Tuyển tập Vệ Tuệ (20) [Khẩu súng dục vọng 9]

Tác giả: Vệ Tuệ
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
9
Đêm, tối om, gió to, trăng vắt vẻo. Một đêm thích hợp cho câu chuyện ra đời. Cuối cùng, tôi đã đến được ký túc của Tả Luân ở tầng cao nhất thuộc khu lầu giáo viên.
Cửa khép hờ, le lói ánh đèn vàng nhạt. Bản giao hưởng của Debussy[1] lan tỏa từ máy thu thanh. Những giai điệu rung động và tràn đầy, chuyển đạt những khát khao muôn hình vạn trạng và những bất an hình sư tử. Trong điện thoại, anh nói đang đợi tôi đến gấp.
Thời tiết đang mùa thu, tôi mặc một chiếc áo len mỏng màu đen và quần bò. Một phút trước khi quyết định có đến đây hay không, tôi tung một đồng xu. Mặt chính diện hình hoa mẫu đơn biểu thị thần linh xui khiến tôi nên đi. Tôi mặc chiếc quần bò rất chật và dày, hoàn toàn an toàn. Không nói lên nổi điều gì, nhưng tư duy ngoài giác quan thứ sáu lại tinh tế đến vậy.
Tả Luân lặng lẽ cười, đóng cửa, xoay người lại ra hiệu cho tôi ngồi xuống ghế sô pha. Trên bàn đã bày sẵn hộp cà phê Nestlé hai trong một, bia, chuối, thuốc lá, kẹo cao su. Rõ ràng anh chuẩn bị kĩ lưỡng cho cuộc hẹn hôm nay. Tôi chú ý tới tấm hình đen trắng cỡ lớn của anh treo trên tường. Ngoài ra còn có một mảnh vải in hoa sản xuất từ Vân Nam. Em đúng giờ thật, anh nói rất vui. Anh pha cà phê cho tôi. Cám ơn. Tôi tỏ ra rất lễ phép, cố gắng khiến mọi thứ trở thành cuộc trò chuyện giữa thầy – trò. Dù tôi từng ăn vận khác thường tới mức quá thoải mái không giới hạn với anh. Thực ra, hình ảnh Thạch Đầu vẫn xoay vòng vòng trong đầu tôi. Còn sức hút đầu tiên của Tả Luân là cái tên rất tuyệt của anh và đôi mắt trĩu nặng như hòn đá. Tôi từng bói rất dễ bị ánh mắt con trai hớp hồn. Xét về ý nghĩa thông thường, con mắt là cửa sổ tâm hồn.
Mắt Tả Luân cũng rất sâu lắng, cũng chứa đựng tình cảm bùng cháy. Chỉ có điều anh không có hàng lông mi dày rợp bóng và đa tình như của Thạch Đầu. Cũng chính vì điểm này, tôi thầm cho rằng có thể anh là một người không bị trói buộc vì tình cảm. Lòng nhiệt tình của anh có lẽ cũng được phân đều cho mỗi cô gái mà anh cho rằng giàu sức quyến rũ. Thế nhưng khát khao tới nhanh thì đi cũng nhanh. Theo lý thuyết của Kundera có hai loại lãng tử trong thiên hạ. Một là loại sát gái khủng khiếp, luôn tìm kiếm nữ thần duy nhất, thần tượng duy nhất của chàng trong hàng trăm hàng ngàn cô gái. Có thể Tả Luân cũng là dạng người đó. Đến cả người đẹp nhiều chuyện Chu Mi Mi cũng đưa chuyện về anh. Thật ra, cũng chả có gì là quái lạ khi một nhà thơ tiên phong cũng là một tay lão luyện trên tình trường.
Tôi đề nghị muốn xem tập thơ của anh. Đó cũng là lý do quan trọng đã nói trong lần điện thoại trước. Anh rút ra một cuốn có tên “Chuyến xe mang tên Khát Vọng” từ chiếc giá sách đầy ự. Tên tập thơ rất giống tên một bộ phim Hollywood. Tôi chậm rãi nhấp cà phê, khe khẽ lật giở từng trang sách. Anh ngồi cạnh tôi, không ngừng chỉ vào một vài câu, nói rõ lúc đó có tình cảnh nào đã kích thích linh cảm của anh…
Một tay anh khoác lên vai tôi thật tự nhiên, đôi khi nghịch mấy sợi tóc trên vai. Tôi có phần căng thẳng, linh cảm điều gì đó sẽ biến thành sự thật. Song tôi vẫn kiềm chế không biểu lộ điều gì.
Rõ ràng anh hài lòng khi thấy vẻ bình thản của tôi, rồi lấy cuốn sách từ tay tôi. Tôi ngước nhìn anh.
