Gái trinh?! (9)

Tác giả: Tranh Tử
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Tần Xuyên đã lạnh lùng dứt ra khỏi tôi như vậy đấy, còn từ bỏ luôn cả cái thành phố mà tôi đang sống. Tôi đã mường tượng không biết bao lần kết cục này, nhưng khi phải thực sự đối diện với nó, lòng vẫn tràn ngập đắng cay. Có điều, tôi không hề oán trách anh. Và đến bây giờ vẫn không một lần ân hận anh. Có thể do tôi hiểu được nỗi đau khổ của anh, hoặc cũng có thể vì tôi quá yêu anh, đến mức quên cả chính mình.
Thế nhưng tình yêu cũng giống như một đoàn tàu không người lái, luôn chạy theo lộ trình định sẵn về phía trước. Đó chính là nỗi đau lớn nhất, là sự thật mà tôi khó chấp nhận nhất. Người yêu đi rồi nhưng tình yêu vẫn tồn tại, trái tim tôi vẫn hướng về phía trước, tức là hướng về anh.
Không biết phải mất bao lâu, cuộc sống của tôi mới dần trở lại bình thường. Tôi sống ngày một lặng lẽ hơn, toàn tâm toàn ý vào công việc, song vẫn ngày một thêm nhiều bạn bè. Tôi cảm thấy tình yêu của mình đã đi theo Tần Xuyên, cũng giống như tình yêu của anh đã đi theo cô người yêu xấu số kia, và bỗng dưng tôi trở thành người đánh mất khả năng yêu. Khốn khổ hơn nữa là tình yêu ngắn ngủi vài tháng đó đã để lại trong tôi một thói quen khó sửa. Đó là tôi không thể kìm nén được việc nhớ về anh, hồi tưởng lại từng ly từng tí quãng thời gian chúng tôi bên nhau. Đối với người khác, có thể đây không được coi là tình yêu, và lý trí mách bảo rằng tôi cần phải quên đi cuộc tình không hoàn hảo này nhưng tôi chỉ có thể tự thuyết phục mà không tài nào tự kiểm soát được mình.
Tôi cô đơn sống một thời gian dài, cho đến khi Vương Võ, bạn của bạn tôi, người đàng ông thứ hai của cuộc đời tôi xuất hiện. Chúng tôi quen nhau trong một bữa ăn bạn bè. Anh ta rất khác Tần Xuyên, là kiểu người truyền thống, chỉn chu, cẩn thận… Vì vậy, không hiểu ma quỷ nào sai khiến mà, trong bữa ăn đó, anh ta lại phải lòng một phụ nữ dung mạo bình thường, tính tình trầm lặng như tôi? Anh ta đeo đuổi tôi công khai và nhiệt tình, đến nỗi chẳng mấy chốc cả bạn bè tôi, cả nơi tôi làm việc, ai nấy đều biết. Anh ta đem lại cho tôi cảm giác chân thành, gần gũi, nhưng đến đấy là hết. Chẳng thấy mê đắm, cũng chẳng có tình yêu. Tôi không cảm thấy tò mò về quá khứ, về cuộc sống hiện tại của anh ta, còn về tương lai, tất nhiên càng không nữa, nói chi đến những gì có liên quan tới anh ta. Nhưng tôi cũng không nỡ cự tuyệt sự theo đuổi đó, bởi sợ sẽ khiến anh bị tổn thương. Mà tôi không có lý do gì để làm tổn thương một người đàn ông yêu tôi, dù tôi không chấp nhận. Tôi cảm kích tình cảm anh ta dành cho mình, nhưng chỉ đến thế. Sau đó, tôi một lần có nói với anh ta rằng chúng ta chỉ nên là bạn tốt của nhau. Anh cười đau khổ, và sự thất vọng của anh khiến tôi thương cảm. Cũng có lúc tôi định gật đầu cho xong, nhưng cái cổ tôi cứ thẳng đơ ra. Phải chăng tình yêu của tôi chỉ đủ dành cho một Tần Xuyên và phải chăng khi đó Tần Xuyên cũng như vậy. Và tôi càng hiểu rõ hơn vì sao Tần Xuyên quyết định rời xa tôi. Tại vì anh không thể yêu tôi được. Nếu cứ kéo dài tình trạng mập mờ nửa bạn nửa yêu đó, rút cục vẫn chỉ là đau khổ cho cả hai mà thôi.
Vương Võ là người đàn ông cương quyết, giống hệt cái sự ương bướng của tôi khi yêu Tần Xuyên. Chỉ khác là Vương Võ tự tin hơn tôi lúc đó. Chính vào cái ngày tôi đề nghị chỉ nên là bạn bè, anh ta đã cười mà nói rằng sẽ theo đuổi tôi tới cùng, và tin chắc tình yêu của anh sẽ đủ sức hút tôi đến với anh. Rồi anh cười, gọi đó chính là sức hút của tình yêu. Tôi nghe mà lơ đãng cười, lòng thổn thức nhớ tới mối tình dang dở với Tần Xuyên.
