Tuyển tập Vệ Tuệ (10) [Phòng của người tình 4]

Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
46) Sáng sớm, cô đau đớn khóc khôn nguôi. Người đàn ông có bộ râu đẹp đẽ kia đang ngồi bên cạnh cô, đưa cho cô khăn giấy lau mặt. Khi đợi cô ngưng tiếng khóc, anh ta ôm chầm lấy cô, lấy lưỡi liếm mặt cô. Cô thất kinh nhận thấy cảm giác này lại dần dần bao phủ lên người cô. Cơ thể cô như tan ra, như một bông hoa có độc bị ngâm trong rượu, như một que diêm dễ bùng cháy. Đầu lưỡi của anh lại đốt bỏng cô. Trên cái giường khiến người ta choáng váng, cô ngả thân hình mình như đạp lên một mảnh khăn lau còn dính đầy tinh trùng. Họ hoàn toàn xa lạ, không biết về nhau. Thậm chí anh cũng không hề hỏi tại sao cô xuất hiện trước cánh cửa đó. Và cô cũng không hề hỏi tại sao anh dừng bước, lại nảy sinh khát vọng với cô và lại xác định được cô chịu đi về phòng anh. Không biết gì, cũng không cần phải hỏi nhiều. Cái gì đến cứ đến, cái gì đi cứ đi. Đó là tính hài kịch của toàn bộ cuộc sống. Trong cái thần bí của đủ các tiểng thở hổn hển mê ly trong căn phòng xa lạ là của người đầu tiên nào tỉnh giấc mang thứ ánh sáng hồi ức? Linh hồn không dính tình yêu đẹp đẽ làm thế nào có thể quên được cơn đau của họ?
47) Cô và người đàn ông có bộ râu đẹp nọ ở lỳ trong phòng không ra ngoài suốt mấy ngày mấy đêm. Chuyện này nghe có vẻ kỳ lạ. Trong tất cả cơn cao trào chưa từng có, cô đều gặp được chàng trai chơi guitar có mái tóc dài. Mỗi lần làm tình là một lần xuyên qua một con đường dài tối tăm đầy tiếng nhạc Rock. Cô dùng quá trình này để giải bớt những khát vọng, oán than, nỗi khiếp sợ và sự trung thành của cô đối với chàng nghệ sĩ chưa từng lộ diện. Cái cách đó còn tốt hơn cả việc đi vào bệnh viện tâm thần lần nữa. Cô không muốn đi vào ngục tù đó lần nữa vì bất kì ai. Đúng vậy.
48) Khi cô cuối cùng định giã biệt căn phòng đó, người đàn ông có bộ râu rậm đưa cho cô một cái túi giấy khá dày. Thoạt tiên, cô rất căng thẳng, có thể đoán được bên trong có gì. Nhưng cô vẫn chưa rõ phải định nghĩa về chính những hành vi của mình trong mấy ngày qua ra sao. Cô đóng vai gì? Cô vẫn chưa kịp nghĩ tới vấn đề này. Thấy thái độ cô, người đàn ông cũng hơi do dự, nhưng hình như anh đã quyết. Thế nên anh lại nhẹ nhàng ấn cái túi vào tay cô. Cử chỉ đột ngột này làm cô bực mình. Cô giằng mạnh ra. Cái túi rơi xuống đất. Tại sao? Anh ta lạnh lùng hỏi. Anh lầm rồi, cô tưng tửng đáp. Cái gì? Anh lại hỏi. Cô cười phá lên. Cô biết thật ra mấy ngà qua mình đang sống với một người đàn ông khác. Đó là người yêu bí mật của cô. Với người đàn ông trước mặt này, hầu như cô không cảm nhận được sự tồn tại của anh.
49) Anh ta nhìn cô, cũng ngu ngơ cười. Em thật lạ, anh nói. Cô gật đầu. Anh rất thích em, anh nói tiếp. Mắt cô nhìn đi nơi khác, chỉ mỉm cười. Anh muốn làm gì đó cho em, anh lại nói.
50) Cô chỉ vào căn phòng kia. Anh có quen với người sống trong đó không?
51) Người đàn ông chau mày, hình như đó là một căn hộ trống. Chưa bao giờ anh thấy có người ra vào.
52) Anh chắc chắn chứ? Tiếng cô nhẹ bẫng, thấy lòng trống rỗng, cơ thể bị úp chụp từng cơn chua xót nghẹn ngào. Như thể chàng trai tóc dài kia đã chạy mất từ bụng cô, từ dạ dày cô, từ tim gan huyết quản của cô. Hoặc nói chính xác hơn rằng, từ lâu trong cái đầu mờ mịt của mình, cô đã nghe thấy một người khác nói rất rõ ràng. Thật tệ.
