Phượng Hoàng (71)

24 Tháng 11
Tháng 11-24-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

3

        Tôi bắt đầu gõ cửa.

        Rõ ràng bên trong có ánh đèn nhưng không có ai ra mở cửa. Giờ trời cũng sắp sáng rồi, tôi không dám đập cửa mạnh, chỉ dám từ tốn gõ. Mãi lâu sau, Lôi Tứ mới ra mở cửa.

        Anh ta trần nửa người trên, phía dưới quấn một cái khăn tắm màu trắng. Nhìn thấy tôi, anh ta cười thân thiết, kêu tôi vào nhà, dặn ngồi chờ ở đó một lát.

        Tôi đổ nhào về phía anh ta, nhưng anh ta ấn tôi vào một chiếc sô pha cũ mèm.

       Cạnh sô pha là một tấm rèm hoa. Anh ta thoắt một cái đã biến vào trong đó. Tôi cứ tưởng anh ta vào mặc quần áo xong rồi ra. Nhưng đợi mãi chả thấy động tĩnh gì. Tôi buồn bã ngồi chờ đợi. Rồi dần dần có tiếng giường kêu cọt kẹt và vang lên tiếng rên rỉ nửa khóc nửa cười của một người đàn bà.

        Thì ra Lôi Tứ đang làm tình.

       Tiếp theo đó, âm thanh càng mạnh hơn. Tiếng da thịt rắn chắc va vào nhau. Đột nhiên tiếng người phụ nữ kia lớn giọng quát: “Anh dày vò suốt đêm rồi, chưa đủ hay sao? Hay là anh uống thuốc gì thế? Dưới kia còn có người đợi tôi kìa.”

        “Nói ít thôi.” Lôi Tứ nói, “Cũng có người đang đợi tôi đấy.”

        Tấm rèm bị gió lật tung. Qua khe hở, tôi nhìn thấy hai tấm thân lõa lồ đang nằm ấp lên nhau dưới sáng đèn. Gương mặt Lôi Tứ có phần hiểm ác. Hàm răng anh ta tỏa ra thứ ánh sáng dị thường. Tóc người đàn bà kia rối bung. Tôi lại nhìn về phía cửa sổ gần tôi. Ngoài trời vẫn là một màu đen vô tận. Rồi tôi lại nghe thấy tiếng người đàn bà kia rên rỉ, cùng lúc tôi cũng khẽ rên rỉ theo. Tôi không phải vui vì mình được sống, mà vì đau buồn. Hoặc giả là chúng ta đều vì đau buồn. Gương mặt tôi tràn đầy nước mắt.

        Trên chiếc ghế sô pha bẩn thỉu, tôi lật giở cuốn nhật kí của Phần, mở ra trang đầu tiên. Trên đó chỉ có một hàng chữ – tôi và người yêu của tôi là Úc Kính Nhất. Tôi lật ra trang thứ hai. Nơi đó mới là bút tích thực sự của cô ta.

Ngày 25 tháng 12

        Tối qua chúng mình chỉ cùng bên nhau qua đêm Noel. Thật không ngờ chiều hôm sau anh đã tới. Bà Mạch kêu mình pha cà phê cho anh. Mùi vị cà phê thật ngon, y hệt ánh mắt của anh, khiến người ta có cảm giác thật dễ chịu. Mình biết anh sẽ tới. Anh còn tiện miệng hỏi thăm tình hình của Hải Luân, bà Mạch nói rất nhiều câu thật khó nghe. Nhưng anh chỉ mỉm cười. Mình thấy anh là một người đàn ông khoan dung và lương thiện.

