Phượng Hoàng (74)

24 Tháng 11
Tháng 11-24-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

8

        Chúng tôi xuống lầu, đi bộ trên đường.

        Anh ta hỏi: “Cô muốn đi đâu?”

        “Còn anh?”

        “Thế này nhé. Tôi kêu 1,2,3, chúng ta bắt đầu chạy, chạy về phía mà mình nghĩ.”

        “Được.”

        Anh ta hét to 1,2,3, chúng tôi bắt đầu chạy.

        Lúc đó chỉ nghe thấy tiếng nhạc và cảm giác như đang trên mây. Chúng tôi không hẹn mà gặp đều chạy về phía căn biệt thự.

        Tôi vừa chạy vừa cười nói: “Anh cũng nghĩ tới nơi này sao?”

        Anh ta đáp: “Không ngờ cô cũng nghĩ vậy.”

        Chúng tôi dắt tay nhau tới lỗ chó. Nhưng cửa bên trong đã khóa chặt. Lôi Tứ ra bãi biển nhặt một thanh sắt, mất rất nhiều sức mới mở bật được cửa.

        Trong hầm rượu, Lôi Tứ tự chọn rượu rồi ra phòng khách. Chúng tôi không bật đèn, chỉ châm nến.

        Chúng tôi ngồi xuống sô pha, bắt đầu uống. Tôi cũng uống mấy ly, mặt bắt đầu nóng rãy. Tôi nói: “Lôi Tứ này, tôi hát cho anh nghe nhé.”

        Anh ta nói: “Được.”

        Tôi nói: “Nhưng các bài tôi biết hát không nhiều đâu.”

        Anh ta nói: “Thì biết gì, hát nấy.”

        Tôi nói: “Vậy để tôi nghĩ đã, ca từ như quên hết rồi.”

        Anh ta chìa rượu ra trước mặt tôi, nói uống một ngụm đi. Rượu có thể khiến người ta thông minh hơn.

        Tôi chạm ly với anh ta, uống một ngụm rõ to rồi hát:
        Con chim nhỏ xinh đang đưa đường phía trước
        Cơn gió thổi về phía chúng ta
        Chúng ta như bầy chim
        Tới vườn hoa
        Tới thảm cỏ.

       

        Lúc này Lôi Tứ cũng hát cùng tôi. Giọng anh hơi thấp nhưng âm rất chuẩn. Căn phòng vang lên tiếng hát của hai người.

        Tấm khăn quàng màu đỏ thắm
       
Chiếc áo đẹp xinh…

  

        Lôi Tứ nói: “Tôi không nhớ nổi lời bài hát nữa rồi, thật lạ.”

        Tôi nhìn thấy nước mắt trong mắt Lôi Tứ, liền nói: “Anh muốn khóc thì cứ khóc đi. Tại sao phải nói sang cái khác.”

        Lôi Tứ cười, nói: “Tôi nhớ lại khi xuống nông thôn, một cô gái đan cho tôi một tấm khăn quàng màu đỏ. Cô ấy tên là Tạ Mai Mai. Mẹ cô ấy là giáo viên. Bố cô ấy cũng là giáo viên.”

        Ánh nến chiếu rọi đôi mắt ngấn lệ của anh ta.

        Anh ta nhìn tôi, lại nói: “Hải Luân này, tên cô nghe không hay đâu, rất chán đấy, kém xa so với Tạ Mai Mai.”

        Tôi nói thật ra tên tôi không phải là Hải Luân.

        “Vậy tên thật của cô là gì?”

        “Tạ Mai Mai.”

        Lôi Tứ nhấc chai rượu lên, ra sức rót vào miệng. Rồi anh ta phì một hơi, buông tay cho rơi chiếc chai rỗng xuống đất. Anh ta cúi gằm đầu. Khi anh ta ngẩng đầu lên, nước mắt anh ra đã dàn dụa rơi xuống. Anh ta nhìn tôi, nói: “Chúng ta lên giường làm tình đi. Ở đây có giường không nhỉ?”

 

9

        Chúng tôi cùng đỡ nhau lên cầu thang.

        Lôi Tứ lắc lư người, nói: “Sao chiếc cầu thang này lắc lư thế nhỉ? Không đến nỗi gãy chứ?”

        Tôi đáp nếu gãy, nó đã gãy từ lâu rồi, không cần đợi tới tối nay.

        Chúng tôi vào phòng Tôi lại nhìn thấy chiếc giường lớn đó.

        Tôi chỉnh đèn xuống cho thật tối rồi cởi hết quần áo, nằm lên giường. Lôi Tứ nhìn tấm thân trần trụi của tôi, nói: “Thật không khác so với tôi tưởng tượng là bao. Nhưng vết thương trên người tôi vẫn đau lắm.”

