Chuyện tình một đêm (25)

Tác giả: Chi Xuyên
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Dư vị ngoại tình không ngọt ngào
Một buổi ban ngày, anh đang nghỉ ở nhà. Tôi gọi điện tới nói muốn trò chuyện với anh. Anh kêu tôi tới nhà. Do dự rất lâu, tôi mới đến. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi đến nhà anh. Nhà rất bừa bộn. Không thể hiểu nổi hai vợ chồng họ lại có thể cho phép nhà mình vừa bẩn vừa lộn xộn như cái nhà kho. Lý Nam như vừa ngủ dậy, không mấy tươi tỉnh. Anh hỏi tôi muốn nói gì? Đột ngột quá, tôi không ra được lời lẽ nào thích hợp. Thực ra lúc đó tâm trạng tôi cũng rối bời, có lẽ chỉ muốn nói chuyện với anh, hy vọng cả hai không nên giữ mối quan hệ quá đà này vì đều không có lợi cho ai cả.
Tôi im lặng hồi lâu. Anh cứ nhìn tôi đắm đuối. Tim tôi đập loạn xạ, rồi hỏi có thật anh yêu tôi không. Lúc đó tôi nghĩ, nếu anh nói có, có thể tôi làm gì điều gì đó cho anh. Nhưng thái độ anh thật khác thường: “Anh không yêu em. Nhưng dù sao em cũng đã tới rồi, chúng ta vui vẻ một lần đi!”. Tôi kinh ngạc nhìn anh, muốn biết phải chăng anh đùa. Lý Nam hút thuốc, nhìn tôi rất khó hiểu. Đối với tôi, ánh mắt đó thật xa lạ, chưa từng nhìn thấy. Tôi hỏi vì sao không yêu tôi, lại muốn vui vẻ với tôi, lẽ nào anh chỉ muốn thể xác của tôi? Anh cười lạnh lùng, hỏi, “Lẽ nào tôi còn có thể lấy được cái khác? Lẽ nào tôi lại tưởng tượng được chung sống với cô tới đầu bạc răng long?”. Tôi im lặng, không biết nói sao. Đúng vậy, ngoại trừ vui vẻ một lần ra, chúng tôi có thể làm gì để phá đi cái tình yêu không nên xảy ra. Lúc đó, chúng tôi đều cho rằng quen biết đối phương là bắt đầu một cuộc tình.
Nói xong những câu này, chúng tôi đều im lặng. Anh ngắm tôi. Tôi ngắm cái sàn nhà, tâm trạng rối bời, cũng muốn vui vẻ với anh một lần. Nhưng cũng không dám, sợ chồng biết. Vài phút sau, tôi nói muốn về nhà. Anh lạnh lùng nói, thế thì về đi. Nhưng tôi vừa bước tới cửa, anh đã chạy theo ôm ghì lấy tôi. Rồi áp chặt người vào lưng tôi, âu yếm đôi tai tôi. Anh rất hưng phấn, tôi cũng vậy, bị lửa trong anh chinh phục, tôi dần dần ngã vào lòng anh. Nói thật, tôi vẫn thầm khát khao một cảnh như vậy xuất hiện.
Những việc sau đó không nói cũng biết. Anh rất tuyệt, cực kỳ giàu kinh nghiệm, đem lại cho tôi những vui sướng và thỏa mãn chưa từng có. Nhưng niềm vui đó cũng mang nỗi buồn. Anh khóc, tôi cũng thế. Khi anh vừa đi vào người tôi, tôi đã bắt đầu rơi lệ. Anh điên cuồng yêu tôi, rồ dại nói muốn chiếm hữu tôi suốt đời. Tôi biết anh thật lòng vì tôi tin những giọt nước mắt của anh là thật. Anh nói chưa từng khóc vì phụ nữ. Hôm đó tôi sung sướng, nhưng cũng rất tuyệt vọng. Cuộc sốngdường như luôn như vậy, luôn có một số nguyện vọng khó có thể thực hiện được hoàn toàn, luôn có một số người không thể thực sự chiếm hữu. Tôi nói với anh rằng tôi cũng đau khổ. Anh nói chúng ta hãy thoải mái, vui vẻ làm một lần, sau này không được liên hệ với nhau nữa. Tôi khóc, gật đầu, có lẽ đó là cách tốt nhất.
Hôm đó, cả hai chúng tôi đều vội vàng, sợ vợ anh về bất chừng. Tôi lại càng sợ hơn, sợ bị chồng phát hiện, kết quả sẽ rất nghiêm trọng. Vì thế làm xong, tôi vội vã ra về. Trên đường, anh gọi điện cho tôi, nói yêu tôi rồi dập máy. Tôi đau khổ vô cùng.
