Gái trinh?! (24)

Tác giả: Tranh Tử
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Người yêu thứ ba chính là chồng tôi bây giờ. Vương Cương. Ba năm trước tôi tốt nghiệp, trở thành giáo viên tiếng Anh tại một trường điểm ở Bắc Kinh. Vương Cương là đồng nghiệp, hơn tôi sáu tuổi. Vào nghề không bao lâu, tôi thường được nghe các cô giáo kể vô số chuyện về anh. Trong sự miêu tả của họ, anh thuộc dạng bạch mã công tử, không chỉ ngoại hình đẹp trai mà năng lực cũng khá, tuổi còn trẻ song đã được giao chức phó chủ nhiệm khoa Giáo vụ. Vài hôm sau, tôi gặp Vương Cương tại nhà ăn, nom nho nhã, chừng ba mươi tuổi. Chỉ vậy thôi. Thoạt đầu tôi cũng không thấy anh có gì đặc biệt, thậm chí còn nghi ngờ các cô giáo của trường quá dễ dãi trong việc đánh giá. Một người đàn ông như vậy mà có thể là “ngôi sao” của họ thì thật là khó hiểu. Rồi tiếp xúc nhiều hơn, tôi dần phát hiện đúng là anh có sức hấp dẫn. Không chỉ hội đủ những ưu điểm mà một người đàn ông nghiêm túc cần có, anh còn rất hóm hỉnh, biết cảm thông và luôn đem lại cho người khác cảm giác thoải mái.
Sau đó tôi còn biết Vương Cương chưa từng kết hôn, cũng chưa có cả người yêu, và riêng điều này khiến tôi thấy lạ. Một người đàn ông xuất sắc như thế, tuổi tác cũng không còn ít ỏi gì, sao vẫn độc thân trăm phần trăm vậy? Nhớ có lần một đồng nghiệp nữ trêu tôi, “Mễ Lạc này, cậu cũng được đấy chứ, sao vẫn chưa chịu yêu ai? Tớ thấy cậu và Vương Cương đẹp đôi ra phết.” Mấy cô giáo khác cũng hùa vào. Tôi tuy ngượng nhưng không phải không xốn xang. Kể ra cũng thật lạ, sau khi bị họ trêu chọc, mỗi lần gặp Vương Cương tôi lại không khỏi bấn loạn, và đâm ngày càng có tình cảm với anh. Như đã kể, tính tôi hễ gặp được người đàn ông mà tôi thích thì tức khắc chủ động đeo đuổi, không biết nói gì cũng cố phải tìm lời mà nói. Tóm lại, tôi bắt đầu nghĩ cách để được gần gũi anh.
Không ngờ anh cũng có ý tương tự. Vương Cương thú thật rằng ngay từ lần đầu thấy tôi anh đã có cảm tình. Tôi thì nói, “Anh là người đàn ông đầu tiên khiến em có ý nghĩ kết hôn.” Đó là lời nói thật. Trước khi gặp anh tôi đã từng yêu, từng ân ái với người yêu, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến hai từ “hôn nhân”. Nhưng ba năm trước, đúng ngày Lễ Tình nhân, khi Vương Cương trịnh trọng tặng ba bông hồng, tôi đột nhiên ôm chầm lấy anh và nói, “Chúng ta lấy nhau đi, lấy nhau đi!” cảm giác đó thật đặc biệt. Đến khi đó chúng tôi mới trao nhau nụ hôn.
Nhanh chóng, hai đứa lo chuẩn bị đám cưới. Cũng chính từ khi đó, lần đầu tiên tôi cảm nhận được tầm quan trọng về sự trinh trắng của phụ nữ đối với người chồng đầu tiên của mình. Đó là hôm tôi khoe với cô bạn thân rằng tôi sắp lấy chồng. Cô ấy chúc tụng không ngớt rồi đột nhiên hạ giọng hỏi tôi có còn giữ được nó không. Tôi đáp, “Không, mất từ năm mười tám rồi.” Nghe vậy, cô ấy giật mình, chau mày lại. “Cậu cẩn thận đấy. Đàn ông là rất cố chấp chuyện đó. Có người tuy không nói ra song lòng đầy ấm ức, thậm chí thay đổi cả tính tình rồi dẫn đến ly hôn cơ đấy.” Tôi thở dài, “Quan trọng đến thế sao? Nếu quả là anh ấy chỉ coi trọng cái đó thì tớ cũng chả muốn cưới nữa.”
