Chuyện tình một đêm (17)

27 Tháng 4
Tháng 4-27-2010 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Chi Xuyên
Người dịch: Nguyễn Lệ
Chi

Tôi xuống xe ở một siêu thị gần nhà. Đột nhiên muốn mua một số đồ mà chồng tôi vẫn thích ăn. Tôi muốn khi chồng về tới nhà sẽ không muốn bước ra ngoài nữa, muốn anh cảm nhận rằng được cái đẹp của thiên hạ vẫn không bằng cơm của vợ.

Trời hôm đó rất oi bức. Tôi nấu nướng trong bếp, mồ hôi toát ra như tắm. Trong bếp có điều hòa nhưng tôi lại không chịu nổi điều hòa nên không muốn bật. Vả lại cũng muốn cho chồng nhìn thấy dáng vẻ toàn tâm toàn ý của tôi khi nội trợ. Để anh thấy được hạnh phúc và thương vợ hơn.

Tuy hàng ngày hiếm khi nấu nướng nhưng đồ ăn hôm đó rất ngon. Món nào cũng đập vào mắt, mùi thơm nức mũi, bày kín một bàn. Tôi muốn gây bất ngờ cho anh. Chắc chắn anh sẽ không ngờ rằng hóa ra vợ mình lại giỏi như vậy.

Nấu nướng xong, tôi còn lau nhà, dọn dẹp mọi thứ thật sạch sẽ, ấm cúng. Rồi ngồi bên cửa sổ nhìn về hướng anh sẽ về, kiên nhẫn và không động đậy giống như một hòn vọng phu. Tôi khắc khoải chờ anh qua từng phút giây, hy vọng sớm muộn sẽ thấy bóng dáng cao to của chồng xuất hiện trước mặt.

Nhưng đợi mãi vẫn không thấy đâu. Tôi sốt ruột quá, e xảy ra chuyện gì dọc đường. Hơn một giờ chiều, anh gọi điện về xin lỗi, nói là vừa xuống sân bay đã bị tổng giám đốc “cướp đi” tẩy trần. Anh nói “chỉ đi đáp lễ một lúc thôi”.

Không ngờ “một lúc” của anh kéo dài tới tối. Phải hơn 12 giờ đêm, anh mới về, người sặc mùi rượu, quét sạch mọi tâm tư lãng mạn, ngọt ngào và sự mong chờ nhung nhớ của tôi.

Tôi nhịn, nghĩ bụng hẳn anh sẽ bù đắp cho tôi trên giường. Ai dè, vừa nằm xuống, anh đã như một đống bùn nhão, lại còn liên tục kêu ca: “Nóng thế, sao nóng thế, sao không bật điều hòa?”. Tôi vừa bực và đau lòng.

Tôi chạy ra ban công, muốn xem phản ứng của anh. Anh vẫn không nhúc nhích. Tôi vào phòng thay quần áo, cố gây ra tiếng động lớn rồi đứng chờ ở ngoài cửa ra vào, muốn anh đuổi theo. Nhưng anh vẫn không động đậy. Tôi thất vọng tột cùng, liền bỏ đi. Tôi chạy rất lâu, như một đứa trẻ bị bắt nạt. Tưởng tượng anh mở mắt nhìn thấy mọi thứ ắt phải buồn lắm. Nỗi buồn của anh khiến tôi hả dạ. Tôi còn cố ý mang cả di động và máy nhắn tin, mơ tưởng anh gọi tôi về.

Nhưng chẳng có gì cả. Chỉ có cát bụi do gió quét qua, phủ lên mắt, lên người tôi. Thế giới trong mắt tôi mịt mờ. Gió ngày càng mạnh, cuốn hết những cái oi bức của một ngày. Lúc bỏ đi, tôi chỉ mặc một chiếc váy liền mỏng mảnh, nên giờ đây trong gió lạnh, tôi run lập cập.

Không có nơi trú ẩn, tâm trạng lại buồn bực, tôi vào một nhà nghỉ thuê một phòng. Lúc đó tôi chỉ muốn xả hơi một lát nhưng bên cạnh không có một bờ vai để tôi có thể tựa vào mà khóc than.