        Anh ấy thường ngắm nhìn mình, mãi tới khi mình mặt đỏ tía tai mới mỉm cười. Anh ấy hỏi mình muốn chuyển đi đâu. Mình nói ra một nơi. Anh ấy nói có thể giúp mình giới thiệu nơi ở. Không biết từ lúc nào, bà Mạch đã rất biết ý, tự rút về phòng riêng, chỉ để lại hai đứa ở phòng khách. Bà Mạch tốt thật. Nhưng mình cũng không nói nhiều, chỉ nghe anh ấy nói, nghe anh ấy kể chuyện bên Anh

        ……

        Ngày 2 tháng 1

        Mọi người đều nói hành vi biểu thị duy nhất của một người đàn ông khi yêu bạn chính là những gì anh ta bỏ ra. Thời cổ đã nói lễ nhẹ tình nghĩa nặng. Sao người xưa lại có thể nghĩ ra được điều này nhỉ? Nếu lễ nhẹ, tình nghĩa cũng nhẹ thì sao nhỉ? Anh ấy đã thuê cho mình một căn hộ tốt như vậy, mất hai ngàn đồng một tháng. Nếu tính ra nhân dân tệ cũng phải một vạn đồng. Nếu là hai năm trước sẽ là một vạn hai. Ngày đầu tiên dọn vào căn hộ đó, anh ấy còn tặng mình một món quà quan trọng. Đó là nụ hôn của anh ấy. Trong nụ hôn đó, mình không hề thấy đau thương và ly biệt, chỉ có hạnh phúc và vui sướng. Đúng khoảnh khắc đó, gương mặt anh ấy thật trong sáng vô cùng. Trên đó chỉ có ánh trăng tĩnh lặng.

        Ngoài cửa sổ là màn đêm đáng yêu xiết bao.

        ……

        Tôi gấp sổ nhật ký lại, hồi tưởng lại xem ngày 2 tháng 1 tôi đang làm gì. Tôi nhắm mắt lại nhẩm tính ngày tháng, đột nhiên nhớ ra, ngày 1 tháng 1 là ngày đầu tiên tôi và ông ta làm tình. Ngày thứ hai, tôi chờ bên cửa sổ suốt cả ngày đợi ông ta nhưng ông ta không hề tới. Phần, thì ra là ông ta ở chỗ cô.

        Tôi lại mở cuốn nhật ký ra, đọc kĩ.

        Ngày 10 tháng 1

        Mình thường tự hỏi liệu mình có thực sự yêu anh không. Những câu hỏi ngờ vực như vậy chỉ xuất hiện trong khoảng khắc. Tất nhiên là mình yêu anh ấy rồi. Giờ đây canh khuya nếu không có anh ấy bầu bạn, mình không thể nào ngủ được nữa. Anh ấy đã già nhưng có sao nhỉ? Bố mẹ mình sẽ không phản đối việc mình và anh ấy kết hôn. Thật vậy, mình đã kể hết cho mẹ nghe rồi. Mẹ rất vui mừng. Mẹ nói thật không phí công nuôi dưỡng con, cứ lấy nhau đi. Tới lúc đó ba mẹ sẽ sang dự đám cưới con.

        ……

        Ngày 16 tháng 1

        Nhưng hôm nay xảy ra chuyện gì nhỉ? Mình run đến nỗi khó có thể nhớ lại. Bọn mình đã gặp con trai anh ấy ở siêu thị. Con trai anh ấy lạnh lùng báo cho mình biết rằng anh ấy còn có một người đàn bà khác.

        Mình hầu như khóc suốt một ngày, và anh ấy cũng không hề đi đâu, cứ quay quẩn ở bên mình như một con chó già ở bên cạnh an ủi vậy, kêu mình đừng tin lời con trai anh ấy nói. Nhưng mình quá đau khổ. Tới cuối cùng, anh ấy cũng khóc.

        Mình mệt quá, không muốn nghĩ nhưng việc đau lòng như vậy nữa. Khi anh ấy ôm mình khóc, mình thấy sao mình thật ngốc. Rõ ràng anh ấy yêu mình như vậy, sao mình lại đi tin lời con trai anh ấy nhỉ?

