Chuyện tình một đêm (27)

Tác giả: Chi Xuyên
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Khi Julia không có nhà
Sau đó, tôi và Paul trở thành bạn. Một ngày tháng tám, mắt Julia đỏ mọng. Tôi quan tâm hỏi thăm. Cô nói em gái cô bệnh nặng, cô phải về nước gấp, có lẽ một hai tháng sau mới quay lại. Nhưng cô không an tâm bỏ lại Paul và hai con. Cuộc sống của họ đều do cô chăm sóc, từ ăn uống, giặt giũ, mua đồ. Paul không quan tâm những việc đơn giản như vậy. Cô lo lắng sau khi mình đi vắng, hai con không được ăn uống tử tế. Tôi đã từng trải qua chuyện này, nên nói Julia cứ yên tâm. Trong thời gian cô không có nhà, tôi sẽ tranh thủ nhiều thời gian hơn tới chăm sóc lũ nhóc, nhưng cũng không vì thế mà cần thêm tiền. Julia rất cảm động, cám ơn mãi.
Không lâu sau, một hôm Paul gọi điện tới báo, tuần này nghỉ không học, nhưng tiền vẫn trả tôi như thông lệ. Tôi hỏi gia đình xảy ra chuyện gì. Anh cho biết sau khi Julia đi, anh và con đều ăn ở ngoài. Kết quả đều đau bụng, ốm hết. Tối đó, tôi vẫn đến nhà Paul như lịch dạy.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy đã thấy hai đứa trẻ thiểu não nằm trên giường. Paul ngồi trên ghế bành lơ đãng xem ti vi. Trên bàn có một ít hoa quả đã gọt sẵn, nhưng không ai đụng tới.
Thấy tôi đến, Paul rất ngạc nhiên. Tôi nói không yên tâm về hai đứa trẻ. Jimmy nhìn thấy tôi, gọi toáng. Louis mách chúng bị đi ngoài hai ngày nay, không dám ăn đồ ăn bên ngoài. Nhìn hai đứa trẻ tội nghiệp, tôi rất xót xa, liền lập tức đi chợ, vào bếp nấu cho họ một bữa món Trung Quốc thông thường. Nhìn bọn trẻ ăn rào rào như hổ đói, tôi và Paul đều nhìn nhau cười. Paul cũng khen đây là bữa ăn dễ chịu nhất trong cuộc đời anh. Tôi chú ý suốt bữa ăn, Paul không ngừng nhìn tôi bằng ánh mắt rất cảm kích. Tôi cũng rất hài lòng vè mình, vì tôi vừa đến đã mang lại sức sống cho cả nhà họ.
Sau khi ăn xong, tôi phát hiện thấy đã rất muộn. Paul xin lỗi, nói, “Tôi không có sức để đưa cô về nhà. Nếu không ngại, tối nay cô cứ ngủ lại trong phòng làm việc”. Tôi thật khó nghĩ vì thấy bất tiện. Dù sao cũng là nhà người ta. Huống hồ Mông Mông lại ở nhà một mình, tôi không yên tâm. Nhưng lúc đó quả thực rất muộn, nếu về nhà cũng phải mất hai tiếng đồng hồ. Giờ đây xe buýt đã hết từ lâu. Đúng lúc đang do dự, hai đứa trẻ đều chạy tới, nhìn tôi khẩn cầu, kéo tay không cho tôi đi. Thực lòng, tôi không muốn để bọn trẻ thất vọng, cuối cùng vẫn quyết định ở lại. Rồi tôi gọi điện cho Mông Mông, báo là tôi phải làm ngoài giờ. Mông Mông rất ngoan, tôi rất yên tâm.
Xảy ra chuyện tình một đêm
Rồi giống một bà mẹ, tôi dỗ hai đứa trẻ đáng yêu lên giường. Đợi đến khi chúng ngủ say, tôi mới quay về phòng làm việc. Lúc đi phải băng qua phòng khách. Paul hỏi tôi có thể ngồi với anh một lúc không. Lúc đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt rất ấm áp, nụ cười cũng ấm. Ánh mắt đó khiến tôi hoảng loạn. Tôi phát hiện thấy mặt mình đỏ bừng. Vẻ ngượng ngùng đó của tôi khiến Paul khó xử. Chúng tôi cứ đứng như vậy trong phòng làm việc, không động đậy, kéo dài mấy giây. Rồi sau đó, tôi ngại ngùng nói mình hơi mệt, muốn đi ngủ trước. Paul vẻ hơi thất vọng, chúc tôi ngủ ngon.