        Anh ta vuốt ve ngực mình. Nơi đó có mấy chỗ còn dính máu. Tôi nói:

        “Vậy anh cũng cởi quần áo ra đi, làm tình với tôi. Đợi khi anh thấy dễ chịu rồi, vết thương trên người không thấy đau nữa đâu. Một khi không đau nữa, sẽ chứng tỏ tình bằng hữu của chúng ta đã đạt tới cao trào. Đó không phải là tình yêu, mà là tình bạn.”

        Anh ta vừa cởi áo vừa nói: “Không, là tình yêu. Nếu cô không nói là tình yêu, tôi sẽ khóc đấy.”

        “Anh đã khóc rồi mà.”

        “Tôi còn có thể khóc nữa.”

        “Đừng khóc nữa, như vậy không phải là anh. Anh là đồ khốn. Thằng đàn ông như anh là nghiệt súc, là lưu manh. Anh mau cưỡng hiếp tôi đi.”

        Anh ta nằm úp xuống người tôi nhưng tôi nhận thấy chỗ đó của anh ta rất mềm.

        Anh ta ngượng ngùng cười, nói: “Cô nói gì cũng được nhưng đừng bắt tôi làm ngay. Cô cũng biết tối qua tôi lục sục cả một đêm, nhưng tôi chưa nói hết nhé. Tôi thấy rượu nho này ngon quá, trước đấy tôi thường tới đây lấy trộm.” Anh ta vừa nói vừa cười.

        Vừa nhắc đến ăn trộm rượu, tôi đã tức giận nên không kìm được, tát cho anh ta một cái, hỏi: “Sau này về Bắc Kinh, anh còn ăn trộm nữa không? Chẳng hạn như có rượu ngon.”

        Anh ta nói: “Mỗi lần cô đánh tôi, lòng tôi lại cực kỳ dễ chịu. Chỉ có điều cô đánh nhẹ quá, như diễn kịch vậy, có thể mạnh hơn tí đi.”

        Tôi cười và lại đánh anh ta nhưng vẫn không mạnh. Tôi hỏi: “Tại sao lại ăn trộm?”

        “Chúng ta chẳng phải cũng ăn trộm sao? Có biết các cô tới Singapore ăn trộm gì không?”

        Tôi nhất thời không phản ứng lại kịp.

        Anh ta nói: “Ngay cả điều này cũng không biết. Các cô tới đây ăn trộm chồng của người khác. Đúng không?”

        Tôi nghĩ, gật đầu rồi nói: “Đúng, là ăn trộm chồngcủa người ta. Nhưng chúng tôi ăn trộm không nổi. Chúng tôi căn bản không phải là đối thủ của phụ nữ Singapore. Nhưng tại sao anh lại ăn trộm rượu uống?”

        Lôi Tứ nói: “Biệt thự này lâu lắm chả có ai ở, lại có cái lỗ chó như vậy. Điều kiện gì cũng đều có lợi cho tôi. Vậy tại sao tôi không đi lấy cơ chứ?”

        Tôi giơ tay lên định đánh anh ta, lại nghe thấy anh ta cầu xin: “Thôi, thôi, thôi, đừng nói đừng nói nữa. Sau này hẵng đánh tiếp. Hôm nay trên người tôi đang bị thương.”

        “Nói đi, suốt đời sau này tuyệt đối không ăn trộm nữa.”

        “Suốt đời tuyệt đối không ăn trộm nữa.” Nói xong đột nhiên anh ta nói tiếp: “Ối, đột nhiên tôi có cảm giác tôi sắp ra rồi.”

        Tôi hốt hoảng giang rộng hai chân phối hợp, hỏi: “Của anh mềm như vậy cũng có thể phóng ra được sao?”

        Anh ta lại nói: “Không được, tôi phải nhịn đã. Từ từ, còn có nghi lễ chứ. Tối nay căn biệt thự này chính là giáo đường. Dù không có tiếng đàn bầu bạn với chúng ta nhưng cô có thể nghe thấy tiếng nhạc đám cưới không? Cô nghe đi.” Miệng anh ta bắt đầu ư ử ngâm nga.

        Tôi giục: “Anh nhanh lên, nhanh lên nào. Giờ của anh cứng rồi đấy, nhanh lên, nếu không lại mềm mất.”

        Anh ta nói: “Lần này có thể cứng được, chắc chắn không mềm được đâu.”

        Anh ta vẫn đang ngâm nga. Một lát, dừng lại hỏi tôi: “Em có biết tại sao không?”

        Tôi nói không biết tại sao.

        Anh ta nói: “Tối nay tôi đột nhiên nhận thấy tôi yêu em xiết bao. Khi tôi yêu người đàn bà nào, thằng bé của tôi sẽ mềm xìu.”