Nhưng sau lần đó, Lý Nam vẫn không ngừng xuất hiện ở cửa hàng chúng tôi. Anh nói không thể chịu được nếu không gặp tôi. Tôi cũng vậy. Tôi không thể hoàn toàn tuyệt tình với anh. Sau hôm đó, tôi thường nhớ tới anh trong mỗi đêm, thậm chí khi ân ái với chồng vẫn nhớ tới anh, mơ tưởng đang cùng anh. Nhưng sau đó chúng tôi gặp nhau không được tự nhiên như trước. Tôi không kìm chế nổi muốn tránh né ánh mắt của anh. Anh cũng vậy, không thoải mái như trước nữa.
Không biết tại sao, chồng tôi cũng có phản ứng trước thái độ qua lại giữa tôi và Lý Nam. Một tối, lúc Lý Nam sắp về cũng vừa vặn tôi tới cửa hàng, tôi muốn đi cùng anh. Nhưng từ ánh mắt của chồng, tôi đọc thấy anh không vui, dù chỉ thoáng qua. Hôm đó, tôi và Lý Nam đi đường cách nhau rất xa. Tôi thấy mình không thể phụ lòng tin của chồng, Lý Nam cũng vậy. Anh nói từ sau, chúng ta đừng nghĩ ngợi gì nhiều, hãy sống tốt cuộc sống của mình. Anh nói thế, tôi cũng nhẹ nhõm hơn. Lúc tới nhà, chúng tôi cười và tạm biệt nhau, nhẹ nhàng như những người bạn. Lúc đó tôi cứ tưởng mọi chuyện sẽ qua đi nhẹ nhàng như thế. Từ sau đó, chúng tôi không hề quan hệ tình dục với anh. Lần buông thả kia có thể coi là tình một đêm. Nhưng cuộc sống của tôi bị biến đổi kể từ lần sa ngã đó, Lý Nam cũng vậy.
Một thời gian sau, có một hôm đã khuya, Lý Nam và bạn bè kéo tới ăn lẩu. Chồng tôi đã ngủ nên tôi tiếp thay. Một lát sau, chồng tôi gọi điện xuống hỏi có phải Lý Nam tới không. Tôi đáp, vâng. Chồng tôi nói, đuổi hết đi. Chắc chắn chồng tôi đã phát hiện ra điều gì. Hôm sau, thấy tôi ủ dột, Lý Nam khuyên, cầm lên được cũng bỏ xuống được. Sau khi phát hiện thấy thái độ khác thường của chồng tôi, anh cũng ít lui tới. Tôi rất buồn, gọi điện cho anh, nhưng anh chỉ nói nhiều câu khiến tôi bị tổn thương. Tức giận, tôi nói: Sau này anh đừng tới nữa. Những ngày sau đó, tôi liên tiếp làm hỏng chuyện, tâm tính rất bất thường. Lý Nam đi công tác ngoại tỉnh, trước khi đi cũng không hề chào tôi. Nửa tháng sau, anh mới về, chưa về đến nhà đã tới thẳng nhà hàng của tôi. Vừa gặp tôi, anh đã hỏi ngay: “Có nhớ anh không”. Tôi đáp: “Anh đừng nói những câu như vậy để lôi kéo tôi”. Anh lại nói: “Chồng em là người tốt. Em cố sống vui vẻ, đi theo anh cũng chẳng được gì”.
Quan hệ giữa tôi và Lý Nam trở nên tinh tế. Lúc có mặt người khác, anh cũng không giữ ý, luôn ôm hoặc hôn tôi một cái. Nhưng khi chỉ có hai người, anh lại không làm gì. Có lúc anh kể hai vợ chồng anh không ai quan tâm tới ai. Thường đều ở bên ngoài chơi tới đêm khuya mới về. Và dù anh không về nhà, cô ấy cũng không thèm gọi điện thoại. Cuộc sống tình dục cũng rất hiếm hoi, có khi một tháng cũng không quan hệ với nhau lần nào.
Quen Lý Nam đã hơn một năm, tôi cũng hiểu anh nhiều hơn. Ngoài những ấn tượng tốt ban đầu, tôi biết anh cũng có rất nhiều nhược điểm: sĩ, thích hư danh… Nhưng đối với tôi, anh vẫn có sức hấp dẫn rất lớn. Khi ở bên anh, tôi thấy anh như một đứa trẻ, còn tôi giống một bà mẹ. Tôi có thể tha thứ cho thói nghịch ngợm và những khuyết điểm của anh, có thể bao dung cho anh tất cả.
