Chuyện tình một đêm (13)

20 Tháng 4
Tháng 4-20-2010 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Chi Xuyên
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

Khi cô nam quả nữ ở chung phòng

Nhưng nhà anh ấy chỉ có một cái giường. Chúng tôi không thể nằm chung. Thành nói, em ngủ trên giường, anh ra ngủ ở sa lông phòng khách. Tôi đồng ý, quả thật tôi cũng không muốn về nhà. Muộn quá rồi, gió ngoài kia lại to nữa. Hơn nữa cứ nghĩ tới căn phòng nhỏ lạnh lẽo của tôi, lòng tôi đã thấy rét tê tái. Vậy ở lại thôi. Tôi tự an ủi không sao đâu, chúng tôi là bạn thân mà. Huống hồ khi Sa Sa còn ở nhà, tôi vẫn ngủ lại ở đây. Anh ấy ngủ ở sa lông, tôi và Sa Sa nằm giường.

Rượu uống quá nhiều, đầu tôi quay cuồng, liền bỏ đi tắm. Lúc tắm, tôi đột nhiên tò mò ngắm nhìn mình trong gương. May mà tôi vẫn giữ được thân hình mảnh khảnh, bầu ngực vẫn thẳng đứng, eo tuy hơi ra một chút nhưng vẫn chưa thấy có bụng, cặp mông vẫn tròn trịa. Tôi ngắm nghía rất lâu, dần tự cảm thấy quá buồn một nỗi buồn vì đã làm phụ nữ.

Tắm xong, tôi mặc áo ngủ của Sa Sa quay về phòng ngủ. Vừa bước vào phòng, tôi đã bị cái giường của họ quyến rũ. Cái giường rất rộng, rộng tới nỗi người ta không khỏi nghĩ tới chuyện đó. Đột nhiên tôi tưởng tượng cảnh họ âu yếm nhau trên cái giường này. Những tưởng tượng như vậy khiến tôi hốt hoảng, không hiểu hôm nay mình bị làm sao, luôn nghĩ bậy bạ. Tôi nằm xuống nhưng không tài nào ngủ được. Đã hơn một giờ, tôi cứ thế vẩn vơ tưởng tượng cảnh Thành nằm ngủ trên sa lông ở phòng khách ngay bên cạnh, cách tôi có vài mét. Tôi nghĩ tới chỉ có hai người chúng tôi trong nhà, một nam một nữ. Tất cả những điều này khiến tôi nảy sinh hưng phấn thật khó tả. Không biết những phụ nữ khác trong tình cảnh tôi có như vậy không. Tôi chỉ thấy trong lòng đang có vật gì đang ngọ nguậy. Không biết phải miêu tả cảm giác đó ra sao nhưng nó khiến người ta rất hứng khởi.

Tôi không hề tưởng tượng cảnh tôi ân ái với Thành, tuyệt đối không hề. Tôi chỉ cảm thấy có người đàn ông cách tôi rất gần, nhưng đồng thời cũng có một khoảng cách nhất định, nhưng cũng chính khoảng cách đó cứ thúc giục tôi. Khi đàn ông và đàn bà duy trì được một khoảng cách ấm áp quả thật khiến người ta không khỏi khát thèm. Nếu khoảng cách giữa tôi và anh ấy xa tới nỗi không cảm nhận được sự tồn tại của đối phương sẽ rất tốt. Giữa chúng tôi không hề có tình yêu. Trong đêm tối, tôi không tưởng tượng gì về anh, bởi anh chính là anh, không chút ảnh hưởng tới tâm tư của tôi. Nếu khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, tôi sẽ nằm trong lòng người đàn ông, không chút thèm muốn da thịt nhau. Như vậy cũng tốt, tôi cũng có thể an tâm chìm vào giấc ngủ. Nhưng cái khoảng cách ấm áp như vậy vừa đủ để gây cho tôi áp lực. Tôi cảm thấy một nỗi căng thẳng mơ hồ, hết lần này tới lần khác, tôi ý thức được rằng mình là một phụ nữ và Thành là đàn ông. Tôi đoán chắc Thành cũng chưa ngủ, chốc chốc lại nghe thấy tiếng anh trở mình trên đi văng.