Thật kỳ lạ, tôi nhớ tới “cảnh sát cứu hỏa”, nhớ tới nụ cười đầy quan tâm của ông trong thang máy. Ông đã bước sang tuổi 40, xét về mọi mặt đều được coi là người đàn ông xuất sắc. Trong ấn tượng của tôi, ông là một người đàn ông rất biết thông cảm và chia sẻ, hàng ngày tuy nói ít nhưng luôn gần gũi, thân mật với cấp dưới. Luôn kiên nhẫn lắng nghe những buồn bực và bất hạnh mà cấp dưới gặp phải trong cuộc sống và trong công việc.

Thực ra trước đó, tôi và ông từng “cùng ở một phòng”. Mấy tháng trước, chúng tôi cùng đi công tác. Buổi tối ông tới phòng tôi bàn công việc. Chúng tôi càng nói chuyện càng gần gũi hơn. Tôi cũng kể một số phiền muộn trong cuộc sống của mình, kể về quan hệ giữa hai vợ chồng. Ông im lặng lắng nghe, chốc chốc lại an ủi, rồi cũng khuyên tôi nên hiểu được cái khó của người chồng. Ông có thể hiểu rõ nỗi khổ của tôi, vì vợ ông cũng thường oán trách công việc ông quá nhiều.

Hôm đó chúng tôi nói chuyện rất lâu. Sự khoan dung, biết chia sẻ của một người đàn ông từng trải như ông khiến tôi xúc động. Lần đó tôi thực sự cảm kích ông vì đã rất lâu, tôi không than thở với bất kỳ ai về nỗi khổ tâm của mình. Những lời an ủi của ông đã động viên tôi rất nhiều. Hôm đó tôi cảm động nói tôi không coi ông là một người đàn ông, mà là một người bạn thân nên mới nói với ông nhiều đến vậy. Ông cũng cám ơn tôi vì sự tin tưởng đó. Rồi ông trở về phòng mình. Chúng tôi không có chuyện gì cả.

Những việc này khiến chúng tôi sau này cộng tác chặt chẽ và thân thiết hơn. Tôi luôn coi ông như một người bạn tâm tình an toàn và đáng tin cậy.

Trong lúc không ai giúp đỡ, tôi lại gọi điện cho ông, khóc và kể lể tình cảnh của mình. Không bao lâu, ông lái xe tới.

Ông cứ im lặng nghe tôi kể. Ánh mắt quan tâm của ông khiến tôi không khỏi phải suy nghĩ. Sao chồng mình lại không được như thế này? Lẽ nào khi tôi tức giận mới dỗ dành tôi?

Cứ nghĩ vậy, tôi lại đau lòng hơn, khóc dữ dội tới mức toàn thân run bần bật. Ông ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy tôi. Lập tức, tôi thấy người mềm nhũn, mất tự chủ, ngả luôn lên vai ông khóc than, cảm nhận được hơi ấm của người đàn ông. Rồi dần dần, một dục vọng nóng hổi dâng lên trong người tôi, như thể người bay bổng lên vậy. Ông vẫn nhìn tôi âu yếm, ánh mắt đó khiến hơi thở của tôi trở nên rối loạn, tim đập thình thình. Tôi hiểu rằng thật ra mình thèm khát đàn ông xiết bao. Thân thể khô héo của tôi bấy lâu dần dần bị ánh mắt âu yếm đó đốt bùng lên. Tôi từ từ đổ vào lòng ông, mặc cho hai bàn tay ấm nóng của ông mặc sức du hành trên người tôi. Cuối cùng, tôi ngả ra chiếc giường đôi của nhà nghỉ…

Sám hối sau khi đi lệch đường

Sau giây phút ấy, tôi lại khóc, nhớ đến chồng. Dù anh không hề quan tâm tới tôi, tôi vẫn nhớ anh từng phút từng giây. Ngay cả khi đấy trong đầu tôi vẫn không ngừng xuất hiện gương mặt và nụ cười của chồng tôi. Thậm chí tôi còn cảm giác thấy người đàn ông đang đi vào cơ thể tôi kia là chồng tôi, chứ không phải là “cảnh sát cứu hỏa”.

