Tuyển tập Vệ Tuệ (9) [Phòng của người tình 3]

03 Tháng 12
Tháng 12-3-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

31)  Bọt nước trong bồn tắm mềm mại và bất động trong tay cô như một con rắn đã chết. Cô chậm rãi nắm lấy nó, đặt bên cạnh tai như một cái ống nghe, nghe thấy nhịp đập của tim mình. Cô hỏi, anh là ai? Anh là ai vậy? Anh không thể nói ra nổi những khó chịu của mình, sống những ngày tháng dài lê thê, không nhìn thấy cái đẹp, sờ không thấy hạnh phúc. Vẫn là những khiếp sợ dưới ánh trăng, những lời dối trá dưới nắng, những vệt máu trên kính, con rắn trong bồn cầu. Anh là người đàn ông của em. Người đàn ông duy nhất em có tình yêu. Nếu không nhìn thấy thân hình anh cuồng nhiệt hoặc lạnh lùng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Người đàn ông của em ơi, phải làm sao? Phải làm sao đây? Hãy nói xem em phải làm sao đây?  

32)  Cô cười phá lên. Đó là một bài thơ đầy xúc động và tuyệt diệu và một số điện thoại vĩnh viễn không thể liên lạc được. Cô nhắm mắt, trên da lăn lăn những giọt nước tròn ánh bạc. Chỗ nước lăn qua có một màu đỏ hồng ngọt ngào yêu thương. Cơ thể chìm trong nước, đối diện với khát vọng mê man mông lung không tài nào xuất hiện. Rên rỉ, lay động, bùng lên, xẹp xuống dưới những ngón tay của chính mình.

33)  Trời lại mưa. Những trận mưa mãi không ngớt làm trôi tuột các ý thơ và khiến người ta trở nên ngán ngẩm. Cô rút ra một cuốn hướng dẫn du lịch phủ đầy bụi xám trên giá sách, nằm bò trên sàn lật hồi lâu. Những cảnh đẹp lướt qua không hề chân thật. Vừa gập sách lại, chúng cũng tiêu tan, như một thứ gì đó không thể chạm tới được. Thế giới bên ngoài giống như một miếng bánh có nhâm hoa quả còn vứt đi nhiều vụn kem đã khô. Trình độ tiếp nhận của bạn đối với nó đã tạo nên cảm giác đói của bạn.

34)  Cô đứng dậy khỏi tấm thảm, châm một điếu thuốc, đi tới bên cửa sổ. Đã rất lâu không thấy chàng trai ở lầu đối diện. Trong phòng của anh đã lưu cữu một bầu không khí quái dị. Cả căn lầu ngập tàn ánh trắng, úp chụp lên bốn ngóc ngách của bức tường. Cách bày trí trong đó hầu như không đổi, không một hạt bụi, khiến người nhìn trộm bị đẩy tới điểm giới hạn giữa thất vọng và kỳ vọng, lắc lư chờ đợi kỳ tích hoặc hủy diệt. Trong máy nghe nhạc vẳng tới ca khúc Something in the way của Kurtcobain khiến tim như vỡ nát. Mùi thuốc lá, mùi nước đọng trên da thịt, chao qua lắc lại. Da thịt tỏa sáng trong bóng đêm. Đúng thế, cô đơn, tình yêu, linh hồn, bóng tối là tất cả vấn đề của chúng ta.

35)  Cô như nghe thấy tiếng chân trên hành lang, rồi có tiếng người gõ cửa phòng cô. Tiếng gõ thật thanh nhã, tiết tấu hợp lý, rất biết điều. Nhưng cô không động đậy.

36)  Buổi tối khi xách túi rác ra ngoài, cô thấy một tấm cardvisit cài ở khe cửa chống trộm. Trên tấm card viết tên một công ty bảo hiểm, địa chỉ, tên và số điện thoại liên lạc của một người. Cô ngẫm nghĩ, dần dần nhớ ra chàng trai với nụ cười tươi tắn, toàn thân tinh tươm như một cây dù đi mưa mới tinh. Anh ta đã từng tới tìm cô giới thiệu bảo hiểm và cô đã từ chối. Mấy tiếng đồng hồ trước đó, người gọi cửa có lẽ lại là anh ta. Cô cẩn thận sờ vào tấm card, chất lượng giấy rất thường, lại đặt lên mũi ngửi một cái, không có mùi gì đặc biệt. Cô không biết nên làm gì với nó, vứt đi hay nhét vào túi áo. Kết quả cô nắm chặt tấm card, đi vào thang máy.