Không chủ định song tôi vẫn ngày một gặp Vương Võ nhiều hơn. Cuộc sống cô độc của người phụ nữ dù sao cũng rất buồn bã, nay bỗng nhận được sự quan tâm, chăm sóc, đương nhiên muốn hay không vẫn là một an ủi lớn. Nhưng tôi vẫn cố duy trì khoảng cách với Vương Võ, không muốn để anh ta có hy vọng gì thêm mà yêu tôi. Mối quan hệ vừa tự nguyện vừa miễn cưỡng này kéo dài khá lâu. Đến một hôm, như khó có thể kiên nhẫn nổi nữa, Vương Võ hỏi vì sao tôi không thể đón nhận tình yêu của anh ta, lẽ nào tôi chê anh ta về diện mạo, tính tình hay tài cán…? Tôi lắc đầu. Sau hết. Ngoại hình và điều kiện sống của Vương Võ có thể nói, đều là mơ ước không chỉ của cô gái bình thường như tôi, mà còn là của nhiều cô gái mọi mặt đều hơn tôi nữa. Nhưng tôi, nếu có yêu anh ta, cũng đâu vì những lý do đó. Nhiều lắm thì cũng chỉ là lời khen ngợi tài năng hay tính tình chứ không thể là sự mê man, sự đắm đuối, nghĩa là vẫn không phải tình yêu. Ai chứ tôi thì hiểu rất rõ điều đó.
Nhưng thời gian có thể là thay đổi một con người. Vương Võ giống như một cái bóng, thường xuyên xuất hiện bên tôi trong cuộc sống, và tôi đã quen được cái bóng ấy chăm sóc, yêu chiều, tuy vẫn mang bóng hình Tần Xuyên trong tim, tuy thói quen gặm nhấm kỷ niệm đã ăn sâu vào xương tủy. Tôi thử tìm cách rũ bỏ quá khứ vì cũng muốn đền đáp tình yêu mà Vương Võ đã dành cho, nhưng làm không được. Rồi một hôm, tôi kể với Vương Võ về cái quá khứ ấy, bảo với anh ta rằng tôi đã không còn là người con gái trinh trắng nữa, thân xác và trái tim tôi ba năm trước đã trao cho người đàn ông khác rồi chẳng biết liệu tôi còn có thể đem đến cho anh một tình yêu tương xứng với tình yêu anh trao tặng tôi không. Nghe xong, Vương Võ chìm trong im lặng, chắc là đau khổ lắm. Rồi anh ngước mắt nhìn tôi, bảo thời gian có thể làm thay đổi tất cả, hãy tin tưởng vào mình, hãy tin tưởng vào tình yêu, chỉ có vậy chúng ta mới có được tương lai tốt đẹp. Anh ta còn nói nhất định sẽ… đem lại hạnh phúc cho tôi. Nhìn ánh mắt anh, tôi đã tin.
Sau hôm ấy, tình yêu của chúng tôi mọc rễ đâm chồi nhanh chóng. Tôi dùng lý trí để phân tích và ép buộc mình phải yêu anh ta ngày mỗi nhiều hơn. Anh ta cũng dùng tình yêu gột dần từng chút xíu một những hằn tích Tần Xuyên trong tôi. Chúng tôi bắt đầu giống như các lứa đôi, nào gọi điện thoại cho nhau, nào đi chơi phố, nào xem phim… nhiều “nào” khác nữa. Rồi chúng tôi hôn nhau, vuốt ve nhau, nhưng khi lần đầu tiên ân ái Vương Võ đã tỏ ra bị “cản trở”. Xong xuôi, anh ta sầu não hút thuốc, bất chấp những vuốt ve âu yếm của tôi. Thậm chí trong mắt anh ta tôi còn đọc được sự lạnh lẽo cùng chán ghét. Tôi câm nín, bởi không hiểu nổi anh ta, cũng giống như ngày nào tôi không hiểu nổi Tần Xuyên. Càng ngày tôi càng phát hiện ra rằng cái việc người này muốn hiểu người khác quả là một khó khăn không phải ai cũng vượt nổi. Sau đó rất lâu, khi thấy Vương Võ đã trở lại bình thường (nhưng không mấy vui vẻ) tôi bèn hỏi tại sao lại cư xử với tôi như vậy, hay là tôi đã làm sai điều gì? Rồi vì muốn thay đổi không khí tôi khiến anh ta càng tức giận thêm, khi nói. “Không sao, sau này sẽ tốt hơn, bởi đây là lần đầu của chúng ta!” Và tôi nhấn mạnh hai tiếng “chúng ta”. Không ngờ vừa nghe xong Vương Võ lập tức hung hãn nhìn tôi chằm chằm. Tôi kinh ngạc, “Sao lại nhìn em như thế?” Anh ta đáp rằng tất cả đều tại tôi. Tôi không hiểu, “Vì sao lại là tại em?” Anh ta yên lặng, sau đó dùng ánh mắt đầy trách cứ nhìn tôi mà nói, “Em thực sự muốn nghe câu trả lời của tôi sao? Thế thì để tôi nói cho em biết. Lúc đi vào trong em tôi nghĩ đến người đàn ông đã đi vào trước tôi ba năm, và thấy thật tởm lợm.”