Không cần tôi giải thích, “cảnh sát” cũng hiểu được lý do tôi khóc. Vì dù sao ông cũng là người đã có gia đình. Nhưng trong mắt ông, tôi không thấy chút day dứt. Lẽ nào ông không nghĩ tới vợ mình dù chỉ một chút xíu? Quả thực tôi rất khó lý giải, tại sao đàn ông và đàn bà lại khác nhau nhiều đến thế? Họ luôn có thể thản nhiên chấp nhận những việc như vậy, nhưng phụ nữ lại luôn day dứt tâm lý.

“Cảnh sát” thư thái nằm hút thuốc. Đàn ông thường có thói quen hút thuốc sau đó. Nghe nói đó là cách rất tốt để giải tỏa những căng thẳng sau khi quan hệ. Tôi cũng muốn hút một điếu. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi hút thuốc. “Cảnh sát” nhìn tôi ngạc nhiên rồi cũng châm cho tôi một điếu. Ông khuyên tôi đừng nghĩ nhiều, chúng ta đều trung niên rồi, đừng quá nặng nề chuyện này. Nhưng tôi vẫn coi nặng và nghĩ chuyện xảy ra và không xảy ra là hoàn toàn khác nhau. Tôi hỏi nếu biết vợ mình với người khác như vậy lúc đó ông nghĩ sao, lẽ nào cũng tự an ủi như thế? Sắc mặt của “cảnh sát” lập tức phẫn nộ. Rõ ràng câu nói của tôi đã xúc phạm lòng tự trọng của ông. Ông cười khẩy, nói, vợ tôi không bao giờ lên giường với người khác. Trái tim tôi lập tức như bị dội nước lạnh. Đúng thế, chỉ có bọn đàn bà hư hỏng mới ngủ với thằng đàn ông khác. Tôi lập tức nhận thức được rằng mình chính là con đàn bà hư hỏng. “Cảnh sát” hút xong điếu thuốc, nói muốn đi tắm, hỏi tôi có thể giúp ông cọ trong bồn tắm không. Tôi không thèm nhìn ông. Ông có vẻ hơi thất vọng, đi thẳng vào nhà tắm.

“Cảnh sát” vừa đi, lòng tôi rối như tơ vò, không biết có nên gọi điện cho chồng không. Tôi rất nhớ anh, thậm chí rất muốn kể thật tất cả mọi chuyện xảy ra. Nhưng tôi lại không dám, không còn mặt mũi nào nữa. Chồng tôi mà biết chắc chắn sẽ bỏ tôi. Tôi sợ, rất sợ bị chồng bỏ. Nghĩ tới đây, tôi ân hận vô cùng. Nếu không xảy ra chuyện này, chỉ tâm tình với nhau, thậm chí tôi có úp mặt vào ngực anh khóc lóc cũng không sao. Đây là lần đầu tiên, tôi… với một người đàn ông khác không phải là chồng mình. Tôi lại ân hận, lại sợ hãi, mất bình tĩnh. Lúc “cảnh sát” đi ra khỏi nhà tắm cũng là lúc tôi phát hiện thấy mình đã hút xong bốn điếu thuốc. Không ngờ mình có thể hút được nhiều đến vậy. “Cảnh sát” quay về giường với gương mặt mãn nguyện. Ông quàng tay ôm tôi, bị tôi chán ghét đẩy ra. Tôi không muốn ông ấy đụng vào cơ thể của tôi nữa. Ông không hài lòng, bực bội chui tọt vào chăn. Chẳng bao lâu đã ngáy ầm ĩ như lợn, càng khiến tôi thấy ghê tởm. Tôi ngủ sang giường khác, nhưng không tài nào ngủ được. Suốt đêm, tôi không chợp mắt, vừa khóc, vừa nhớ lại những tháng ngày ân ái mặn nồng với chồng. Lúc đó tôi chỉ mong đêm đó qua nhanh, và coi như chưa có gì xảy ra.

Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ rời khỏi nhà nghỉ. Mở cửa nhà mình như tên ăn trộm. Chồng tôi đã dậy, đang vội vàng mặc quần áo chuẩn bị đi làm. Thậm chí anh không phát hiện thấy tôi có gì khác biệt, chỉ ra sức xin lỗi. Nói rằng đêm qua quả thật uống say quá. Rồi như thường lệ, anh lôi trong va ly ra rất nhiều quà mua cho tôi. Nhìn thấy quà, tôi lại òa lên khóc rất dữ dội. Anh hốt hoảng ôm lấy tôi, van xin tôi hãy tha thứ cho anh hành vi hôm qua. Tôi thầm nghĩ lẽ ra người phải cầu xin tha thứ là tôi mới đúng.

Rồi tôi nói dối tối qua ngủ lại nhà một người bạn thân. Anh cũng tin, rồi đi làm. “Cảnh sát” gọi điện tới, trách sao tôi về không một lời từ giã. Tôi không biết trả lời ra sao, chỉ nói với ông từ nay đừng nhắc tới chuyện xảy ra hôm qua nữa.

Tôi hy vọng xiết bao tối qua không xảy ra chuyện gì.

Nhưng hơn hai tháng sau, tôi phát hiện thấy cơ thể mình khang khác, liền tới bệnh viện kiểm tra.

Hôm đó, tôi dán mắt vào ô cửa phòng xét nghiệm, không biết khi nó được mở ra sẽ có tuyên bố gì đối với tôi.

Kết quả khiến tôi lo lắng nhất vẫn xuất hiện: tôi có thai. Vừa nhìn thấy kết quả xét nghiệm, tim tôi đập hoảng hốt. Sao lại như vậy? Sao lại có thể?

Tỉ lệ sai lầm trong xét nghiệm là bao nhiêu? – Tôi hỏi bác sĩ. Bác sĩ hỏi, có muốn xét nghiệm lại không?

Tôi xét nghiệm tiếp lần hai, lại phập phồng chờ đợi. Ô cửa lại mở. Vậy là chắc chắn tôi có thai.

Đầu tôi như nổ tung, vết đau nhức nhối, hận không thể gào to: Trời ơi, sao lại như vậy?

Hôm đó, tôi báo cho “cảnh sát” kết quả xét nghiệm. Vừa nghe, ông lập tức biến sắc, cương quyết nói tuyệt đối không thể là con ông. Tôi nói, thật quái lạ, tôi kết hôn đã bẩy, tám năm, chờ mãi mà không có con. Ông nói, cũng khó nói, chẳng lẽ chồng cô sau này không hề đụng chạm tới cô sao? Tôi không biết nói gì, chỉ muốn ông đưa tôi tới một thành phố khác nạo thai. Ông từ chối, nói rằng có thể đưa tiền, nhưng không thể đưa cô đi được.

Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của “cảnh sát”, tôi tuyệt vọng quá. Không ngờ đàn ông là vậy. Những ảo tưởng cuối cùng của tôi về đàn ông đã vỡ tan.

Tôi tới bệnh viện một mình. Không ngờ bác sĩ nói rằng, với tình hình sức khỏe và tuổi tác của tôi, nếu nạo thai, sau này có thể không có con nữa. Trời ạ, tôi khóc cạn nước mắt. Ân hận, bất lực bao trùm lấy tôi. Tôi ngã quỵ, nằm nhà mất ba ngày.

Những ngày đó, chồng tôi lại đi công tác. Ngoài hơi thở của tôi, khắp nhà như không thấy chút sức sống. Lúc đó nếu có một đứa trẻ bầu bạn thì tuyệt biết bao… Tình mẫu tử trong tôi trỗi dậy, không nhịn được khóc. Khóc no, tôi lại quay về với thực tại. Vừa nghĩ đến mầm non đang ủ trong người tôi sẽ là một thứ trái vô danh, tôi lại chìm trong bất lực. Tôi biết không nên giữ đứa trẻ này, nhưng tôi thực sự muốn làm mẹ. Vậy phải lựa chọn ra sao?

Cuối cùng, tôi quyết định thật ngu xuẩn-cứ để đứa bé sinh ra. Tôi quá cần con trẻ rồi. Còn tự an ủi, không chừng đó chính là con của chồng mình.

