Phượng Hoàng (Kết)

24 Tháng 11
Tháng 11-24-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


 

Cửu Đan

Hình tác giả: Cửu Đan
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

        Tôi không nghe thấy anh ta nói. Tôi nhắm mắt lại, thưởng thức Lôi Tứ.

        Tôi chậm chạp mở mắt nhưng giật mình bởi cảnh tượng trước mắt:

        Một chàng trai trẻ đang vác khẩu súng săn đen bóng đứng bên cạnh chúng tôi.

        Lôi Tứ hỏi: “Sao thế?”

        Nói xong anh ta quay đầu lại.

        Chúng ta hầu như đều sợ chết khiếp.

        Tôi nhận ra đó là con trai của Úc kính Nhất.

        Anh ta căm giận nhìn chúng tôi.

        Lôi Tứ sợ đến nỗi toàn thân run lập cập, nói: “Chúng ta đi thôi. Chúng ta đi thôi.”

        “Các người đi không nổi đâu.”

        Tôi ngồi dậy, nói: “Anh cũng thực sự muốn bắn chúng tôi chết phải không? Không phải anh cũng hận bố anh đấy chứ?”

        “Tao muốn bắn chết chúng mày.” Đối phương nói.

        Nhìn vào cây súng đen sì, tôi cầu xin: “Đợi chúng tôi mặc xong quần áo hẵng bắn chết.”

        Lúc này, Lôi Tứ mình trần lao về phía con trai Úc Kính Nhất lúc anh ta không chú ý, muốn đẩy anh ta ra, thậm chí còn muốn cướp khẩu súng săn.

        Chàng trai đó vội lùi một bước nhưng động tác của Lôi Tứ cũng rất nhanh. Anh ta thực sự cướp được khẩu súng.

        Chàng trai đó lập tức giơ tay lên.

        Lôi Tứ vẫn đứng đó cầm súng, nói: “Tôi biết anh là chủ căn nhà này. Chúng tôi không muốn làm gì cả. Chỉ muốn tới uống ly rượu. Tôi sẽ không làm hại anh đâu.”

        Chàng trai gật đầu.

        Lôi Tứ vẫn cầm súng trước mặt anh ta.

        Tôi nghe thấy tiếng run lẩy bẩy của người con trai Úc Kính Nhất y hệt như của Lôi Tứ ban nãy.

        Lôi Tứ nói: “Anh đừng sợ. Chỉ cần anh thả chúng tôi đi. Tôi tuyệt đối không nổ súng đâu.”

        Đối phương liên tục gật đầu.

        Lôi Tứ lại nói: “Để tôi mặc quần áo đã. Xong rồi, chúng tôi sẽ đi. Được không?”

        Đối phương lại gật đầu.

        Lôi Tứ nhìn tôi, nói: “Chúng ta mặc quần áo thôi.”

        Tôi mặc quần áo cho mình. Tôi đã bắt đầu thoát ra khỏi sự khiếp sợ và bắt đầu thấy xấu hổ.

        Lôi Tứ đặt khẩu súng dưới đất, định mặc quần áo. Chàng trai nọ lập tức cướp khẩu súng về tay mình và nâng súng lên.

        Lôi Tứ cười nói: “Chúng ta đã giao kèo rồi. Anh sẽ không nổ súng, phải không?”

        Đối phương lạnh lùng nhìn anh ta, lại nhìn tôi.

        Tôi nói: “Xin anh, anh quay người đi, được không?”

        Hắn nói: “Mày muốn cùng bố tao cướp căn nhà này phải không? Mày còn trẻ như vậy, lại muốn gả cho một lão già. Mày không thấy rất khốn nạn sao, rất tham lam sao?”

        Tôi không còn gì để nói.

        Hắn ta lại tiếp: “Bố tao thật là có mắt như mù, tìm gái điếm cũng không nên tìm lũ con gái các người.”

        Lôi Tứ đã hết sững sờ. Anh ta đứng dậy, tiến về phía trước nói: “Để tôi lấy quần áo.”

        Chàng trai kia càng nắm chặt cây súng, lùi lại hai bước.

        Lôi Tứ vừa định cầm lấy chiếc quần lót đặt kế bên thì nghe thấy tiếng hắn ta gào lên: “Chúng mày đêm hôm xông vào nhà riêng. Bắn chết chúng mày.”

        Âm thanh vừa dứt lời, súng đã vang lên. Một dòng máu phụt ra từ ngực của Lôi Tứ, bắn vọt lên bờ tường trước mặt. Anh ta lảo đảo ngã xuống.