Nói thực, tôi luôn cảm thấy hai từ trinh tiết là rất bất công đối với phụ nữ. Mà còn trách ai khi chính mình lại cứ tự đặt mình vào vị trí thứ yếu? Mất công nghiên cứu bao nhiêu sản phẩm làm nở ngực để làm gì? Có quảng cáo đã in đậm câu Làm phụ nữ “cực” hay! Nói trắng ra, cái “cực” này chỉ là để cho cánh đàn ông xem. Bao nhiêu ảnh trang bìa báo chí xanh xanh, đỏ đỏ hầu hết là phụ nữ, nom thật xinh đẹp, rực rỡ, nhưng thực tế vẫn là tồn tại để đàn ông nhìn ngắm. Rồi tại sao lại cần tới Phẫu thuật vá màng trinh? Không những thế, phẫu thuật này còn được quảng cáo rầm rộ. Nó chứng tỏ phụ nữ có chướng ngại về tâm lý, luôn áy náy về chuyện thất thân. Bao nhiêu cô gái sắp lấy chồng đã phải lo lắng điên cuồng về chuyện cái đó không còn lành lặn? Còn cánh đàn ông thì sao? Tại sao Thượng đế không tạo cho họ cái màng đó nhỉ? Nói thật, chỉ vừa nghe đến việc phụ nữ phải đi làm phẫu thuật khôi phục lại cái đó là tôi đã tức điên lên. Thiếu gì cô gái chưa từng ân ái nhưng ai dám bảo đảm cái đó hoàn toàn không bị thương tổn? Từ khi đi học, có cô gái nào không phải chạy, nhảy, leo trèo trong môn thể dục…?
Nghe tôi phản ứng vậy, cô bạn lập tức nhắc nhở phải cân nhắc kỹ nếu không muốn mắc sai lầm lớn. Rồi cô dẫn ra ví dụ.
“Tớ có một con bạn cứ day dứt chuyện mình không trinh trắng nên một hai định nói thật với chồng. Tớ bèn khuyên, “Đó không là lỗi của cậu, chỉ là do cậu bị bọn xấu lẻn vào hiếp khi đang ngủ, và cậu không có lỗi.” Nhưng cô ấy vẫn kể ra với chồng. Kết quả, chồng đòi ly hôn. Cậu xem như vậy, ai khốn nạn hơn, ai ích kỷ hơn?” Cô bạn tôi nói xong thở dài than vãn, “Thật không ngờ, kẻ bị trừng phạt lại chính là người muốn sống trung thực để giảm bớt nỗi đau trong lòng.”
Thật sự chỉ có vậy mà ly hôn sao? Câu chuyện cô ta kể làm tôi lo lắng. Cô bạn vội an ủi.
“Nhưng vẫn có cách giải quyết. Phải tuyệt đối giữ bí mật. Đó mới là cách lựa chọn tốt nhất để chuyện này được êm thấm.” Nói đến đây, mắt cô ta ánh lên chút xảo quyệt, hạ giọng thầm thì, “Hồi trước, để tránh rắc rối, tớ chọn lễ cưới vào đúng ngày thứ tư sau kỳ kinh. Chẳng phải họ muốn nhìn thấy vệt hồng hồng sao? Chúng ta có thể để họ nhìn thấy, trêu cho vui!” Chúng tôi phá lên cười. Cô ấy nói tiếp. “Không phải tớ ranh ma gì, chỉ vì thực ra chả còn cách nào khác. Một là vừa dẹp tan được mọi ngờ vực, hai là ai có thể chứng minh chồng mình cũng là trai tân? Như vậy coi như cũng có chút công bằng.”