Sự việc đã đến nước này, chuyện mà tôi ân hận nhất không phải là xảy ra “chuyện tình một đêm” mà báo cho chồng biết rằng tôi đã mang thai.

Hôm anh vừa về, tôi cố tình giả bộ vui sướng báo với anh rằng tôi đã có thai. Rồi ngu ngốc chờ đợi nụ cười hoan hỉ trên mặt anh. Dù sao, anh cũng muốn có con mà.

Không ngờ phản ứng của anh làm tôi sợ hãi. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đầu phẫn nộ, rồi túm chặt mớ tóc dài của tôi, quát, “Có con với thằng nào?”

Tôi khiếp sợ, không hiểu tại sao anh đối xử với tôi như vậy. Cứ ngỡ anh không biết gì về chuyện giữa tôi và “cảnh sát”.

Chồng tôi nhìn tôi bằng ánh mắt hận thù và dữ tợn.

Tôi sợ quá nhưng vẫn cương quyết nói đó là con của anh. Anh cười phá lên, nói bao năm qua, anh luôn giấu kín một bí mật rằng anh không có khả năng sinh con. Sau khi chúng tôi cưới nhau, anh đã tới bệnh viện kiểm tra. Vì vậy anh luôn thoái thác rằng không muốn có con.

Lời nói của anh khiến tôi run cả người, nước mắt rơi xuống như mưa. Đó chính là người chồng của tôi đã từng chung sống tám năm ư?. Suốt tám năm đó, anh lừa dối tôi.

Tôi khó có thể chịu đựng nổi tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Càng không dám tưởng tượng chồng tôi sẽ đối xử với tôi ra sao sau khi biết được tôi quan hệ với người khác. Lúc đó tôi tự nói với mình, thôi rồi, tất cả đã chấm hết.

Rồi tôi kể lại hết chuyện xảy ra giữa tôi và “cảnh sát”. Anh khóc, lấy nhau bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh khóc.

Sau đó, anh dọn đi. Vài tháng sau, tôi nhận được thông báo ly hôn. Thế là chúng tôi ly dị nhau. Tới tận bây giờ, bố mẹ và bạn bè tôi đều không biết rõ nguyên nhân thật về chuyện chúng tôi chia tay nhau. Có ai hỏi, tôi chỉ nói do “tính cách không hợp”. Tôi không có mặt mũi nào nói rằng thật ra “một cuộc tình một đêm” đã phá tan hôn nhân của tôi.

Cuộc sống tôi giờ đây coi như đã chấm dứt. Người đàn ông từng yêu tôi nhất trên thế gian này cuối cùng cũng lìa bỏ tôi, mang theo đau khổ và oán hận. Bố mẹ và bạn bè ra sức an ủi tôi, nhưng có ích gì cơ chứ? Cuộc sống mà tôi đã quen thuộc bỗng chốc đảo lộn, từ chỗ mạnh mẽ bỗng trở nên bệnh hoạn, từ hạnh phúc trở thành bi kịch. Cơ thể tôi cũng tan nát từ sau lần phá thai.

Hôm quyết định bỏ đứa trẻ, tôi không hề nhỏ một giọt nước mắt. Tôi thấy mình không đủ tư cách để khóc. Nằm trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, tôi mụ mẫm nhìn đăm đắm vào cây đèn vàng mờ nhạt trong phòng. Cám cảnh thấy cuộc đời mình sau này cũng sẽ vàng vọt, tăm tối, mãi mãi không có một ngày tươi sáng và lấp lánh như trước nữa.

Lúc khối thịt trong lòng tôi bị cắt rời, tôi đau đớn khôn nguôi. Dù sao nó cũng là một sinh mệnh hoàn chỉnh, nhưng tôi không có mặt mũi nào đưa nó đến cái thế giới này.

Cuối cùng Hứa Mạn Lệ vẫn không gặp tôi. Cô chỉ dặn dò nhớ thay tên cho cô trong câu chuyện vì không có mặt mũi nào gặp lại mọi người. Qua điện thoại, tôi chúc cô sớm bước ra khỏi bóng tối. Cô cười đau khổ, không nói thêm điều gì.


Related Posts

No related posts.

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!