37)  Trong thang máy có một phụ nữ trung niên mặc áo len xanh ngồi cắn hạt dưa. Cô không biết ông già xảy ra chuyện gì, nên muốn hỏi thăm người phụ nữ này, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được. Cô đoán có lẽ ông bị ốm hoặc gia đình có chuyện. Vứt rác xong, cô tới trước hòm thư lấy ra một mớ báo tích lũy suốt mấy ngày qua. Cô đang ngần ngừ không biết có nên lập tức quay về phòng mình hay làm việc khác.

38)  Phòng của chàng trai đã rất lâu không có bóng đèn. Anh như một vị khách bên ngoài xông thẳng vào tầm nhìn, vào đầu óc, vào cơ thể và vào giấc mộng của cô, rồi vĩnh viễn biến mất. Cô thử khống chế lý trí của mình (nếu còn có cái gọi là lý trí tồn tại trong cơ thể cô), nhìn nhận mọi thứ bằng con mắt thản nhiên. Nếu có thể được, cô sẽ nói chuyện với chàng trai đó, mặt đối mặt, sẽ kể cho anh nghe cơn tò mò và sự say đắm của cô đối với anh. Cô sẽ hỏi anh có thích cô không, có thể lấy cô làm vợ được không. Cô đã mười tám tuổi, mới học đại học được nửa năm, nhưng rất mê âm nhạc, văn học, triết học và tất cả những gì liên quan tới nghệ thuật, tất cả cuộc sống lãng mạn, phóng khoáng, ẩn chứa dưới tầng sâu. Tính tình cô không dễ chịu, hồi bé đã từng ngậm kẹo mút bỏ nhà ra đi. Giờ cô không có gia đình, nhưng lại có rất nhiều tiền. Cô hơi bị thần kinh, song tình yêu khiến người ta dịu dàng và khỏe mạnh. Tất cả mọi người đều tin vào điều này. Cô mê anh đến vậy. Họ sẽ hạnh phúc và tự do. Cô yên tĩnh suy nghĩ, mỉm cười, rồi từ từ đi về khu nhà đối diện.

39)  Từ thang máy đi ra, dừng trước cửa nhà anh, ôm một thứ tình cảm kỳ quái, cô đem mình dính chặt lên cánh cửa.

40)  Thang máy lại mở. Khi ý thức được điều này, cô nhìn thấy một người đàn ông từ thang máy đi ra. Cô nín thở, cảm thấy từng cơn đau trên bụng.

41)  Đó là một người đàn ông trung niên có râu rất đẹp, tóc ngắn, vận một chiếc áo jacket màu đen. Anh ta nhìn cô hồi lâu với vẻ kỳ quái, rồi quay người bỏ đi hướng khác.

42)  Cô nhắm mắt lại, bụng trống rỗng, toàn thân mềm oặt sụp dần xuống cánh cửa, bờ vai buốt giá. Cô mặc không nhiều, chỉ khoác một cái váy dài mỏng sọc nhỏ. Cần giúp đỡ không? Cô nghe thấy tiếng hỏi. Cô mở mắt, người đàn ông đó không biết đã dừng lại từ lúc nào, đang quay lại nhìn cô.

43)  Cô không nhớ mình đã cùng người đàn ông đó đi vào một căn phòng lạ ra sao.

44)  Căn phòng rất lớn, rất dễ chịu. Những đồ trang trí và bày biện thậm chí có thể coi là rất sang trọng. Giường lớn và mềm mại. Khi có người ở trên như thể bồng bềnh trên bãi biển tối tăm. Cô có cảm giác kì lạ như say sóng. Sóng cứ đánh ầm ào từ phần bụng thần bí dội tới. Cô có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển đến chóng mặt của mình. Cưng ơi. Cô nghe thấy tiếng người đàn ông kia mơ hồ gọi mình trong bóng đêm. Cưng ơi. Anh ta gọi cô như vậy. Làn da như bốc lửa xanh trong không khí, trên đầu lưỡi như có mùi sau cơn mưa, mát mẻ và hơi đăng đắng.

45)  Từ đầu tới cuối, cô luôn bị cám dỗ bởi một ca khúc nhạc Rock không rõ tên từ một góc nào vẳng tới. Có thể coi đó là một cuộc thể nghiệm cơ thể tùy cơ thả lỏng, chẳng thà nói nó càng giống như một dạng lập trình thị giác. Trong cái mớ âm nhạc ma quái đó, cô tìm thấy được cao trào chưa từng có. Dưới ánh đèn chói gắt của cao trào, cô nhìn thấy gương mặt một người đàn ông tóc dài chơi guitar. Một gương mặt khiến người ta phải xao xuyến, người yêu của cô. Cuối cùng cô đã nhìn thấy anh, đã chạm được vào anh, đã cảm nhận được hơi thở ấm nóng và sự tồn tại ẩm ướt của anh.

 


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!