Khi về phòng làm việc, tâm trạng căng thẳng của tôi mới dần dần lắng xuống. Phòng làm việc của anh được trang trí rất thanh nhã, hai bên tường là hai giá sách to. Bên trong rất nhiều sách, phần lớn là sách Trung Quốc, khiến tôi rất kinh ngạc. Lúc đó, tôi vẫn chưa quá mệt, muốn đọc một lát. Không biết tại sao, tôi chọn cuốn “Kim Bình Mai”. Sao Paul lại có được dạng sách này. Tôi thất kinh, và cũng không hiểu sao mình chọn nó. Loại sách này lúc ở nhà, tôi không mấy khi lật qua. Trước khi đi ngủ, tôi thường xem mấy cuốn tạp chí gia đình. Nhưng tôi vẫn nằm trên giường đọc sách. Máy điều hòa trong phòng quá mạnh, trên giường không lại không có chăn. Tôi đành phải cuộn mình lại. Nhưng dù hơi lạnh, tôi cũng không muốn làm phiền tới Paul. Tôi là người không thích làm phiền người khác. Thầm nghĩ, thôi cứ cố vượt qua, dù sao cũng chỉ một tối thôi. Tôi lật lật cuốn sách, có một số tình tiết được miêu tả quá thẳng. Những từ ngữ nóng rãy cứ nhìn tôi chọc tức, khơi dậy những khát vọng đã ngủ say. Dù sao tôi cũng là một người đã trưởng thành. Những từ ngữ như vậy rất kích động tôi. Nhưng chỉ xem một lúc, tôi trả sách lại chỗ cũ ngay, luôn cảm thấy như vậy rất không ổn. Tôi quay lại giường, nhắm mắt, nhưng không tài nào ngủ được, cứ trở qua trở lại trên giường. Không ngờ mình lại ngủ cùng một người đàn ông nước ngoài trong một căn nhà. Tôi cảm thấy hơi hưng phấn khó tả.
Nhưng sự việc sau đó quả thực tôi không ngờ đến. Mấy phút sau, tôi nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, rồi cửa mở. Tôi căng thẳng không dám cất tiếng, mãi sau mới hỏi khẽ – Ai? Đèn bật sáng. Paul cầm chăn, xuất hiện như một giấc mơ. Lúc đó chúng tôi đều im lặng. Anh đắp chăn lên người tôi. Mặt tôi lúc đó chắc chắn đỏ ửng vì tôi chỉ mặc quần áo lót. Váy đã cởi ra vì sợ bị nhàu. Không ngờ trong phòng này đột nhiên còn có người tới. Paul có vẻ cũng ngượng. Anh giải thích sợ tôi lạnh. Tôi ngượng ngùng tránh ánh mắt âu yếm của Paul.
Lúc anh đắp chăn lên người tôi, móng tay của anh buồn bã lướt qua làn da trên bắp tay tôi, và qua sự tiếp xúc về da và mạch máu của tôi đánh thức những nốt đàn giấu kín bấy lâu. Từ sau khi chồng qua đời, tôi chưa từng tiếp xúc với người đàn ông nào gần gũi đến vậy. Tôi kinh ngạc tới mức không thốt nổi lên câu cám ơn.
Paul có vẻ không xúc động trước thân thể lõa lồ của tôi. Chẳng mấy chốc, anh đi ra hướng cửa. Lúc đó tôi còn cho rằng anh sắp đi khỏi, nên thở hắt ra một cái nhẹ nhõm. Đồng thời cũng có thất vọng không nói nổi thành lời.
Nhưng không phải vậy. Anh tắt đèn, rồi ngồi xuống bên thành giường, nắm lấy bàn tay đã bắt đầu run rảy của tôi, đặt lên môi anh, hôn. Rồi trong đêm tối, một thân hình đổ ụp lên người tôi…
Mọi việc diễn ra thật tự nhiên. Vừa gần gũi lại vừa lạ lẫm. Lạ ở đây là dục vọng cứ nâng cao từng tí một, rồi giống như một cái bếp than đã được quạt cứ nóng rãy lên. Cảm giác nóng rãy bởi đám râu rậm rạp của Paul cứ chà miết trên người tôi, bởi thân hình tràn trề nhựa sống của anh. Chúng tôi phối hợp rất ăn ý, như cá với nước vậy.
Tôi thấy mình bị chinh phục hoàn toàn, vứt hết vẻ dịu dàng, mất đi chính mình. Mỗi một bộ phận trên người tôi đều hòa hợp với anh thành một thể thống nhất.