Căn phòng nhỏ yên tĩnh, tĩnh tới mức nghe được cả tiếng thở của mình. Tôi cảm thấy hơi thở của tôi ngày càng nặng nề. Sự căng thẳng nội tâm kiểu này khiến người ta thấy không thoải mái. Tôi đành nhỏm dậy, nửa nằm nửa ngồi tựa vào thành giường, ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi do dự không biết có nên bật nó sáng hơn không, rồi tìm một cuốn sách đọc. Nếu như ở nhà tôi, tuyệt đối sẽ không phải ngần ngừ vì những chuyện như vậy. Nhưng tới lúc này, tôi lại rất do dự. Tôi không muốn Thành biết thật ra tôi không ngủ được. Cũng không biết tại sao tôi lại nghĩ vậy. Thật ra anh biết được cũng có quan hệ gì? Chần chừ mãi, tôi không dám mở đèn, thậm chí còn cố gắng khống chế để không phát ra nhiều tiếng động. Khi xoay người, trở mình đều rất cẩn thận, đặt đùi đúng vào vị trí thoải mái nhất. Sự căng thẳng đó khiến người ta trĩu nặng, đột nhiên tôi muốn hút một điếu thuốc. Buổi tối ở nhà tôi khi mất ngủ, tôi thường thèm thuốc. Quả thật tôi cũng hơi nghiện thuốc lá. Thường ngày hút không nhiều, chừng bốn, năm điếu một ngày. Không biết có nên tìm Thành hỏi thuốc lá không? Tôi ngại đánh thức anh dậy. Nhưng nếu anh vẫn chưa ngủ, liệu có kinh ngạc muộn như thế này mà tôi còn thèm thuốc lá không. Căn phòng vẫn yên ắng, chỉ có tôi do dự, ngần ngừ không biết có nên phá tan sự tĩnh lặng bất an này không.

Cơn lũ tình dục tràn qua đập lý trí

Nhưng rồi tôi vẫn dậy, ra phòng khách. Quả nhiên anh vẫn chưa ngủ, đang hút thuốc, ánh đèn mờ mờ. Tôi vặn to đèn, muốn ra điều mình không có điều gì khuất tất. Thành nhìn tôi ngạc nhiên, hỏi tại sao chưa ngủ. Tôi không biết trả lời ra sao, đáp, mất ngủ, muốn hút  thuốc. Anh nhỏm dậy đưa thuốc lá cho tôi, tới trước mặt tôi, ánh mắt hơi khác lạ, cứ đăm đắm nhìn, ấm áp vô cùng. Tôi lóng ngóng châm thuốc, không dám nhìn anh. Anh kéo tay tôi, kêu ngồi xuống với anh một lúc, giọng hơi run rảy. Tôi chối, giọng cũng run rảy không kém, tim bắt đầu đập loạn xạ. Rồi cả hai đều im lặng. Cơ thể tôi cứ ỳ ra trước cửa phòng khách. Trong phòng tĩnh tới mức không thể thở nổi. Tôi cảm thấy như sắp xảy ra chuyện gì. Tôi sợ, định bỏ đi, lòng hoảng hốt. Nhưng vừa quay đi, Thành đột nhiên đi tới, từ phía sau ôm chặt eo tôi. Rốt cục thì sự tĩnh mịch đã bị phá vỡ. Trước mắt tôi là một màn nhảy nhót, không biết phải làm thế nào. Cơ thể tôi dần mất tự chủ. Anh ôm chặt eo, ra sức kéo tôi quay lại, đắm đuối nhìn, mãnh liệt tới mức tôi thấy sắp tắt thở. Rồi anh kề sát mặt. Tôi ngửi thấy mùi đàn ông trên người anh. Anh nâng mặt tôi, chạm vào môi tôi. Tôi mất thăng bằng. Tình dục như cơn lũ, trào qua đập, phủ kín khắp cơ thể. Đùi tôi tê dại, rồi bắt đầu mềm nhũn. Tôi ngã vật vào lòng anh, điên cuồng đáp lại cái lưỡi ẩm ướt của anh. Tôi quấn chặt hai tay lên cổ anh, sợ buông tay sẽ không thể bắt lại được. Tôi biết, từ phút anh bế bổng tôi lên, tôi đã mất hết lý trí, không còn nghĩ gì nữa. Chỉ thấy khắp người nhẹ nhõm, dục cảm ào ạt. Có lẽ Thành cũng bị đè nén lâu, nên ra sức vuốt ve thân hình tôi, sốt ruột cởi tuột chiếc váy ngủ mỏng manh, thuần thục cởi chiếc áo lót của tôi. Rồi như một đứa trẻ hư, anh ra sức hít hà bầu ngực tôi.