Suốt một thời gian dài, tôi và anh vẫn giữ quan hệ bạn bè, rất nhẹ nhõm. Cả hai đều ra sức quên đi lần tiếp xúc thân mật một năm trước, đều hy vọng chỉ giao lưu về tinh thần. Thực ra, tôi thích kiểu quan hệ này hơn. Lý Nam cũng khống chế rất tốt. Tuy có lúc trong điện thoại, anh nói rất nhớ thân hình tôi, nhưng sau đó giữa chúng tôi hoàn toàn không xảy ra điều gì.
Tuy nhiên, lần sa ngã đó vẫn khiến tâm trạng tôi chìm đắm rất lâu. Nếu chưa từng xảy ra chuyện ân ái với anh, chắc tôi có thể thản nhiên. Dù chồng có trách tôi thích Lý Nam, tôi cũng thấy không có gì day dứt. Nhưng dù sao tôi cũng đã sa ngã, quan hệ xác thịt với một người đàn ông khác, chắc hẳn chồng tôi không thể tha thứ. Vì chồng tôi rất yêu tôi, coi tôi như thứ quý giá nhất trong cuộc đời, nên càng không thể chịu đựng được ai đó xâm phạm, chiếm đoạt tôi. Vì vậy, tôi trở nên sợ chồng. Vừa nhìn thấy ánh mắt âu yếm của chồng, tôi đã thấy mình có lỗi. Không biết anh có biết gì về chuyện xảy ra giữa tôi và Lý Nam không. Nhưng tôi thấy trong ánh mắt chồng thường không vui. Có một số việc vừa xảy ra đã khó khống chế. Cuối cùng chồng tôi vẫn viết chuyện giữa tôi và Lý Nam.
Kết cục không vui vẻ
Một hôm, khi nhà hàng sắp đóng cửa, tôi im lìm đứng bên cửa sổ, nhớ Lý Nam. Đã lâu không thấy anh tới, không biết xảy ra chuyện gì. Không ngờ chồng tôiđột nhiên bước tới, hỏi: “Em không vui sao? Có phải vì Lý Nam không?”. Đây là lần đầu tiên anh nói thẳng như vậy. Có lẽ vì chuyện này, anh kìm nén đã lâu. Nhìn ánh mắt chân thành của chồng, tôi rất đau lòng, không muốn giấu anh, liền đáp: “Đúng, em thích anh ấy, nhưng bọn em không làm gì quá giới hạn cả”. Tôi vẫn giấu chuyện kia với Lý Nam. Lúc đó tôi nói như vậy vì không muốn lừa dối anh, càng không muốn gây thương tổn cho anh. Tôi thà tự đơn độc chịu đựng những dày vò về lương tâm trong cuộc sống sau này. Nhưng nghe xong, chồng tôi rất đau lòng, anh chạy thẳng ra ngoài đường, tôi cản thế nào cũng không được. Sợ chồng sinh chuyện không hay, tôi gọi điện cho Lý Nam, mặc dù giờ đây tôi rất ân hận vì điều này. Quả thật tôi không tìm được ai khác tới giúp. Chẳng mấy chốc, anh và Tiểu Yến đều tới. Họ cùng tôi đi tìm, cũng may chồng tôi đi chưa xa, chỉ một lát là tìm được ngay. Tiểu Yến hỏi tôi tại sao. Tôi kể lại cho cô nghe. Cô ấy không hận tôi, chỉ nói Lý Nam sai. Lúc đó, cô và Lý Nam đang làm thủ tục đòi ly dị. Chuyện này chẳng qua chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.
Bây giờ tôi thực sự ân hận đã gọi Lý Nam tới. Hôm đó, vừa nhìn thấy anh, chồng tôi lập tức như biến thành một con ác thú đầy phẫn nộ. Anh túm chặt tóc Lý Nam, đấm thật lực. Tôi thực sự kinh ngạc khi Lý Nam không hề chống đỡ, trong khi tôi biết, anh thừa sức phản kháng. Nghe bạn anh kể, anh đã từng một mình đánh gục ba tên lực lưỡng định ăn cướp anh. Nhưng hôm đó anh cứ lặng thinh, như một con thú nhỏ yếu ớt ngã gục trên đất, mặc cho làn mưa đấm đá của chồng tôi trút lên người. Suốt khi bị đánh, Lý Nam không hề nhìn tôi, chỉ quỳ xuống xin chồng tôi tha thứ. Anh nói thực sự cảm thấy chồng tôi là một người bạn rất tốt, anh rất ân hận đã xảy ra chuyện quan hệ với tôi. Nhưng chồng tôi không tha thứ, anh ra sức đấm vào mặt Lý Nam. Tôi không nhịn nổi nữa, muốn lao tới ngăn chồng. Tôi khóc lóc ầm ĩ, gào to xin anh dừng tay, nhưng vô ích. Dường như tôi càng kêu, chồng tôi ra đòn càng mạnh. Tôi cũng lấy làm quái lạ rằng Tiểu Yến không những không can ngăn, cứ đứng bên cạnh xem, mà còn kéo tay tôi lại, ngăn tôi không được cản chồng tôi lại. Cô nói đó là chuyện của đàn ông, phụ nữ chúng ta không nên nhúng tay. Tôi thực sự thấy cô thật đáng sợ. Chứng kiến Lý Nam bị đánh mà trông cô vẫn lạnh lùng, thậm chí còn hơi vui mừng. Lúc đó, tôi thương xót thay cho Lý Nam. Anh bị đánh mà vợ mình lại đứng xem một cách lãnh đạm như vậy.