        Tôi khóc òa lên lao tới ôm Lôi Tứ.

        Đối phương vẫn cầm súng, nói: “Tao là một dũng sĩ Anh quốc. Tao rất ghét đàn bà trần truồng ngồi khóc.”

        Lôi Tứ đã không còn động đậy được nữa. Đôi mắt anh ấy rõ ràng thật yếu ớt. Anh ấy nhìn tôi. Tôi cũng nhìn anh ấy như dùng ánh mắt để an ủi. Đồng thời tôi mặc dần quần áo.

        Con trai Úc Kính Nhất rút điện thoại ra báo cảnh sát. Hắn nói: “Giữa đêm khuya, một nam một nữ người Trung Quốc đột nhập nhà dân. Để bảo vệ tài sản của mình, tôi đã nổ súng bắn họ rồi. Các anh tới nhanh cho.”

        Tôi phẫn nộ nói: “Anh ấy không có súng bắn anh. Anh ấy có thể bắn anh chết nhưng không làm. Anh ấy chỉ muốn mặc quần áo rồi đi. Sao anh lại bắn?”

        Hắn ta thản nhiên: “Tao muốn bắn chết chúng mày đấy.”

        Tôi nói: “Anh bắn chết người phải đền mạng.”

        “Đền mạng ư? Bắn chết đám người Trung Quốc các người chẳng phải cũng như giết một con dán sao? Tao chỉ tự vệ mà thôi, vì bảo vệ tài sản gia đình.”

        Tôi ôm lấy Lôi Tứ. Anh ta im lìm. Tôi nghĩ chắc chắn anh ấy đã chết rồi. Từ ngực xuống đùi anh ấy lấm bê bết máu, dưới sàn cũng còn một vũng máu.

        Chàng trai thấy chúng tôi như vậy, liền nói: “Nhìn chúng mày thấy ghê quá.” Nói xong hắn ta xách súng đi ra ngoài.

        Tôi cẩn thận vạch mi mắt của Lôi Tứ ra, xem mắt anh ta còn cử động không.

        Lúc này Lôi Tứ đã mở mắt, mỉm cười. Nụ cười của anh khiến tôi dũng cảm. Tôi nghĩ có thể anh ấy không chết. Chỉ nghe anh ấy nói: “Nói thật đấy, của anh vừa cứng xong. Thằng cha đó đến không đúng lúc tí nào. Sau này sợ không còn cơ hội nữa.”

        Tôi hỏi: “Sao mấy ngày trước anh không thèm em?”

        Anh ta đáp: “Em không phải gái điếm. Anh chỉ muốn tìm gái điếm. Đơn giản vậy thôi.”

        “Nhưng anh đừng chết ở đây. Chúng ta quay về Bắc Kinh. Dẫu có chết cũng chết ở Bắc Kinh, chết trong con ngõ của nhà anh.”

        “Anh đã nói rồi, người phụ nữ ở bên anh khi chết chắc chắn không phải là gái điếm.”

        Tôi nói: “Em là gái điếm. Em đã nói rồi, anh cũng đồng ý mà.”

        Lôi Tứ nói: “Em không phải.”

        Anh ta nói xong, lại nhắm nghiền mắt nhưng hơi thở của anh ta khá đều. Tôi cứ ngỡ anh ấy có thể vượt qua. Tôi muốn chờ xe cứu thương tới, sẽ đưa anh ấy đi cấp cứu. Nhưng anh ấy đã không còn mở được mắt nữa rồi, chỉ nói: “Em ở bên anh khi chết, anh thực sự rất vui mừng.”

        Tôi nói: “Nhưng nguyện vọng của em cách anh xa quá. Em không nói sai, cuối cùng cũng có một con điếm ở bên anh khi chết. Anh vui không?”

        “Anh mở mắt ra nhìn em đi.”

        Anh ta mở mắt ra thật và nói:

        “Hừ, chỗ chết tiệt này. Thực sự hy vọng cả đời chưa từng đến.”

        “Nhưng nếu thật sự chưa từng đến, em cũng không gặp được anh. Không gặp anh trong cuộc đời này, em sống quá vô ích phải không?”

        Lôi Tứ nhìn tôi, khóe miệng ngậm nụ cười, nói: “Lại lừa anh à? Tại sao em lại cứ thích nói dối khi không cần phải nói dối thế nhỉ? Không cần thiết.”