Rồi anh bế tôi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Chiếc giường không còn cô đơn nữa, đã trở thành chiếc giường của hai chúng tôi. Thành ôm chặt thân hình nhỏ nhắn của tôi, điên cuồng âu yếm từng bộ phận. Rồi chúng tôi hoan hỉ làm tình.

Dứt cơn xúc động, chúng tôi mệt mỏi ôm lấy nhau. Căn phòng trở lại yên tĩnh như cũ. Tuy trong bóng đêm không thể nhìn thấy nhau, nhưng ai nấy cũng đều thấy ngượng ngùng, đều đợi bên kia nói trước. Cuối cùng vẫn là anh nói trước, hỏi tôi thấy thế nào. Một câu hỏi thật ngốc, đương nhiên là tốt rồi. Nhưng tôi nghĩ tới Sa Sa. Chắc hẳn anh cũng nghĩ tới cô ấy. Rồi tôi bắt anh đoán Sa Sa giờ đây đang làm gì. Anh im lặng rất lâu, rồi trở dậy hút thuốc, cũng châm cho tôi một điếu. Chúng tôi ra sức hút, giống như bọn tội phạm vừa gây trọng án. Sau khi hút thuốc, tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Tôi đề nghị bằng giá nào cũng không được để Sa Sa biết chuyện ngu ngốc chúng tôi vừa làm. Anh đáp, tất nhiên. Tâm trạng chúng tôi đều trĩu nặng, có lẽ đều ý thức được tội lỗi. Rồi anh an ủi tôi, không sao đâu, cô ấy không biết đâu. Lời nói của anh khiến tôi nhẹ nhõm được phần nào. Đúng thế, không ai nói ra, nào biết được. Sa Sa sẽ không biết. Thực ra chỉ cần Sa Sa không biết mọi chuyện vừa xảy ra, cũng đâu có làm sao. Tôi ra sức an ủi mình. Tuy thế vẫn thấy bất an. Rồi Thành lại bắt đầu ôm và vuốt ve tôi, dường như anh vẫn chưa đủ. Anh tiếp tục âu yếm cơ thể tôi, hổn hển nói đã đè nén quá lâu. Tôi nghĩ cũng đúng, Sa Sa đi đã hơn một tháng. Típ đàn ông như Thành cũng không tìm phụ nữ ở bên ngoài, chẳng trách chỉ biết kìm chế. Rồi chúng tôi lại lao vào nhau. Đêm đó thật điên cuồng, một người đàn ông có vợ đi xa, một người đàn bà rất lâu không chung đụng, có điên cuồng cũng là điều khó tránh. Đêm đó chúng tôi làm tới bốn lần, nhiều tới mức đến chúng tôi cũng phát hoảng. Mãi tới khi cả hai đều kiệt sức mới lăn ra ngủ.

