Gái trinh?! (16)

Tác giả: Tranh Tử
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Sau lần đó, mỗi khi gặp gỡ, trừ khi bận ăn uống, chúng tôi chỉ còn mỗi việc nằm ôm nhau. Trước đây nghiêm túc là thế, ngay cả ngón tay út cũng chưa từng chạm nhau, vậy mà bây giờ chỉ trong hai tuần rưỡi ngắn ngủi, đã trần truồng mà ghì mà quấn lấy nhau rồi. Tuy vẫn chưa đi tới bước cuối cùng song tôi thấy nó chẳng ra cái nền nếp hay gia giáo gì mà tôi từng được dạy dỗ và đang gìn giữ. Hết lần này đến lần khác tôi nhắc nhở mình, nào rất nguy hiểm, nào đi ngược với truyền thống đạo đức, nào sẽ bị nhà trường đuổi học… để rồi tôi vẫn giúp Cửu Đông cởi chiếc móc cài áo lót ra.
Có điều đáng nói ở đây là trong thời gian đó, vấn đề mang tính học thuật duy nhất mà chúng tôi bàn cãi chính là chuyện gái trinh và trai tân. Cả hai đều khiêm nhường mà tự đánh giá rằng mình ngoan, mình trong sáng, mình tôn trọng truyền thống… cả hai đều là mối tình đầu, lại đã yêu nhau tới bốn năm liên tục… Song thực tế thì ba năm đầu là vô ích, một năm sau là lãng phí, tình yêu thật sự chỉ có trong hai tuần rưỡi qua.
Cửu Đông tự nhận mình trai tân? Để chọc tức anh, tôi bảo không quan tâm trai tân hay cựu, không cần biết người làm tình với mình tư cách đạo đức ra sao, miễn là nhiều kinh nghiệm. Cửu Đông tức lắm song chẳng biết đáp sao, bởi anh không nói dối. Tôi lại hỏi dù sao thì anh cũng đang tự hào là trai tân, sao bỗng dưng muốn làm chuyện này mà không đợi đến đêm tân hôn? Anh vẫn không đáp gì.
Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn Cửu Đông vì anh đã luôn biết kìm chế để không xảy ra cái chuyện tôi không muốn xảy ra kia. Tất nhiên tôi biết anh khổ sở lắm, và sự chịu đựng ấy khiến tôi xúc động. Tôi không là người bảo thủ, còn anh thì sao? Trước đây tôi không tin rằng vào hoàn cảnh đó, thời khắc đó, đàn ông có thể chế ngự được mình, để gìn giữ cái gọi là sự trinh trắng cho một cô gái. Và tôi thán phục ý chí của anh. Rồi tôi lại nghĩ, nếu anh thực sự và dai dẳng yêu cầu liệu tôi có lắc đầu mãi được không? Kết luận là được, bởi vì tôi chỉ nghĩ đến tôi, bởi vì không muốn mất đi cái tiếng là trong trắng đến ngày cưới.
Có lúc tôi thấy mình vừa ích kỷ vừa thật vô vị. Trong trắng như vậy phỏng có ý nghĩ gì? Nằm ôm nhau không quần áo thế này cũng vẫn được coi là còn trong trắng ư?
Trong lúc ngổn ngang bao suy tính, tôi vẫn ý thức được rằng mình đang là một cô gái ngoan, một sinh viên khá, đang theo học tại một trường đại học danh tiếng, được tiếp thu một nền giáo dục vừa truyền thống vừa hiện đại, vân vân…
Một tháng sau, Cửu Đông trở lại Mỹ. Trước khi lên máy bay anh vẫn nói yêu tôi. Và tôi biết anh thực lòng. Khi ôm hôn anh tôi phát hiện mặt mình ướt đẫm. Đó chính là nước mắt anh. Anh phải quay lại Mỹ, còn tôi vẫn ở lại Trung Quốc, tiếp tục con đường học hành của tôi, tiếp tục yêu quê hương tôi. Có vẻ tất cả đều đã trở nên quá muộn. Tôi muốn nói lời yêu anh, nhưng liệu tôi có yêu được theo đúng nghĩa yêu không?
Sau khi anh đi, tôi sa sút tinh thần một thời gian dài, cuối cùng tìm được cách trút bầu tâm sự trên mạng. Hôm quen Kì Vỹ qua chat, tâm trạng tôi rất tệ. May mà anh biết cách nói lấy lòng và đầy hài hước khiến tôi có cảm tình ngay. Thế là chúng tôi tiếp xúc với nhau ngày càng nhiều trên mạng.
Khi đó tôi đang đại học năm thứ hai, việc học cũng không bận lắm nên hầu như ngày nào cũng lên mạng. Tôi kể cho Kì Vỹ nghe chuyện mình và Cửu Đông. Nghe xong, anh hỏi ngay tôi còn con gái hay không, tôi đáp đương nhiên còn. Xem ra anh cũng coi trọng chuyện đó. Chẳng lẽ đàn ông đều vậy sao, tôi thật sự thấy nghi ngại. Sau đó, cũng trên mạng, tôi còn gặp không ít chàng trai hỏi câu này, khiến tôi ngày càng coi trọng tấm thân trinh trắng của mình. Tôi bụng bảo dạ, bọn họ càng coi trọng thì càng không thể cho họ trước khi kết hôn được, nhất thiết là phải để dành cho chồng mình.