Được truyền kinh nghiệm, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn, cảm thấy cũng có chỗ để dựa vào. Trước khi về tôi cảm kích nói với cô bạn, “Cưới xong, nhất định phải mời cậu đi ăn riêng một bữa.” Cô bạn cười đáp, “Tất nhiên, ăn mừng thì không thể thiếu được rồi, nhưng nhất định phải tính thời gian thật chuẩn đấy nhé. Vẫn sạch bong ra là cậu gay go đấy!”
Có lẽ đó là bài tính khó nhất đời tôi. Nhưng cuối cùng tôi cũng có đáp số. Ngày thứ hai trước hôn lễ, rốt cục thì điều mà tôi mong chờ cũng tới. Hôm đó Vương Cương cũng phải ngạc nhiên vặn hỏi vì thấy tôi vui vẻ khác thường. Tôi nháy nháy mắt ra vẻ bí mật, “Không nói cho anh biết.” Tất nhiên là anh không chịu, cứ tra tới tận cùng. Tôi đành phải bịa rằng được một người họ hàng gửi tặng bộ trang phục mà tôi rất thích.
Rồi cái đêm tân hôn cũng tới. Tuy hôm đó cả hai đều rất mệt, nhưng nằm trên giường chưa ấm chỗ Vương Cương đã kéo tôi vào lòng. Lúc đó tôi cực kỳ căng thẳng, một mặt vừa phải tỏ ra nồng ấm với chồng, một mặt thầm cầu khẩn, “Thời khắc quan trọng đã đến, xin đừng xảy ra sơ sót gì.”
Bực mình là chồng tôi hôm đó, động tác vừa mềm mại, chậm chạp, lại vừa nói nhiều. Ôm ấp nhau chán, đột nhiên anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm giọng hỏi. “Em yêu, đây là lần đầu tiên của em phải không?” Tôi lập tức dùng ngay ánh mắt cứng cỏi đáp lại, “Đương nhiên là lần đầu rồi.” Chồng tôi tươi rói mặt mũi. Nói thật, lúc nhìn vào mắt anh tôi cũng rất day dứt. Nhưng sự việc đã đến nước này thì đành phải nghiến răng cho xong thôi.
Thời gian trôi thật chậm, đợi mãi, cuối cùng thì chồng tôi mới nhẹ nhàng đi vào cơ thể tôi. Không cần nghĩ ngợi gì, tôi lập tức kêu đau và cũng lập tức, chồng tôi dừng lại, đưa miếng giấy cho tôi. Khi nhìn thấy dấu tích trên miếng giấy, chồng tôi mừng phát run lên.
“Cảm tạ trời đất!” tôi thở dài.
Chồng tôi nói, trước đó anh cũng rất căng thẳng. Nếu không thấy gì chứng tỏ sự trong trắng của tôi, nhất định anh sẽ vỡ mộng. Rồi anh đau khổ kể ra cuộc tình năm năm về trước. Anh rất yêu người con gái đó, chỉ mỗi tội cô lại thẳng thắn kể ra đã từng trao thân gửi phận cho người yêu trước anh, khiến anh luôn cảm thấy khó chịu, đến mức cuối cùng phải chia tay nhau. Từ đó anh không yêu ai nữa, bởi đã mất lòng tin vào phụ nữ, cho tới khi gặp tôi.
Nghe anh kể, tôi sợ quá, may mà được cô bạn quý cảnh báo trước. Nếu cứ theo tính cách tôi, nhất định tôi cũng sẽ kể thật với anh mọi chuyện ngay trong đêm tân hôn. Và như vậy, thật ra không dám tưởng tượng vợ chồng tôi sẽ có kết cục ra sao. Nghĩ lại càng thấy đáng thương cho người phụ nữ khi phải diễn kịch cả trong đêm tân hôn.
Nhưng bây giờ ngẫm lại thấy lần “lừa đảo” đó cũng đáng giá, chúng tôi luôn sống trong hòa thuận, hạnh phúc.