Chiếc kim trên chiếc đồng hồ bằng thạch anh trên tường vẫn kiên nhẫn chạy. Màn đêm lách tách từng giọt giăng kín dần căn phòng nhỏ màu cam đỏ này. Tim vẫn tưng tưng từng nhịp, chứng tỏ vẫn sống như thường. Anh nhấc một chai bia trên bàn, uống một chút nhé? Lời đề nghị không có gì sai trái nên tôi nhận lời. Dù sao người gục trước cũng không phải tôi. Mỗi người một chai, tu luôn, tuy dáng vẻ không lịch sự nhưng rất sảng khoái. Hơi men bốc lên, chúng tôi cười ha hả, khen bia thật tuyệt, lại uống thêm. Cơ thể tôi như thả lỏng. Còn anh như đã lơ mơ, cứ ghì chặt một vai tôi, vừa uống cạn chai bia. Khi đặt chai xuống, dường như anh mất khá nhiều công sức để tính xem bước tiếp theo phải làm gì.
Tôi vẫn nhìn anh. Cái nhìn như có từ rất lâu. Một ý nghĩ kỳ lạ trùm lên tôi, Hình như đã gặp anh ở đâu. Có lẽ ở một nơi không biết tên, một bãi biển xa xôi, nơi hoang mạc vô tận, một sơn cốc nở đầy hoa, trong một cuốn sách, trong một câu chuyện, một đám ma, một khẩu súng đẹp khảm ngọc trai.
Dưới ánh đèn dịu dàng, anh cười bí hiểm. Tôi ngửi thấy mùi cơ thể anh ngày càng nồng nàn, mùi xác thịt toát ra từ mỗi lỗ chân lông, từ mắt anh, từ mái tóc dài buông xõa. Mùi vị đó khiến tôi nhớ tới chàng sĩ quan của tôi Tôi cũng từng ngửi thấy mùi tương tự trên cơ thể anh. Tôi không thể phủ nhận tình cảm mãnh liệt của mình. Thứ tình cảm đó như nỗi khát khao sẵn sàng dâng hiến, là lớp sương mù diệu kỳ trên tấm gương, phủ kín đôi mắt bạn.
Tôi khẽ lại gần, áp môi vào gáy anh, như từng áp môi vào người đã cõng tôi. Chàng sĩ quan mà tôi không tài nào đụng tới nổi. Cảm giác da thịt chân thực khiến tôi lại run rẩy. Tôi thầm gọi một tên người. Tiếng thầm gọi một tên người. Tiếng tôi như nhẹ như làn khói mỏng. Em khát khao anh.
Còn nhớ lúc đó tôi nói đúng như vậy.
Anh hơi kinh ngạc, lẽ ra anh phải nói câu đó. Nhưng tôi đã nói hộ anh.
Miệng he hé, mùi rượu ngát hương và ngọt ngào, chậm rãi nhắm mắt lại. Ánh đèn dịu dàng mơn trớn, màu đỏ cam, như đang nằm trong bụng một trái quýt hoặc trong một tử cung lớn. Mái tóc dài của anh buông lơi, lõa xõa như loài rong bể quấn chặt nỗi khát khao u tối. Cơ thể dựa vào nhau, như chạm được phải cái cây tình yêu của nhau. Cơ thể nhẹ bẫng, như trôi dạt trên nước, trên rượu. Những xúc cảm mỗi lúc một mảnh liệt, bao phủ trên giường, như hội tụ tất thảy điều huyền bí, chờ đợi xác thịt được hấp thu vào lần nữa. Có thể đó chính là linh hồn được bật ra bởi sự tấn công của khát vọng. Đúng vậy, linh hồn trào ra. Chỉ trong nụ cười mỉm của nàng Mona Lisa mới thấy được cái bóng, thật khó nắm bắt và miêu tả. Nước mắt toi cũng không tài nào cầm lại được.
Anh đã phát hiện thấy cô gái phía dưới anh vẫn còn trinh trắng chỉ trong một tích tắc trước. Anh ngạc nhiên không thốt nổi nên lời, cảm động, nhưng cũng khiếp hãi trước dòng lệ không ngừng tuôn của cô. Anh nhẹ nhàng lau cô bằng vỏ gối, lau từ trên xuống dưới, vất vả và đau khổ như một tên tù khổ sai.
Tôi nhìn anh, nhìn nơi kín đáo của cơ thể. Nơi đó anh vừa tạo nên một vết thương. Nơi đó đang đau đớn, vẫn rỉ máu, và đang chết dần chết lặng.
Tôi mặc áo quần, thử đi hai bước, muốn rời xa anh. Dáng đi của tôi xiêu vẹo thảm hại, như cái quạt giấy hỏng. Tất cả chỉ vì vết thương bí mật giữa hai đùi.
Anh ngồi trên ghế bành, châm một điếu thuốc. Khói thuốc giúp anh thoải mái hơn. Anh định nói gì đó, có lẽ là câu “xin lỗi” đáng sợ. Tôi vội vàng ngăn lại, đừng nói gì cả.
