Tuyển tập Vệ Tuệ (15) [Khẩu súng dục vọng 4]

14 Tháng 12
Tháng 12-14-2009 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

4

Sau khi tốt nghiệp, Mễ Ni được phân về làm thư ký cho Cục trưởng một cơ quan. Công việc của cô đại khái là chép lại các bài phát biểu của ông, trả lời điện thoại của vợ Cục trưởng kiểu như, ông Triệu nhà tôi đã tới văn phòng chưa? Sau cơm trưa, ông ấy có nhớ uống một viên thuốc không?

Chưa đầy ba tháng sau, cô bỏ quách công việc sao chép kiêm nhân viên bảo vệ sức khỏe này, nhưng bạn bè cô cũng không vì thế mà ngạc nhiên. Hậu quả tương ứng là phải bồi thường một khoản lớn tiền phá hợp đồng. Hồ sơ cá nhân tạm thời giữ lại và chỉ trả khi nào cô nộp đủ số tiền trên.

Một mình Mễ Ni thuê một gian nhà phía đông bờ sông. Dù nhà bố còn rất rộng nhưng cô không muốn tới đó chút nào.

Nơi cô ở rất hẻo lánh, xung quanh chỉ thấy cánh đồng và nhà dân. Sau nhà chừng năm mươi mét là một dòng sông nước thối khẳm. Bốn mùa quanh năm chỉ thấy nổi liều phều đủ thứ như cơm hộp giấy, giầy nát, que cọng, chuột chết, bao cao su tránh thai thô kệch hàng sản xuất trong nước có thể làm bóng bay thổi chơi, giấy kẹo, vỏ trái cây… Trên dòng sông hôi thối đó là từng đàn ruồi muỗi bay vòng vòng. Đôi khi chúng còn đâm bổ phải chiếc rèm cửa sổ đã bạc màu.

Gian nhà không rộng. Bếp và khu vệ sinh đều chung với một gia đình khác. Vì chủ nhà là bạn của bạn cô nên giá thuê được hạ tới mức thấp nhất, mỗi tháng chỉ có hia trăm đồng. Đối với người không có thu nhập như Mễ Ni, đó vẫn là một gánh nặng không dễ gì trả nổi. Huống hồ, vì chuyện bỏ việc vừa rồi, cô cũng phải vay mượn kha khá tiền, (mặc dù bọn Bất Điểm Nhi, Vương Bân, anh Mã, Trương Vĩ đều nói không sao, không cần cô trả tiền đâu), nhưng xem ra cô vẫn phải nghĩ cách để kiếm tiền, không thể vay mượn bạn bè mãi. Đó không phải là cách tốt. Nếu không tới tám mươi tuổi vẫn chưa hết nợ.

Có lúc, cô ngồi đờ đẫn trước tấm rèm cửa đóng kín trong canh khuya. Để tiết kiệm tiền, cô đã bắt đầu bỏ thuốc lá. Cô ngửi mùi thuốc lá còn vương trên đầu ngón tay phải và quan sát dòng sông thối khẳm, đục lờ và chậm rãi chảy kia. Trên mặt nước lúc nào cũng phủ một lớp váng dầu. Những ngày nắng, dòng sông như bị phép ma, trở nên đẹp đẽ khác thường. Ánh nắng lãng mạn sải từng điệu vũ dịu dàng trên dòng sông đen. Một chút ánh vàng, một chút ánh bạc, môt chút đo đỏ, những sắc màu lấp lánh muôn sắc đó như hòa quyện vào nhau, khiến mặt nước như một dải lụa đen huyền bí. Nói một cách khác nó như sắc màu có một vài giấc mơ bị vỡ ở vùng ven xa xôi này.

Cô lặng lẽ ngắm nhìn, nhớ lại vài chuyện xưa. Chúng phảng phất như thể trôi dạt, trồi lên trên mặt nước đen đúa dơ dáy đó.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!