Sau khi làm xong, anh tán dương tôi là một phụ nữ cực kỳ. Tôi không hiểu đó là ý gì. Nói tôi rất giàu kinh nghiệm chăng? Hy vọng anh không có ý đó. Tôi hy vọng anh nói rất mê tôi. Rồi tôi hỏi một câu rất ngu ngốc. Julia làm tình có cực kỳ không? Paul ngại ngùng cười, đáp, đều rất tuyệt, nhưng tôi khiến anh mê mẩn hơn. Lúc đó, tôi không thấy ngượng, câu nói của anh khiến tôi sung sướng. Một lúc sau, dục vọng của tôi một lần nữa lại được bàn tay ấm áp của anh đốt lên. Paul nói vẫn muốn nữa. Cơ thể tôi cũng đòi, thêm lần nữa, hãy điên cuồng thêm lần nữa. Tôi thực sự không ngờ dục vọng của mình lại mạnh mẽ đến vậy. Thật ra, tôi không phải là một phụ nữ ham muốn tình dục nhiều. Trước đây khi chồng còn sống, tôi rất biết hạn chế, mỗi tuần chỉ làm một, hai lần. Về mặt này, chồng tôi cũng không mạnh. Do vậy hôm đó chúng tôi đều điên cuồng. Rồi đêm đó, không nhớ nỗi chúng tôi đã làm mấy lần, mãi tới khi cả hai đều kiệt sức lăn đùng ra giường, ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, vẫn chưa tỉnh táo. Không nhìn thấy Paul. Nhớ tới Julia, tôi ngỡ mình như một tên ăn trộm, đã trộm mất chồng người khác và cuộc sống hạnh phúc của người khác. Nhưng cách nghĩ này rất nhanh chóng đã bị viễn tưởng về cuộc sống mới nhận chìm. Thậm chí tôi còn cho rằng anh ta đã yêu tôi. Nhưng, chỉ là một khoảnh khắc, tôi chợt nghi ngờ. Cái đêm như vậy lẽ nào thực sự có liên quan tới tình yêu? Chúng tôi chỉ làm tình với nhau thôi mà. Đối với đàn ông, đó là chuyện bình thường, huống hồ anh ta lại là một người đàn ông ngoại quốc đến từ những nước phát triển. Tôi ân hận. Nếu chỉ vậy, tối qua tôi diễn vai gì? Người tình ư? Dường như tối qua, Paul cũng không tỏ ra nồng nàn tình cảm đối với tôi. Anh chỉ khen tôi là một phụ nữ xinh đẹp. Vợ ư? Càng không thể tin được. Paul không hề nhắc tới việc muốn chung sống với tôi trong tương lai. Vậy tôi là thứ gì? Tôi mù mờ. Rất lâu sau mới tỉnh ngộ. Thì ra tôi và người ta đã làm chuyện tình một đêm. Chỉ là một cuộc chơi lướt qua mà thôi. Nghĩ tới đây, tôi cực kỳ ân hận, nhưng vẫn ôm chút mộng tưởng. Tôi không thể khẳng định Paul có thích tôi thật không.
Hôm đó, vừa dậy đã thấy Paul làm xong món salad trái cây. Anh và bọn trẻ nom rất tươi tỉnh. Paul rất lịch sự mời tôi cùng ăn sáng. Sau khi kiên trì làm một suất cơm rang cho họ, tôi mới nhận lời mời của anh.
Lúc ăn sáng, tôi nhìn trộm Paul. Ánh mắt anh vẫn thẳng như thế, tựa hồ tất cả như chưa xảy ra. Dù chỉ vài tiếng trước, anh vẫn còn hưng phấn nói yêu tôi bằng tiếng Pháp. Tôi thấy hoang mang. Sáng hôm đó, Paul chủ động đề nghị lái xe đưa tôi đi làm. Tôi không từ chối vì muốn nhìn rõ ẩn ý trong mắt anh. Nhưng tôi rất thất vọng khi không đọc được gì trong đôi mắt đó. Trên đường, anh im lặng, nom hơi mệt mỏi. Tôi muốn hỏi anh tối qua mọi việc rút cục là chuyện gì. Nhưng tôi không hỏi, ngại mở miệng trước.
Lúc Paul và tôi xuất hiện ở cơ quan tôi, tất cả những người nhìn thấy đều kinh ngạc. Đó là bạn trai mới của cậu đấy à?-ngay cả Tiểu Lưu cũng căn vặn tôi không chịu tha. Tôi trả lời rất thành thực, tớ cũng không biết có phải không nữa. Tôi nghĩ mình đúng là một người phụ nữ hư danh. Nhưng cũng hy vọng anh trở thành bạn trai tôi. Nhưng Paul không hề trả lời. Sau khi để tôi xuống xe xong, anh vẫy tay tạm biệt tôi. Trước khi chia tay, anh nói lời cám ơn tôi. Cám ơn tối qua đã chăm sóc hai đứa con anh, cũng cám ơn tôi đã tặng anh một đêm tuyệt diệu. Anh chỉ nói cám ơn mà thôi, không hề nói bất cứ từ ngữ nào liên quan tới chữ “yêu”. Cuối cùng, tôi mê muội đứng ngắm bóng chiếc xe của anh khuất xa dần hỏi tầm mắt. Tôi vẫn không thể hiểu nổi, tóm lại tất cả là thế nào?