Sau ba tuần trò chuyện trên mạng, tôi và Kì Vỹ gặp nhau. Vẫn rất có cảm tình, thậm chí còn hơn cả khi ở trên mạng. Kì Vỹ khoảng ba mươi tuổi, là phóng viên ảnh của một tạp chí thời trang. Anh vừa hài hước vừa chín chắn, lại còn rất hợp mốt và sạch sẽ đến không ngờ. Đúng vậy, từ trước tới giờ, tôi chưa hề dùng hai từ “sạch sẽ” để nói về một người đàn ông, nhưng Kì Vỹ quả thật là thế, không chỉ ngoại hình và quần áo của anh khiến cho người ta luôn có cảm giác mới mẻ mà vì anh luôn giữ được vẻ tươm tất mà vẫn không làm mất đi sự phóng khoáng. Sau hơn ba tháng phải lòng nhau, anh không hề động tới người tôi ngoài vài nụ hôn thoáng qua. Anh hôn mềm mại, sạch sẽ, không thô lỗ và đầy nước bọt như Cửu Đông. Tôi rất ghét nước bọt, không hiểu vì sao.
Hôm đầu tiên gặp mặt, chúng tôi đi xem phim, sau đó đi dạo dưới ánh hoàng hôn trên đường Trường An. Đúng rồi, ngay từ lần đầu gặp gỡ chúng tôi đã nắm tay nhau.
Sau đó Kì Vỹ thường tới trường tìm tôi, cùng tôi ăn cơm, đánh cầu lông, còn mang cả máy ảnh đến chụp tôi nữa, và ảnh rất đẹp, đẹp hơn người thật nhiều, ai xem cũng phải nói vậy. Không nhớ ai đã nói câu Trong con mắt người yêu, bạn luôn là người xinh đẹp nhất. Có lẽ đó là nguyên nhân?
Nhưng con người đâu phải là thần thánh, ai cũng có, không nhiều thì ít, những đòi hỏi trần tục. Những ngày sau đó, chúng tôi tiếp xúc thân mật hơn, về mặt thể xác. Và cũng vì chuyện này mà chúng tôi phải chia tay.
Kì Vỹ đòi được làm tình với tôi mạnh mẽ và dai dẳng hơn Cửu Đông nhiều. Còn tôi, tuy yêu anh nhưng vẫn quyết giữ nguyên tắc trinh trắng đến ngày cưới của mình. Thoạt đầu anh ta nói không cần đi vào nhau, chỉ hôn hít, vuốt ve cũng đủ nhưng sau đó lại nói rằng tôi không dâng tặng anh tấm thân trinh trắng tức là không yêu anh, hoặc có lúc lại phàn nàn nhịn mãi chịu không nổi. Tóm lại khi đàn ông muốn làm tình họ luôn kiếm đủ mọi lý do.
Một đêm tôi ngủ ở nhà anh. Hôm đó, tôi rất mệt, chỉ muốn được yên thân mà ngủ cho ngon. Lại đúng cái hôm không biết Kì Vỹ bị kích động gì mà đòi làm tình ghê gớm chưa từng thấy. Hai bên thậm chí đã đánh nhau, và đúng là đánh nhau thật sự. Thoạt đầu tôi cứ nghĩ chỉ là đùa, không ngờ sau đó Kì Vỹ vừa quát mắng vừa căm tức nhìn tôi, “Đừng vờ nữa. Càng gìn giữ lại càng chứng tỏ trong lòng cô có điều gì mờ ám. Nhất định là sợ tôi biết cô không còn trong trắng thì sẽ không cần tới cô nữa”. Trời đất, cái logic kỳ cục gì vậy? Tôi mắng lại, rồi biến thành chửi nhau. Rồi Kì Vỹ đánh tôi, rồi tôi tát lại. Rồi tôi khóc suốt con đường về, lòng đầy ấm ức.
Chỉ vì vậy mà tôi và Kì Vỹ chia tay.
Giờ đây, tôi đâm ra sợ phải yêu. Đúng vậy, tôi thấy mình không tài nào hiểu nổi đàn ông. Dường như đầu óc họ chứa chất đầy những thứ gì đó khác hẳn với phụ nữ. Không phải cứ dùng tình yêu và lòng tốt là có thể đổi lại được tình yêu và lòng tốt của họ. Nhưng dẫu vậy, tôi vẫn quyết gìn giữ tấm thân con gái cho ngày về nhà chồng, chẳng biết điều đó hợp lý hay không, chỉ cần biết tôi phải có nguyên tắc về chuyện ấy, và phải giữ nguyên tắc đến cùng.
Related Posts
No related posts.