Không biết ngủ tới mấy giờ, điện thoại đột nhiên réo vang. Tôi gọi Thành dậy. Chắc Sa Sa gọi về. Lúc đó tôi rất hoảng, cứ như nhìn thấy cô ấy nhìn tôi trách móc. Thậm chí tôi còn cố không thở, sợ cô ấy nghe thấy âm thanh của tôi. Nhưng Thành quả là người đàn ông từng trải, giọng anh không chút hoảng hốt. Nói chưa được bao lâu đã gác máy. Tôi thấy sắc mặt anh cũng hơi căng thẳng. Anh nói với tôi bằng giọng hơi run rẩy rằng Sa Sa sắp về Bắc Kinh để mở triển lãm cá nhân. Tôi hốt hoảng mặc quần áo mặc dù nhìn đồng hồ mới năm giờ. Nhưng tôi không muốn ở lại nữa. Tôi sợ. Thành an ủi tôi không sao, ngủ thêm chút nữa. Tôi phát hiện thấy anh vừa ngủ dậy dáng rất xấu, đầu tóc rối bời, mặt hơi sưng. Tôi không muốn nhìn anh nữa, chỉ vừa nhìn ánh mắt anh đã nghĩ tới cảnh làm tình điên rồ tối qua. Thành cũng vậy, anh nhìn tôi cũng có phần hốt hoảng. Tôi biết cả hai đều ngượng ngập.

Rồi tôi vẫn nằm thêm một lúc vì quả thật còn sớm quá. Phải ba bốn tiếng nữa mới đến giờ đi làm. Tôi không biết đi đâu, có về nhà cũng không biết có thể làm gì. Nhưng thực tình tôi rất chán ở lại căn phòng này, cứ cảm thấy khó chịu. Chúng tôi nằm xoay lưng với nhau. Thành không đụng chạm tới tôi nữa. Như vậy càng tốt, mặc dầu tôi hơi tức. Chúng tôi vẫn trò chuyện. Tôi lo lắng hỏi nếu Sa Sa biết được sẽ ra sao. Thành khẳng định không thể biết được. Tôi lại hỏi, ngộ nhỡ thì sao, Anh im lặng. Tôi hỏi như vậy liệu Sa Sa có đòi ly dị không, rồi trong đầu tôi lại bắt đầu xuất hiện hàng loạt tình huống có thể xảy ra sau khi Sa Sa biết chuyện. Tôi nghĩ tới việc cô ấy sẽ chửi mắng tôi, còn nghĩ tới cảnh cô ấy đòi ly dị Thành, mặc anh với khuôn mặt đau thương. Tôi càng nghĩ càng sợ, rồi òa lên khóc, vừa ân hận, vừa tự trách mình. Thành an ủi tôi, cứ cố nói không bị phát hiện đâu, chỉ cần từ nay về sau chúng ta không để chuyện này xảy ra nữa. Tôi tức giận nói, ai còn muốn xảy ra tiếp cơ chứ. Anh đáp chắc chắn anh cũng không muốn. Những việc thế này khiến anh cũng bất an. Tôi giận mình, chắc chắn tôi cũng không muốn xảy ra điều gì với anh ấy. Chuyện xảy ra thật ghê tởm. Anh an ủi không có gì ghê tởm cả, chỉ có điều khiến chúng ta cảm thấy có lỗi thôi. Tôi tự thề với mình rằng dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể xảy ra lần thứ hai với anh. Dư vị đó quả thật không dễ chịu.

