Gái trinh?! (12)

Tác giả: Tranh Tử
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại trường kiếm mảnh bằng thạc sĩ, còn Phí Tư xin được vào làm tại một công ty cách khá xa trường tôi. Để thuận tiện cho việc đi lại, nàng thuê một căn phòng gần nơi làm việc. Thế là cuộc sống chung của chúng tôi đứt đoạn. Tôi chẳng hề thấy khoảng cách không gian đó ảnh hưởng gì tới tình yêu của mình.
Nhưng rồi liên lạc giữa chúng tôi cứ ngày càng ít đi, và nếu có, cũng ngắn dần đi. Nàng luôn mượn cớ công việc bận rộn để giải thích cho sự thưa thớt đó, và không một lần chủ động điện thoại cho tôi, thậm chí đến hơn tháng trời cũng không tới trường thăm tôi lấy một lần. Lúc đầu tôi không cảm thấy có gì bất thường, còn thầm bênh cho nàng. Mới đi làm chắc là bận lắm.
Mãi tới một buổi tối, khoảng nửa năm sau khi tốt nghiệp, Phí Tư bỗng gọi điện bảo có chuyện muốn nói, rồi hẹn tôi tới nhà nàng, giọng nói trong điện thoại mách tôi rằng đã xảy ra điều gì không hay. Tôi vội kêu taxi đi ngay. Song nhìn nụ cười của nàng, bao âu lo, ngờ vực trong lòng tôi tan biến hết. Thì ra chỉ vì nhớ tôi, muốn gặp mà thôi. Lập tức nàng kéo tôi nằm xuống, vuốt ve tôi cuồng nhiệt khác thường, dường như muốn mượn việc để giải tỏa điều gì đó. Nghĩ vậy, tôi bỗng đâm nghi hoặc, bèn hỏi nàng có bao giờ nghĩ tới chuyện làm vợ tôi không. Nàng đáp có, rồi xoay người ngủ mất.
Hôm sau, tôi ngủ dậy thì nàng đã đi làm. Nhàn rỗi chờ nàng, tôi ngồi chơi điện tử. Chuông điện thoại reo, Phí Tư gọi về, hỏi tôi đã đọc mảnh giấy nàng để lại chưa? Nói xong, nàng dập máy liền. Kỳ lạ thật, chẳng lẽ nàng lại có điều gì không thể trực tiếp nói với tôi được sao? Tính nàng đâu có vậy.
Tôi tìm thấy mảnh giấy trên bàn ngủ, được lọ nước hoa chặn lên. Đọc xong, tim tôi vỡ nát ra vì đau khổ. Nàng viết.
Suy nghĩ rất lâu, em mới quyết định chia tay, dù em ngày một thêm yêu anh. Chỉ bởi em thấy mình không thể là vợ anh được. Cách sống của em, tính nết ương bướng và tùy tiện như em, nói một cách thông tục là con gái hư, chắc chắn anh đã nhận ra. Trong tình yêu của chúng ta, tất cả đều do em chủ động. Vì vậy em nhất thiết phải đi tìm một người đàn ông chinh phục nổi em, như vậy mới có thể bảo đảm được sự hoàn chỉnh của hôn nhân. Còn anh thì lại là người đàn ông bị chinh phục. Nếu lấy nhau, sợ rằng em sớm muộn cũng sẽ vô tình gây thương tổn cho anh. Tình yêu đòi hỏi xúc cảm, còn hôn nhân lại cần lý tính.
Người yêu anh, Phí Tư.
Tôi nằm lăn ra, chậm chạp nhớ lại từng chuyện một. Hồi còn đại học, chúng tôi luôn hòa thuận và ngọt ngào như thế, vậy mà mới nửa năm sau khi tốt nghiệp, nàng đã lạnh nhạt, thậm chí có vẻ xem thường tôi. Thực khó mà lý giải nổi nếu nàng đã nhất định giấu tôi chuyện gì đó. Hay là nàng đã yêu ai khác? Tự nhiên, tôi bỗng nảy sinh câu hỏi đó. Tôi không thể chia tay nàng dễ dàng vậy, mà dù có chia tay, cũng nhất thiết phải làm rõ trắng đen.