Tôi biết mình đang ân hận, nhưng không muốn thấy vẻ hối lỗi của anh. Điều đó chỉ làm tôi đau thêm. Tôi cần phải gánh chịu tất cả, phải giả bộ như không tổn thương gì, một chút cũng không. Từ đó về sau, tôi sẽ được siêu thoát. Từ đó về sau, tôi sẽ chẳng còn tránh né số phận. Từ đó về sau, tôi sẽ nuối tiếc suốt đời về mọi việc tôi làm và sẽ làm, dù xấu dù tốt, dù là ông bố nát rượu hay ông anh trai vô dụng, dù là bà mẹ xinh đẹp đã già đi hay chàng sĩ quan trầm mặc như thỏi vàng, hay cả thân hình của nhà thơ tiên phong này, về cả cuốn tiểu thuyết tôi sắp cho ra đời.
Anh hút rất nhiều, rất nhiều thuốc. Anh biến thành một cái gạt tàn lớn, lặng câm, cúi đầu ngắm đầu gối. Nơi đó còn vướng một sợi tóc tôi. Anh khẽ nhặt lên, ngửi hồi lâu rất đắm đuối, rồi thổi mạnh cho nó bay đi. Anh quyết định phải mở miệng.
Em hối hận phải không? Chắc chắn là có. Cô gái nào lần đầu cũng vậy cả. Anh ho một tiếng. Anh rất thích em nên rất buồn khi thấy em khóc. Em rất khác người. Anh đã mê em ngay từ lần đầu gặp mặt. Mắt em thật nhiều sắc màu, phần lớn là màu xám như sương mù trong rừng cây mùa thu, đầy ý thơ. Anh thấy màu xám đó có thể chia thành nhiều loại sắc độ đậm nhạt, khiến anh nhớ tới loại phim đen trắng thời xưa. Đó là nỗi thương cảm mênh mang, em có hiểu không? Anh thở dài.
Anh đã có vợ, là một phóng viên thường trú nước ngoài của một tờ báo trung ương. Vợ anh như môt loài chim. Công việc của cô ấy luôn bay lượn trên không, từ Rumani tới Thụy Sĩ, lại bay Paris, Luân Dôn. Cô ấy là một phụ nữ hết lòng vì công việc. Bọn anh lấy nhau vì tình. Em biết không, người đàn ông tự do nhất là người đàn ông có hôn nhân lỏng lẻo, thậm chí còn tự do hơn cả đám đàn ông độc thân. Rất nhiều người không hiểu rõ ý nghĩa trong đó. Nhưng là người trong cuộc, anh có thể cảm nhận được. Anh thừa nhận mình rất dễ bị đám thiếu nữ quyến rũ (họ đều là sinh viên của anh). Sau chuyện đó, nhiều cô nhìn anh bằng con mắt oán hận, căm tức không thể tận tay đưa anh ra xử bắn. Thế nên anh vẫn không thoát nổi nỗi cô đơn sâu sắc. Không ai trong số họ coi tình dục là khoái lạc, hai bên đều công bằng, không có chuyện tồn tại ai lợi dụng ai. Anh hy vọng em có thể hiểu những gì anh nói. Dứt lời, anh rên rỉ một tiếng như vừa nhớ lại chuyện gì. Anh vừa nói liền tù tì như vậy, sầm sập như cái máy khâu, vừa nhanh vừa nhiều, không chịu để cho ai một kẽ trống nào cả.
Lúc đó tôi đã bình tĩnh lại. Ít nhiều tôi hiểu được tâm trạng anh, nhưng không chắc sau này tôi có lên giường với anh nữa không. Thật khó nói. Vì dần dần tôi trở thành một người mà chính mình cũng thấy có phần xa lạ. Có lẽ bắt nguồn từ lần kinh nghiệm ân ái mang ý nghĩa khác thường này. Lần đầu tiên luôn để lại một số biến đổi mới mẻ.
Toàn thân tôi nhẹ nhõm. Tôi lôi gương ra, tô lại chút son đỏ thẫm. Cô gái trong gương thoắt cái đã già đi. Thật ra chuyện này chủ yếu vẫn là do cô gái tự khống chế tạo ra.
Sự việc qua chưa lâu, Mễ Quân, anh trai tôi tới ký túc xá nữ tìm. Bố ốm rồi, tốt nhất em nên về thăm đi. Ông ấy rất yêu em, biết không hả? Đừng ra vẻ bất cần đời nữa. Anh tôi đứng ở cửa, mái tóc rất dài, mặc bộ veston cũ kĩ, đôi giày da đen lấm bụi trắng xóa, dáng vẻ rất mất kiên nhẫn. Anh nói hết một hơi rồi quay đầu bỏ đi. Cô bạn cùng phòng sững sờ nhìn tôi. Bất Điểm Nhi lại gần, vỗ nhẹ lên vai, không sao chứ? Tốt nhất cậu nghe lời anh ấy, về thăm bố đi.
[1] Claude Debusy (1962 – 1918) nhạc sĩ Pháp, người mở đầu trường phái Ấn tượng trong âm nhạc – ND
Related Posts
No related posts.