Kể xong, Vu Tuệ châm một điếu thuốc. Xem ra tâm trạng vẫn rất nặng nề. Tôi hỏi cô sau một đêm, liệu có đem lòng yêu Thành không. Cô cười, nói mình không ngốc. Cô nói không hề có cảm giác gì với anh. Làm nên chuyện hôm đó vì đã uống nhiều rượu, vả lại hai người đơn độc cùng một phòng. Cô nói khi ở cạnh những người đàn ông khác, cô tuyệt đối không uống nhiều đến thế, và cũng không đồng ý ở lại nhà ai qua đêm. Chỉ vì quan hệ giữa họ quá thân thiết, đã vứt bỏ hết mọi điều phòng ngự, vả lại Thành hôm đó trông rất đau khổ, đáng thương. Nhưng cô nói, từ nay về sau không bao giờ nhân ái như thế nữa, sẽ không thương cảm những ánh mắt cô đơn của đàn ông nữa. Sau đó cô có gặp Sa Sa hay không, nhất định sẽ thấy ngượng ngập. Cô băn khoăn hỏi tới lúc đó nên làm thế nào, Sa Sa gọi điện tới báo ngày kia sẽ tổ chức triển lãm cá nhân, kêu cô nhất định phải tới. Tôi không biết trả lời cô ra sao. Quả thật cũng khiến người ta nhức đầu, chắc chắn không tránh khỏi ngại ngùng. Vu Tuệ cũng nghĩ thế. Cuối cùng cô thở dài, nói, thôi cứ thuận theo ý trời đi. Trước khi chia tay, cô hứa nếu câu chuyện có tiến triển sẽ báo lại cho tôi.

Vài ngày sau, quả nhiên Vu Tuệ gọi điện tới, giọng đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cô kể mọi việc tốt hơn cô tưởng, còn tự hào nói rằng không ngờ mình và Thành đều biết diễn kịch, không hề để Sa Sa phát hiện được điều gì khác thường. Nhưng những việc như vậy quả thật quá mạo hiểm, chắc chắn không thể để nó xảy ra lần nữa.

Tại triển lãm cá nhân của Sa Sa, tôi lại gặp Sa Sa và Thành. Vừa nhìn thấy tôi, Sa Sa đã ôm chặt, líu ríu nói rất nhớ tôi. Thoạt đầu tôi còn chưa tự nhiên, rất khó khống chế cảm xúc, sợ Sa Sa đọc được điều gì từ ánh mắt tôi. Nói năng cũng không tự nhiên như trước, rõ ràng khô khan hơn. Sa Sa hỏi tôi sao thần sắc không tốt. Tôi hốt hoảng trả lời tối qua thức đêm, ngủ không đủ giấc. Rồi Thành cười rất tươi đi tới, anh vừa vui vẻ chào hỏi một đám bạn. Anh đập vào vai tôi, hỏi tình hình tôi dạo này ra sao, sắp gả được cho ai chưa, rồi nhìn tôi. Trong khoảnh khắc chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt anh ấy hơi hốt hoảng, nhưng lấy lại bình thường rất nhanh. Tôi cũng nhẹ nhàng hơn, vịn tay bọn họ cùng đi xem các tác phẩm của Sa Sa. Tây Tạng trong các tác phẩm của cô quả thực rất đẹp, đẹp đến nao lòng. Nhân lúc không ai để ý, Thành khẽ hỏi tôi, ngày mai liệu em vẫn còn yêu anh nữa không. Rồi cười rất gian. Tôi thụi cho anh một đấm, nói nghiêm trang, nếu còn dám hỏi vậy, em sẽ kể hết với Sa Sa. Anh ra giấu xin tha, nét mặt trở lại vui vẻ. Xin cảm tạ trời đất. Quan hệ giữa ba chúng tôi lại vui vẻ như xưa, tự nhiên và thân thiết. Hôm đó tâm trạng của cả ba chúng tôi đều rất vui, còn chụp chung rất nhiều ảnh.

Bước ra khỏi triển lãm, đột nhiên tôi nhớ tới câu ngạn ngữ Đức “Einmalist Keinmal”, có nghĩa là chuyện chỉ xảy ra một lần coi như chưa xảy ra.

Giờ đây tôi đã được giải phóng.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!