Đi làm về, thấy tôi vẫn còn trong nhà mình, rõ ràng Phí Tư rất bối rối, một thái độ hiếm có nơi nàng. Phí Tư hỏi tại sao chưa quay lại trường, tôi tức giận hỏi lại, “Có phải em đang giấu anh điều gì không? Bỗng dưng đòi chia tay, phải chăng vì một lý do khó nói?” Nàng im lặng nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ rất lâu, dường như không nghe thấy gì. Tôi bèn hét lên, nói rằng dù phải chết cũng hãy để tôi chết một cách rõ ràng. Nhìn ánh mắt phẫn nộ của tôi, nàng đột nhiên òa khóc. Tôi hỏi hay là đã yêu người khác? Nàng lắc đầu. “Thế rốt cuộc là tại sao, tại sao sau khi tốt nghiệp lại biến thành một người khác?” Tôi gào lên đau đớn nhìn nàng, tiếp tục. “Nếu không cho một câu hỏi trả lời chân thực, anh sẽ không cam tâm.” Phí Tư nhìn tôi tựa hồ như thương hại, “Có phải anh nhất định muốn rõ thực hư?” Tôi gật mạnh đầu. Nhìn vẻ mặt, tôi hiểu nàng đã không còn tình yêu nữa. Nhưng tôi nhất định muốn biết sự thật, nếu không, từ nay đến chết tôi cũng không được sống yên.
Sau đó Phí Tư khóc và kể cho tôi nghe câu chuyện của nàng. Hai năm trước, khi chưa quen tôi, Phí Tư vẫn còn là cô nữ sinh ngây thơ, tính nết dịu dàng, khác hẳn với sự nóng nẩy của nàng bây giờ. Một lần, do tình cờ, nàng quen với một thanh niên đẹp trai, khỏe mạnh. Đó là một cầu thủ bóng đá, cũng có chút danh tiếng trong nước. Anh ta gặp Phí Tư, lập tức dính sét tình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên và chủ động theo đuổi. Đáp lại, Phí Tư cũng yêu đắm đuối, dâng hiến trọn vẹn con người mình cho anh ta, lại còn mê luôn cả bóng đá. Nhưng ba tháng sau, anh ta rời bỏ nàng vì được chọn vào đội tuyển quốc gia, phải luyện tập với cường độ cao. Huấn luyện viên nghiêm khắc cấm tiệt tình dục, kể cả tình yêu, trong thời gian tập trung. Anh ta cũng rất đau khổ khi phải nói lời chia tay với Phí Tư. Theo nàng kể, tôi có thể thấy nàng luôn ở thế bị động trong cuộc tình này, và đành bất lực mà chấp nhận kết cục chia tay. Nhưng chẳng bao lâu sau nàng đọc thấy trên báo cái tin người yêu cũ của mình đang bận rộn chuyện yêu đương với một ngôi sao điện ảnh. Từ đó, lòng nàng nguội lạnh, thề rằng chỉ coi đàn ông là đồ chơi thôi.
Phí Tư còn kể là trước khi gặp tôi, cuộc sống của nàng rất tệ, học hành thì chẳng ra sao, chỉ độc nhất thích xem bóng đá. Khởi đầu chỉ vì muốn nhìn thấy trên tivi người đàn ông mà nàng từng yêu say đắm, rồi sau đó biến thành tình yêu thực sự với môn thể thao này. Nhớ đến lần đầu quen nàng lòng tôi không khỏi nhói chút đau đớn. Nếu không phải vì gã cầu thủ nọ, Phí Tư đã chẳng mê bóng đá đến thế, và tôi cũng chẳng có duyên được gặp nàng.