        ……

        Ngày 20 tháng 1

        Đương nhiên là anh ấy yêu mình. Hôm nay anh ấy tặng hoa cho mình. Mình đã lao tới hôn anh ấy và hoa, cảm thấy hạnh phúc đang rải khắp nơi trên người mình…

        Phần, tại sao những lúc tôi đau khổ lại luôn là lúc cô hạnh phúc đây? Trước đó một ngày, cũng chính là ngày 19 tháng 1, tôi đã nói cho Úc Kính Nhất biết việc tôi có thai.

        Ngày 26 tháng 1

        Tối qua mưa ở Singapore lớn thật. Anh ấy không đến. Mình rất sợ. Tới trưa hôm nay, anh ấy mới hẹn mình cùng đi ăn. Nhưng mình có giờ dạy, không đi được. Nghe giọng anh ấy, mình cảm nhận được anh ấy thất vọng xiết bao. Anh ấy kiên trì muốn gặp mình. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh ấy nói chỉ là nhớ mình quá.

        Phần, lúc trời mưa là lúc ông ta đẩy tôi xuống biển. Nhưng tôi không chết, mà cô chết.

        Ngày 30 tháng 1

        … Tâm trạng anh ấy có lúc rất tệ. Tối đó xem ti vi, anh ấy luôn hứng thú với những tin lá cải, thích nghe xem ở đâu có người bị tai nạn chết, nơi nào nhặt được xác nữ. Mình nói đùa với anh ấy rằng biết đâu ở một bờ biển nào đó lại nổi lên một xác chết. Đó cũng là xác của một cô gái đến từ Trung Quốc, có ngoại hình giống em. Anh ấy tức giận thực sự. Đây là lần đầu tiên mình thấy anh ấy phẫn nộ với mình. Nhưng trong đêm đó, anh ấy đã khóc trong lòng mình và ngủ thiếp đi. Có lúc, anh ấy hốt hoảng tỉnh giấc, chằm chằm nhìn lên trần nhà. Hỏi, anh ấy chỉ nói vừa nằm mơ. Mình không biết tại sao anh ấy lại như vậy. Mình chỉ thấy anh ấy là một nghệ sĩ âm nhạc vĩ đại nhưng anh ấy cũng là một đứa trẻ, thích những suy nghĩ khác đời.

        ……

        Ngày 1 tháng 2

        Hôm nay anh ấy đưa mình tới khu biệt thự sát bên biển của anh ấy. Mình vô cùng kinh ngạc vì chưa từng nghe anh ấy kể về căn biệt thự này. Khi mình lảo đảo đi lên cầu thang, mình đã sợ hãi vô cùng, rất sợ nó gãy xuống. Anh ấy nhìn thấy mình sợ hãi đến vậy nên cười phá lên. Chúng mình cùng vào căn phòng đó. Trên chiếc giường đó, mình ngửi thấy mùi phụ nữ. Trước đó, ai đã từng nằm lên đây?

        Anh ấy nói muốn trang trí lại nội thất căn biệt thự này. Ngày mai sẽ bắt đầu. Anh ấy nói muốn biến nó thành nơi động phòng của chúng mình. Theo lý mà nói, mình phải vui mừng mới đúng. Nhưng không hiểu sao lòng mình vẫn có điều gì đó không thấy ổn.

        Ngày 5 tháng 2

        Hai ngày qua, mình cảm nhận rõ hơn rằng anh ấy có người đàn bà khác ở bên ngoài vì anh ấy luôn tinh thần bất an. Biệt thự đã sửa xong nội thất. Công nhân đang làm việc, thực ra không hề cần tới anh ấy, nhưng anh ấy cứ ngồi lỳ ở đó cả ngày, hoặc đi lại quanh quẩn bên bờ biển. Người con gái mà anh ấy nghĩ tới trông ra sao nhỉ? Chỉ cần không có mặt anh ấy, mình lục lại trong trí nhớ hết lần này tới lần khác. Nhưng mình đoan chắc dù sao đi nữa, chắc chắn đó cũng là một phụ nữ cao quý. Sự cao quý của cô ta, mình không tài nào so sánh được… Nghĩ tới đây, nước mắt mình lại đầm đìa.