        “Anh thật là, đúng là lý lẽ của thằng lưu manh. Anh nói linh tinh.”

        “Lời hay không nói lần hai. Em nghe thấy không, ban nãy tôi vừa nói gì?”

        Tôi đáp không nghe thấy.

        “Em nghe thấy mà.”

        “Anh nói là anh yêu tôi.”

        Lôi Tứ thoắt một cái ngước mặt tôi lên, cười ha hả: “Em cũng nói, em cũng nói rồi nhé.”

        Tôi cười, nói: “Hôm nay thật vui, như thể chúng ta nghỉ lễ vậy. Anh có cảm giác đó không?”

        Anh ta nói: “Em có biết cái gì là phượng hoàng không? Em là phượng, anh là hoàng. Có một lần, trong căn hộ mà Úc Kính Nhất thuê cho em, anh nhìn thấy một tập thơ Niết bàn Phượng Hoàng, hình như là một tuyển tập thơ. Người đó chắc chắn viết bậy. Thực ra rất đơn giản, chẳng có gì cứng hơn nữa, cứng hơn nữa, chỉ có một người đàn ông và một người đàn bà, là sự giao thoa giữa phượng và hoàng. Lúc đó anh nghĩ như vậy đấy.”

        Không biết tại sao, lời của Lôi Tứ khiến nước mắt tôi ứa ra. Tôi hỏi Lôi Tứ: “Anh nói xem Úc Kính Nhất giờ đang ở đâu? Giờ ông ta nghĩ tới nhiều nhất là việc gì? Ông ta đã mất danh tiếng, mất Phần, chỉ vì hôm đó ông ta có một ý đồ muốn chiếm đoạt em. Anh nói đi, anh có thấy em giống như một vì sao gây họa không?”

        Lôi Tứ chỉ thở dài nói: “Tại ông ta tham lam thôi. Ông ta bị hủy hoại bởi chính lòng tham của mình, chứ không phải em. Anh cũng tham. Anh đang nghĩ nếu căn nhà này là của chúng mình thì hay quá. Anh thật muốn chiếm lấy nó. Anh biết mình nhất định là tham mà nhưng anh không thể nhịn muốn tới đây, thưởng thức rượu ngon. Dù anh biết những thứ này không thuộc về anh. Nhưng anh thật là chó chết, vẫn tham lam nên tới.”

        Tôi nói: “Ai cũng bị báo ứng vì lòng tham cả, anh có tin không?”

        “Ít nhất thì tối nay chúng ta cũng không vậy. Và ngày mai em sẽ ra tự thú. Em không chết được đâu, anh lại càng không. Chúng ta cùng quay về Bắc Kinh. Anh sẽ mở một công ty quảng cáo. Anh làm giám đốc, em làm phó giám đốc. Nhưng nếu mấy ngày tới em chưa muốn ra tự thú thì nơi này có thể là nơi giấu mình tốt nhất. Có biết tại sao không?”

        Tôi lắc đầu.

        Anh phân tích: “Úc Kính Nhất nhất định sẽ quay về Anh. Tới lúc đó căn biệt thự này vẫn chưa có ai ở. Em cứ trốn ở đây, không cần đi tự thú. Như vậy chúng ta có thể hưởng thụ căn biệt thự này.”

        Tôi cắt ngang, Anh đừng nói nữa, mau cho vào trong đi.

        Thằng bé của anh ta vẫn mềm oặt, không tài nào cứng lên nổi.

        Lôi Tứ ngượng ngùng cười nói: “Thực ra thường ngày nó rất ổn đấy. Khi ở cùng đám gái điếm kia, anh rất mạnh mẽ, em cũng biết mà.”

        Tôi quay mặt đi không thèm để ý tới anh ta nữa.

        Một lúc sau, anh ta nói: “Cứng rồi, cứng rồi.” Tôi cúi đầu nhìn xuống. Thì ra anh ấy nói đúng.

        Lúc này anh ta hung tợn thọc sâu vào người tôi. Nhưng anh ta không động cựa tiếp.

        Tôi giục: “Mau cử động đi chứ!”

        “Đừng vội. Anh muốn thưởng thức em từ từ.”

        Đột nhiên cũng đúng lúc này tiếng sấm vang lên, nhấn chìm tiếng reo hoan lạc của chúng tôi. Và cũng đúng lúc này, đèn trong phòng đột nhiên bừng sáng.

        Chúng tôi nhất thời không kịp phản ứng lại. Lôi Tứ bắt đầu động cựa. Anh ta nói: “Đèn sáng rồi. Anh nhìn rõ em rồi. Anh mới có chút cảm giác… Em mở mắt ra đi.”


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!