        Anh ta nói xong, đột nhiên ý thức thấy mình chưa mặc quần áo, liền nói: “Anh vẫn chưa chết nhưng lần này anh muốn chết thật. Mau mặc cái quần cho anh.”

        Lôi Tứ nói xong, lại nhắm nghiền mắt. Tôi khẽ đặt anh ấy xuống sàn.

        Tay tôi dính đầy máu của Lôi Tứ. Tôi vội vã mặc quần cho anh ấy, rồi quỳ xuống bên cạnh. Anh ấy không động đậy nữa. Tôi nghĩ, như vậy chết thật sao? Tôi tóm tóc anh ấy. Đột nhiên anh ấy mở mắt ra, khiến tôi sợ hãi vội lùi lại.

        Anh ta bắt đầu đảo lòng mắt trắng, vừa thở vừa nói: “Em mặc quần hộ anh chưa đấy? Anh không thể trần trụi mà đi được…”

        Tôi nắm lấy tay anh, khóc rất to.

        Trong tiếng khóc, Lôi Tứ bình tĩnh lại, hơi thở cũng không còn nữa. Mắt lại nhắm nghiền. Anh ấy không còn mở mắt để xem tôi khóc được nữa.

        Qua tiếng khóc, đột nhiên tôi nghe thấy một âm thanh rất lớn, cả căn phòng chấn động.

        Tôi vẫn chăm chú nhìn Lôi Tứ, quan sát từng phản ứng của anh. Nhưng Lôi Tứ thật sự không còn bất kỳ phản ứng nào. Anh ất đã nhắm mắt, chết thật rồi. Da anh ấy càng đen hơn. Người vẫn còn ấm nhưng tay đã lạnh dần. Tôi lại tóm tóc anh ấy, nhưng anh ấy không còn mở mắt như ban nãy nữa. Tôi gào to: “Lôi Tứ, anh không thể chết, không thể chết. Xin anh đấy. Đừng chết. Anh là đồ lưu manh. Anh ngủ với em, còn chưa trả tiền đây này. Anh đừng chết…”

        Lôi Tứ không hề động đậy. Anh ấy không còn nghe thấy bất kỳ câu nào của tôi nữa, những câu nói không hề có chút ý nghĩa nào.

        Tiếng xe cảnh sát từ xa vẳng tới. Tôi khẽ đặt tay Lôi Tứ xuống, chạy ra ngoài, sững sờ. Chiếc cầu thang bấy nhiêu năm đã gãy. Con trai của Úc Kính Nhất bị đè bên dưới, mắt hắn trắng dã, lưỡi thè ra ngoài. Tôi thấy hắn đã chết.

        Lúc này xe cảnh sát đã tiến sâu vào trong vườn. Tiếng còi xe của họ như thể tiếng ù ù của động cơ máy bay. Tôi phảng phất như lại nghe thấy âm thanh đó giống cái lưỡi đang liếm dần da thịt tôi, tới khi mọi thứ đều trở nên lạnh lẽo. Đó chính là cảm giác của cái chết sao?

        Tôi không biết cuối cùng Lôi Tứ đi đâu. Trong ánh sáng dật dờ, tôi nhìn thấy khẩu súng săn đó, và cả một căn biệt thự bên bờ biển đang lắc lư. Tôi như bị cảnh sát giải lên xe. Nếu không tại sao lại là âm thanh đó. Thân xác tôi đã bị âm thanh đó nhận chìm, lật lại trên mặt biển. Trên biển xuất hiện một đôi phượng hoàng, một nam một nữ, đang bay. Trong tiếng kêu của chúng, Quách Mạt Nhược mỉm cười. Ông ta đang đọc thơ rất to về phía tôi, hình như là tiếng Tứ Xuyên: Đêm ba mươi cận kề, một đôi phượng hoàng bay lượn… Đột nhiên, con chim bị một tràng khóc bung òa, khiến nó sợ hãi trốn vào lớp sóng biển. Trong tiếng khóc đó là lời ca thê lương của Úc Kính Nhất, có cả tiếng đàn dập dìu:

        Con trai, con trai của tôi. Chúng đã giết con trai tôi…

 

10

        Tôi và Úc Kính Nhất cùng nhìn nhau trên trời. Tôi phát hiện thấy từ mắt ông ta không phải lăn ra nước mắt, mà là xăng. Tôi ngửi thấy mùi xăng ô tô xộc lên. Tôi lảo đảo chìm vào giấc ngủ.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!