Từ đó, tôi vẫn chờ đợi điện thoại của Paul. Hy vọng anh chủ động hẹn hò tôi. Nhưng nực cười là, từ sau buổi tối đó, tôi đã coi anh như người yêu mình. Thậm chí tôi còn tự nhủ, dù có phải chia sẻ với Julia, tôi cũng chấp nhận. Giờ đây nghĩ lại, mình thật là một người phụ nữ ngu ngốc.
Khi Julia quay về, tiết trời đã vào thu. Lá cây rụng hết lớp này tới lớp khác. Lòng tôi rối bời như con đường phủ đầy lá rụng. Đợi mãi không thấy điện thoại của Paul. Paul vẫn cư xử với tôi lịch sự và đúng mực như cũ. Trong ánh mắt anh không hề thấy chút vết gợn nào. Chuyện tối hôm đó như hoa tuyết mùa đông, tuy đẹp nhưng sau khi tan, không để lại chút dấu vết. Nhưng giờ nghĩ lại, tim vẫn thổn thức vì đau đớn.
Mấy lần, tôi định xin nghỉ dạy ở nhà Paul, nhưng phần thu nhập này quả thực rất quan trọng đối với tôi. Sự thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra của Paul khiến tôi thấy đau lòng và ô nhục. Có một thời gian, thậm chí cứ nhìn thấy Julia và Paul âu yếm nhau, tim tôi như bị dao cứa.
Nếu vậy, tối đó được coi là gì? Lẽ nào giữa tôi và Paul không phải là tình yêu? Tôi hy vọng đó là tình yêu. Như vậy cứ mỗi lần nhớ lại, tôi không thấy xấu hổ lắm. Tự vấn mình nhiều lần nhưng tôi không thể tìm ra được một đáp án chuẩn xác. Nhưng tôi không hỏi Paul, bởi điều đó vượt quá sự ngượng ngùng của một phụ nữ Trung Quốc.
Sau khi biết chuyện, Tiểu Lưu cười sằng sặc. Cô ấy nói chuyện này quá đơn giản và cực kỳ dễ hiểu. Paul chỉ vì một lúc xúc động đã lên giường với tôi, chứ không hề có chút tình cảm nào. Về cơ bản cũng không nghĩ tới hôn nhân. Cô nói đàn ông làm chuyện này nhẹ nhàng như ăn cơm, uống nước vậy. Đối với đàn ông, việc quan hệ một đêm với đàn bà là chuyện quá dễ hiểu. Cô cười nhạo cho sự đa tình của tôi, nói rằng tôi không cần phải chuốc khổ vào thân. Cô còn khuyên tôi nên coi cái đêm đó như một kỷ niệm đẹp. Lúc đó tôi cứ lặng đi mà nghe Tiểu Lưu nói, lòng căm hận, thấy mình bị người ta chơi rồi. Đáng hận hơn là bị đàn ông nước ngoài chơi. Đúng vậy, lúc đó tôi nghĩ đúng như thế, cho rằng mình bị chơi. Bây giờ tôi dần dần hiểu được tính chất của buổi tối hôm đó. Sau đó, tôi có xem một số tin tức và tác phẩm văn học, hiểu được rằng những đêm như vậy chỉ được gọi là chuyện tình một đêm, không liên quan gì tới tình yêu.
Nghe xong Trần Mỹ kể, lòng tôi thấy hơi bi ai. Đàn ông và đàn bà quả thực khác nhau. Đối với đàn ông, một tối phong lưu là chuyện rất bình thường. Nhưng đàn bà thường liên hệ giữa tình dục và tình yêu. Đó cũng là bi kịch của Trần Mỹ.
Tôi nói với Trần Mỹ rằng chia sẻ cơ thể với người khác là phương thức biểu đạt tốt nhất của tình yêu. Yêu chỉ là quá trình, tình dục là kết quả. Tình dục trở thành mục đích của tình yêu thần bí. Ngoại tình chính là sự phản bội tình yêu. Nhưng tình hình giờ đây đã thay đổi. Một số người vẫn kiên trì giữ quan điểm thống nhất giữa tình yêu và tình dục. Một số người khác lại cho rằng ngoại tình về thể xác chỉ là một dạng nhu cầu, giống như muốn ăn món tráng miệng hoa quả sau bữa ăn. Paul rõ ràng ủng hộ quan điểm này. Chỉ có điều anh ta chỉ ăn một lần, nhưng cô ấy lại không hiểu. Trần Mỹ vẫn còn ảo tưởng, nên cảm thấy đau thương.
Thực ra, chuyện tình một đêm cũng không hẳn là không có tình cảm. Nhưng dạng tình cảm này đến nhanh, đi cũng rất nhanh.
Related Posts
No related posts.