        Trong căn biệt thự này, chiếc cầu thang lắc lư vẫn chưa hề được gỡ bỏ. Ông ta nói cầu thang này nhất định không được đụng tới, chắc chắn không có vấn đề gì, em đừng nghĩ tới chuyện này. Tôi nói, quan trọng là liên quan tới tính mạng. Ông không sợ ngã, nhưng em sợ. Ông ta nhìn tôi, mặt đỏ bừng, như rất giận. Ông ta nói, Tôi sẽ không ngã, em cũng vậy. Tôi có quyền nghĩ tới việc có phá cầu thang hay không. Hồi còn rất trẻ, tôi cũng từng thấy chiếc cầu thang lắc lư. Chiếc cầu thang này khiến tôi nhớ lại thời thanh xuân của mình, nhớ tới Sô panh, tới các nhạc sĩ tài ba. Trong sự lay động của chiếc cầu thang, tôi biết tất cả mọi thứ nhưng giờ em đang nghĩ muốn chiếc cầu thang này không lắc lư, có thể vậy không?

        Ngày 10 tháng 2

        Hôm nay tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói mình có em bé rồi.

        Trong bụng mình đã có con anh ấy. Khi mình báo tin này, anh ấy mừng như sắp phát điên lên được. Anh ấy nói một lần nữa đã chứng minh được anh cũng giống như đám trai trẻ khác, có thể khiến đàn bà phải mang thai. Trước đây, anh ấy luôn nghi ngờ. Tại sao lại một lần nữa nhỉ? Anh ấy không nói nữa.

        Cuối cùng anh ấy còn kiên trì bắt mình phá đứa bé đi. Anh ấy nói nhất định phải đợi tới khi anh ấy làm Viện trưởng mới có thể kết hôn với mình.

        Mình báo tin vui này cho bố mẹ mình và rất nhiều bạn bè thân trước đây, Trong tiếng tán dương của họ, mình như thực sự trở thành nàng công chúa hạnh phúc trong chuyện cổ tích.

        Ngày 19 tháng 2

        Người phụ nữ đó rốt cục là ai nhỉ? Cô ta trông ra sao? Người phụ nữ như thế nào mới được gọi là người phụ nữ cao quý nhỉ? Xuất thân, sự giáo dục, nhan sắc? Anh ấy có làm cho cô ta mang thai lần nữa không? Nếu không tại sao anh ấy lại nói là một lần nữa chứng minh được năng lực sinh sản của mình?

        Hôm nay chúng mình lại đi siêu thị, mua một chiếc xe đẩy mới. Anh ấy nói đây là món quà sinh nhật để tặng mẹ.

        Mình hỏi khi nào anh ấy đưa mình tới gặp mặt bà. Anh ấy nói, hay là ngày mai chúng mình cùng tới thăm mẹ. Buổi tối cùng đưa bà đi ngắm trăng, nhưng điều kiện là em phải cùng gọi mẹ như anh gọi. Mình cười gập cả người. Anh ấy thực sự đáng yêu quá. Nhưng mình nghĩ rồi quyết định không đi. Mình muốn đợi tới khi anh ấy lên chức Viện trưởng…

        Ngày 5 tháng 3

        Mình không dám tin nổi mẹ anh ấy lại chết đúng buổi tối sinh nhật bà. Mình vẫn còn chưa kịp gọi bà một tiếng mẹ.

        Đau thương khiến anh ấy thực sự trở thành một ông già. Có lúc mình thực không dám nhìn anh ấy. Anh ấy thường kêu thảm thiết trong mơ. Mỗi lần như vậy, mình lại khẽ ôm chặt anh ấy, kề sát mặt vào mặt anh ấy. Trong nửa đời sau anh ấy, mình sẽ chăm sóc anh ấy, bầu bạn với anh ấy và sẽ yêu anh ấy tới khi nhắm mắt.

        Ngày 30 tháng 3

        Ngày kia là ngày biểu diễn của anh ấy rồi. Mình mong làm Viện trưởng phu nhân quá…


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!