“Nhưng sao còn mang kể ra câu chuyện cũ kỹ ấy?” Tôi hỏi. “Hay lại đã quay về với anh ta?” Phí Tư gật đầu, bảo cũng không ngờ được gặp lại, dường như ông trời không nỡ chia tay họ.
Buổi tối trước lễ tốt nghiệp, Phí Tư một mình tới quán bar, nơi trước kia vẫn thường hẹn hò với anh ta. Nàng nói hôm ấy không hiểu ma xui quỷ khiến gì mà tự dưng nhớ anh ta da diết. Lại càng bất ngờ khi vừa bước vào quán đã thấy ngay anh ta, sau hai năm không gặp mặt. Và nàng bỗng dưng sợ, như xưa kia cứ tự dưng cảm thấy căng thẳng trước mặt anh ta. Nàng vừa định quay người bỏ đi thì bị anh ta nhìn thấy, và chạy tới chào. Họ nói về những chuyện sau khi chia tay. Từ lời anh ta kể, nàng biết anh ta đâu có yêu cô điện ảnh hay sân khấu nào, đó chỉ toàn là trò bịa đặt của báo chí. Trò chuyện mới chỉ chốc lát nàng lại thấy tình yêu trỗi dậy, và về ngủ luôn ở nhà anh ta. Sau đó họ vẫn tiếp tục gặp gỡ, làm tình, và giờ là quyết định kết hôn. Phí Tư ngần ngại nhìn tôi, nói. “Đó là toàn bộ sự thật mà anh muốn biết.”
Tôi ra khỏi nhà nàng trong trạng thái mê mụ. Bước đi trong màn đêm lạnh lẽo, tôi dần thức tỉnh lại. Tình yêu của tôi là thế đó. Tôi cười giễu cái số của mình. Lúc đó tôi mới ý thức được, đối với phụ nữ, người yêu đầu đời hoặc người tình đầu tiên đều có một vị trí đặc biệt. Những người yêu tiếp theo khó mà thay thế nổi vị trí này trong một thời gian ngắn ngủi. Dù có yêu sâu yêu đậm như tôi, kể cả đã làm tình với nàng, kể cả sẵn sàng và tình nguyện thí mạng để lấy lại tình yêu đã mất cũng không thắng nổi vài câu thăm hỏi của tình yêu, người yêu cũ của nàng. Nhưng tôi vẫn không thể hận nàng được. Cũng không hiểu sao, tới tận bây giờ, tôi vẫn tôn trọng nổi cái quyết định vô tình ấy của nàng?
Phải chăng chỉ vì cái sự trinh trắng đầu đời của nàng đã khiến tôi mất nàng? Tôi không biết nữa. Nhưng tôi biết rằng không phải vì thế mà tôi ngu ngốc tới mức cứ phải đi tìm một cô gái trinh để lấy làm vợ. Tôi không thực sự tin mình có thể hạnh phúc nếu yêu một cô gái chỉ được mỗi cái là chưa hề làm tình với ai. Tôi càng không tin cứ tìm được một cô gái như thế là có thể có được một tình yêu vững bền. Từ đó tôi đâm ra hoài nghi tình yêu.
Phí Tư trong cuộc đời tôi đã trở thành một dấu ấn sâu đậm. Mối tình tan vỡ khiến tôi rơi vào cơn trầm uất dài dặc, tưởng như vô tận. Rồi tôi cố gắng tiếp xúc với những cô gái khác, hy vọng có thể đốt lại được ngọn lửa tình yêu trong tôi. Nhưng vô ích. Đối diện với những cô gái chỉ biết e thẹn hoặc gọi dạ bảo vâng tôi không tài nào rung động nổi. Cũng giống người đã quen với rượu mạnh nay phải dùng các loại nước uống khác thay thế, chỉ thấy vô vị mà thôi.
Nếu tình yêu lại đến, chắc chắn rằng tôi chỉ có thể yêu nổi các “cô gái hư”, có điều tôi sẽ không ảo tưởng trong tình yêu nữa.
Related Posts
No related posts.




