hoặc đi quán khác. Nghĩ tới đây, đột nhiên cô thấy rất hận cô gái xa lạ kia. Chính cô ta đã phủ cái bóng tối kì bí lên người cô.
Cuối cùng cô không thể nhịn nổi nữa. Cô phải về nhà, cô phải ngủ. Mọi thứ diễn ra quá kì bí, nhanh như một giấc mộng không mấy thuyết phục. Cô nhìn ví tiền trong tay, vội vã đi tới một cái thùng rác, vứt toẹt vào đó không suy nghĩ. Làm điều này thực dễ, như vứt một cái ly giấy rỗng bỏ đi vậy.
Khi đã đi được chừng hai chục mét, cô đột ngột dừng bước, quay người chạy về phía cái thùng rác, lấy lại cái ví. Rồi hua tay, một chiếc taxi dừng lại, cô chui tọt lên.
Ngồi trêb xe, cô nghĩ có thể đem số tiền này tới Ủy ban để quyên góp giúp đồng bào chống lũ. Đem việc xấu biến thành việc tốt, tâm hồn cũng thanh thản nở hoa.
Thân thể
Giữa bóng đêm và bóng đêm là chuỗi dây đai mịt mung của màn đêm. Đêm đã khuya, người tĩnh lại, bụi trần đã lắng, mèo đang giương to cặp mắt xanh. Nhưng cơ thể như một con chim rã cánh. Hơi thở xuyên qua bóng đêm không thể ngừng xoay chuyển, lật qua lật lại, rơi xuống.
Cô gái đi vào phòng, bật một ngọn đèn. Cô thấy thật mệt mỏi, ngắm mình trước gương. Kiệt sức khiến gương mặt cô đẹp kì lạ. Rồi cô bắt đầu lần lượt cởi quần áo. Nhìn cơ thể gầy gò hằn dưới áo phông, giống như làn nước từ từ tuôn ra từ cái bình bị đánh vỡ, tỏa ra thứ ánh sáng cực kỳ dịu dàng. Cô yêu thứ ánh sáng đó, cô trượt ngón tay lên làn da như con rắn uốn éo tìm lối đi. Dưới ánh đèn, làn da ánh lên một thứ ánh sáng u uẩn. Vừa tối lại vừa sáng.
Bóng đêm
Đêm Hồng Kông thật say đắm. Qua cửa sổ có thể thấy được cảng, xa xa là tòa nhà lớn đèn đóm sáng trưng. Luke đang đứng tựa cửa sổ nghĩ gì thế không biết. Gió thổi mát rượi, anh thấy hơi lành lạnh.
Bạn gái đã bỏ đi. Mọi thứ vừa xảy ra. Màn chia tay đã qua. Thật ngoài dự đoán của anh, bạn gái không hề có phản ứng gì quá khích. Dường như cô chấp nhận điều này thật tự nhiên, như thể khoảng cách giữa hai người đã tồn tại từ lâu. Tình yêu nói chung không thể tuột khỏi kiểm chứng về khoảng cách.
Sáng mai, anh sẽ gặp doanh nghiệp dược phẩm kia bàn chuyện làm ăn. Mọi thứ vẫn tiến hành trong trình tự. Lúc này, anh nhớ tới cô gái ở Thượng Hải. Anh quyết định gọi cho cô.
Đầu dây bên kia vẫn chỉ là những âm thanh trống trải. Cô gái không ở nhà. Luke thấy hơi thất vọng.
Anh vẫn thấy mình chưa thực sự hiểu về cuộc sống của cô. Cuộc sống của cô gái phảng phất như tồn tại ở cái tầng mà anh không tài nào chạm tới được. Nó phải có trạng thái thế nào nhỉ? Cô gái như một con bướm đơn độc chao lượn trong bóng đêm.
Hoảng hốt
Một tấm gương, một cô gái, có cả lớp da thịt lấp loáng.
Điện thoại réo vang. Cô gái hơi giật mình. Cô chậm rãi đi tới, giống như một hình nộm bằng lông chim đang di động. Cô nghe thấy tiếng từ đầu dây bên kia.
Mọi việc đã giải quyết xong rồi,… Anh ngừng lại. Giờ đây, anh rất nhớ em.
Cô cầm ống nghe, lơ mơ cảm nhận được tình cảm ấm áp từ giọng nói của anh. Trong đêm khuya, giọng nói có phần không có thật, như một ảo giác từ nơi xa xăm nào thổi tới. Cô trầm ngâm, rồi hốt hoảng, ngón tay đỡ cái cổ, những đầu ngón tay lạnh buốt. Một luồng điện dịu dàng đang chạy trong người cô. Cô nghe thấy tiếng thở của mình ngày càng hổn hển, càng thúc giục.
Em vẫn đang nghe đấy chứ?… Có nghe thấy anh nói anh yêu em không? Tiếng thở của em thật gợi cảm, em biết không?
Thở, da thịt, say đắm trong cao trào ra sao, còn cả bầu ngực mềm mại, đôi môi rộng mở. Cô gái nhắm mắt lại. Nói đi, hãy nói anh yêu em đi. Đừng dừng lại. Hãy để thân thể bay bổng trong cơn thác lũ. Em muốn bay, hãy cho em lý do để em bay.
Khi một ngày trôi qua, chúng ta luôn ở tình trạng không biết nó đã trôi qua như thế nào. Và khi ngủ, chúng ta luôn chẳng biết gì. Giấc mơ luôn chuyển động, luôn câm nín. Trong giấc mơ mịt mùng, bay qua núi non ngàn dặm, xuyên qua không gian và thời gian, bay tới tận cùng của kí ức.
Cô đứng trước gương, cuối cùng cũng liếc mình lấy một cái. Một đóa hoa trôi dạt theo dòng đời. Một nụ cười le lói nơi biên giới mong manh. Cuối cùng, cô tắt ngọn đèn màu vàng đục.
Related Posts
No related posts.