Chồng tôi hôm đó thật hung dữ, vừa đánh, vừa hỏi Lý Nam đang nằm bẹp trên đất rằng lúc làm tình với tôi, cảm giác có sướng không. Anh vừa đánh vừa chửi. Tôi hiểu được tâm trạng của chồng nhưng anh cũng không thể quá đáng như vậy. Dù sao trước mặt đông người như thế không được làm nhục vợ . Lúc đó có rất nhiều người xúm lại xem. Tôi thấy thật nhục nhã liền bỏ chạy.
Sau đó, tôi không gặp lại Lý Nam nữa, chỉ biết vợ chồng anh đã ly hôn. Giờ đây, tôi và Tiểu Yến vẫn là bạn, nhưng không có liên hệ gì với Lý Nam nữa. Hồi đầu, cứ ngỡ như một giấc mơ. Không biết trước đây là mơ hay bây giờ là mơ. Tôi không tin. Một người trước nay ngày nào cũng gặp, lẽ nào lại biến mất như vậy. Nhưng thực tế đúng như thế. Anh và bạn bè anh không đến nhà hàng chúng tôi ăn cơm nữa. Một thời gian sau, bạn bè anh có lui tới, nhưng vẫn không thấy bóng dáng anh. Nhìn thấy họ, tôi rất đau lòng, hẳn giờ đây Lý Nam cũng rất buồn. Một lần tôi nhìn thấy bóng anh trên đường từ đằng xa, nhưng nom không tươi tỉnh phấn chấn như trước nay. Tôi nghĩ, tôi chỉ mất đi một mình anh. Nhưng anh một lúc mất cả ba người: tôi, chồng tôi và vợ anh. Nhất định anh đau lòng hơn tôi.
Từ đó, tôi luôn buồn rầu, mặc dầu chồng tôi giờ đây đối với tôi vẫn tốt như xưa. Anh nói từ sau hôm đánh Lý Nam, anh thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Còn tôi thì không. Cuộc sống không có bóng dáng Lý Nam như luôn thiếu hụt cái gì. Tôi vẫn luôn nhớ tới anh suốt một thời gian dài. Nhớ lại những kỷ niệm ở bên anh. Chắc hẳn tôi sẽ không thể tìm ra một người bạn nào như vậy nữa. Tôi thực sự đau lòng, vì mất đi một người bạn thật sự hiểu mình. Vì phần lớn quan hệ giữa tôi và Lý Nam suốt một thời gian dài trước đây vẫn là quan hệ bạn bè bình thường.
Tôi không chỉ mất đi Lý Nam, mà còn mất đi niềm tin của chồng tôi. Sau đó cứ nghĩ tới lòng tốt của chồng, tôi lại thấy có lỗi với anh, nghĩ thầm sau này không giờ phụ anh nữa. Tôi cố gắng bù đắp những sai lầm của mình, nhưng chồng tôi thường tỏ ra mất lòng tin vào tôi. Tôi rất buồn, nhưng cũng không thể trách anh ấy. Chắc chắn rằng chuyện cũ sẽ để lại một cái bóng trong mối quan hệ giữa hai vợ chồng tôi. Giờ đây, tôi chỉ muốn nói với chồng một câu tạ lỗi, hy vọng anh có thể tha thứ cho tôi.
Sau đó, Lý Hà vẫn khóc. Cô nói vẫn đầy day dứt vì chuyện cũ. Tôi muốn an ủi cô, nhưng bất lực. Sau đó, cô tiễn tôi ra tận cửa. Lúc từ biệt, còn nói mấy câu cám ơn tôi, nói rằng sau khi kể xong chuyện thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi an ủi cô, khuyên nên điều chỉnh tâm tư, sống vui vẻ. Tôi cũng tin rằng vợ chồng cô sẽ quay lại cuộc sống vui vẻ trước nay. Cô cười, vẫn ủ ê.
Related Posts
No related posts.