53) Người đàn ông nhìn cô rất dịu dàng, không biết. Anh ta lắc đầu. Nếu em rất muốn biết điều này, anh có thể gọi điện hỏi công ty quản lý nghiệp vụ. Không. Cô sốt ruột cắt lời. Không cần đâu. Em không cần phải biết quá rõ. Như vậy không hay. Không, không. Em phải về đây. Cô gần như chạy tới thang máy.
54) Mấy ngày tiếp đó, cô mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng. Dù ngâm người trong nước nóng suốt mấy tiếng đồng hồ cũng không làm cơ thể cô dễ chịu chút nào. Cơ thể giống như một cái máy đã chạy quá hạn, đã không còn vận hành một cách chủ động nữa. Tất cả gương mặt đàn ông như biến thành một cái đồng hồ, lắc lư trong ấn tượng mơ hồ.
55) Cô ngồi trước bàn trang điểm, nuốt từng viên thuốc ngủ. Qua gương, cô quan sát quầng mắt đen và bầu ngực nhỏ thó bị vô số loại thuốc men làm tổn hại. Vài đám da bợt bạt đã hiện lên rất rõ, như con đường cổ quái che kín thân hình hao gầy của cô. Cô mình trần, hút thuốc, đi lại trong phòng, tiện tay nhấc một cuốn sách lên rồi lại để xuống, uống vài ngụm bia, hâm nóng dạ dày. Khi cơn buồn ngủ kéo đến rũ rượi, cô ngắm hình dáng tóc mình trôi trên gối. Sàn nhà trống trơn nhưng cô có cảm giác một chân mình đang đạp trên mây. Trong đầu có thứ gì đó sắp mất cân bằng. Cô nghĩ cần phải đi ra ngoài. Đúng vậy, phải ra khỏi căn phòng ấm áp như nấm huyệt mộ này. Phải thoát ra khỏi chứng bệnh u uất màu xanh và chứng bệnh nghĩ ngợi tới hừng hực điên rồ. Phải ra phố để mua sắm, ăn uống, để xem những bộ phim không đau đớn không buồn cười. Để quan sát đàn ông, đàn bà, xe hơi, nhà cửa. Để đi sau lưng người lạ, như một chiếc lá sâu rụng đất lọt thỏm vào dòng đời hỗn độn.
56) Khi bước vào thang máy, cô nhìn thấy ông già đáng yêu nọ. Ông mỉm cười với cô, chưa bao giờ nói thêm một câu, chỉ vùi đầu vào đống báo cũ giết thời gian, như một bức tượng thạch cao bị ăn mòn.
57) Đi trên phố, cô đeo kính đen, lặng im hồi lâu bên đường như con búp bê Tây hết mốt. Tay trong túi áo đụng phải một tờ giấy, lấy ra coi, thì ra là danh thiếp của một người đại diện bảo hiểm. Bên cạnh có một cột điện thoại. Cô bấm máy theo số trên danh thiếp, không ai nghe. Đặt điện thoại xuống, không rõ mình muốn làm gì, lại bấm một số di động, điện thoại được nối thông. Alô, tiếng của một chàng trai trẻ. Cô gác máy, có phần hơi bấn loạn, như vừa làm phải một việc không nên làm. Một chiếc taxi chậm rãi lướt tới, cô trèo lên xe. Đi đâu cũng được, cô nói.
58) Chiếc xe như một con ngựa già nua xuyên qua các con đường rối như mạng nhện. Cảnh vật ngoài cửa xa sao xa lạ quá. Thành phố phồn hoa như vậy, nhưng thoắt cái, cô không tài nào liên hệ được giữa cô với cái thành phố này. Ca khúc thịnh hành trong máy thu thanh trong bầu không khí tỏa mùi hóa học khiến cô lơ mơ ngủ. Cô nhắm mắt ngủ ngon lành trên xe. Đúng vậy, cơn buồn ngủ không tài nào khống chế được cứ ập tới. Cô thiếp đi.
59) Không biết mấy tiếng sau, người lái taxi không nhịn nổi, phải gọi cô dậy. Anh hỏi cô có đủ tiền trả tiền xe không. Đầu cô căng nhức. Qua một giấc ngủ sâu, cô như tù dưới đáy biển trôi dạt lên. Trả tiền xong xuống xe, cô nhìn thấy một dãy đén néon của cửa tiệm bên đường khiến người ta phải lóa mắt như bạc vụn.
60) Trong thang máy, cô đưa mấy cái túi giấy cho ông già. Ông già thất kinh nhìn cô. Cô hơi ngại ngùng. Tặng ông đấy, cô nói.
Related Posts
No related posts.