Té ra nguyên nhân là vậy, điều mà đánh chết tôi cũng không thể ngờ. Tức điên lên, tôi lạnh lùng đáp. “Tôi chẳng đã nói thật, nói hết với anh về quá khứ, về cả chuyện đó, rất cụ thể rồi đấy ư? Anh đã chấp nhận tất cả, bây giờ còn lý do gì để oán hận tôi nữa?”
Anh ta im lặng mặc quần áo, bỏ đi. Tôi tủi thân khóc òa, thấy mình thật lố bịch.
Hôm sau anh ta chủ động gọi điện cho tôi, nói rằng sẽ học dần cách chấp nhận quá khứ của tôi, dù đó là bài học cực kỳ khó so với “trình độ” anh. Tôi thực sự không biết anh ta có học nổi hay không nên chẳng mấy hy vọng. Đã có suy nghĩ như vậy để phải đi học, nếu có thi đỗ để được cấp bằng, thì cũng chỉ là bằng tạm thời, nếu không muốn nói là bằng đểu, bằng dỏm.
Quả nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn chúng tôi lại nảy sinh mâu thuẫn, và lại cũng chỉ nảy sinh khi anh ta sắp hoặc đang hoặc vừa đi vào trong tôi, nghĩa là do anh chưa gỡ được cái “rào cản” trong đầu khi làm tình với tôi. Tuy không cáu bực như lần đầu tiên nữa nhưng anh cũng không thể vui sướng như mọi người thường sướng vui khi làm tình với người yêu. Tôi hỏi, “Có phải anh cảm thấy như đang làm tình với một phụ nữ nhơ bẩn? Nếu không thể vượt qua được trở ngại này thì tốt hơn cả là chia tay.”
Vương Võ phủ nhận, nhưng lại vớt vát rằng cần thời gian để chấp nhận cái sự thật tôi đã ăn nằm với người khác, nhất là trước anh. “Còn sau anh thì sao?” Tôi không giấu được sự giễu cợt và coi thường trong câu hỏi đó. Anh ta im lặng. Tôi lại bảo. “Thế thì hãy tạm chia tay, như kiểu vợ chồng ly thân vậy. Khi nào anh thấy đã vĩnh viễn quên được chuyện đó thì mới nên đến tìm em. Nếu thấy không thể, khỏi phải báo em biết.”
Vương Võ gật đầu, ra ý hiểu.
Thế rồi chỉ vài ngày sau anh ta đã gọi điện tới dịu dàng mà nói rằng không thể nào chấp nhận nổi mình là người đi sau, lại còn thanh minh rằng hồi đầu nói có thể là vì chưa có kinh nghiệm. Tôi cũng không biết cái kinh nghiệm mà anh ta ám chỉ thuộc loại gì, là kinh nghiệm làm tình hay kinh nghiệm với một phụ nữ không còn trinh tiết? Nhưng hiểu hay không cũng chẳng còn quan trọng gì nữa. Và cả anh, cả tôi đều hiểu, chia tay là tốt nhất cho cả hai.
Lâu lâu sau, Vương Võ gọi điện cho tôi, nói bóng gió rằng đã có thể quay lại với nhau được, nhưng tôi cự tuyệt, bởi tôi biết trái tim nhỏ hẹp của anh ta sẽ không bao giờ dung nạp được cái quá khứ tội lỗi đó của người anh ta yêu. Và tôi chẳng thấy ân hận hoặc buồn phiền gì, cũng như đã từ lâu tôi không coi việc mình không còn trinh trắng là quan trọng hay nhục nhã nữa, vì tôi đã được trao gửi trọn vẹn nó cho người tôi yêu.
Giờ đây, tôi lại đã có người yêu. Rút kinh nghiệm, tôi không kể cho anh ta quá khứ của mình, nhất là chuyện trong với chả trắng. Tôi không biết vậy là tôi lừa đảo hay tôi làm việc thiện. Nhưng có lẽ là gì thì cũng chẳng có gì quan trọng nữa, bởi tôi cũng không yêu anh ta lắm, chí ít cũng là chẳng mấy khi tôi rung động, kể cả khi làm tình với anh ta. Tôi chấp nhận ở cạnh anh ta chẳng qua chỉ để đời sống được ổn định mà thôi. Phải chăng đấy là sự ích kỷ của tôi, có lẽ thế, nhưng nó cũng đâu quan trọng gì.
Related Posts
No related posts.




