Gái trinh?! (32)

Tác giả: Tranh Tử
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
Hai mươi
TÌNH YÊU, SỰ HẤP DẪN KHÔN CƯỠNG
|
Người kể: Vương Lỗi, nữ, Bắc Kinh, 27 tuổi, nhân viên một công ty liên doanh nước ngoài. Nhật ký phỏng vấn: Hạnh phúc của một người có thể đọc rõ trên gương mặt. Bàn tay nâng tách trà của cô ấy trắng mịn, có vẻ được chăm sóc kỹ lưỡng.
|
Bây giờ chỉ cần được anh ấy yêu là tôi mãn nguyện. Một con ngời luôn đòi hỏi quá cao về tình yêu, chưa chắc đã có được tình yêu.
Tôi và người yêu thứ ba đã làm đám cưới. Nhưng nếu được hỏi về cái đêm đầu tiên thì tôi sẽ phải thực thà mà đáp rằng nó không hề được trao gửi cho mối tình đầu hoặc cho người chồng tôi vừa cưới, mà là cho “cái gì đó, người nào đó” ở quãng giữa. Thật đấy.
Tôi biết yêu từ khi bước vào đại học, và có lẽ để cho tiện, tôi yêu luôn bạn học, lại học cùng lớp mới thật là tiện nữa. Từ thời kỳ đó, việc nam nữ sinh viên sống chung và có quan hệ tình dục với nhau trước hôn nhân đã chẳng còn khiến ai, kể cả thầy cô giáo và Ban quản trị ký túc xá phải vò đầu bứt tai nữa. Nếu không khuyến khích việc đó thì họ cũng thản nhiên coi đó là chuyện tất yếu, tất nhiên. Vậy thì, có thể coi tình yêu của chúng tôi là trong sáng, thuần khiết lắm chứ khi tôi nhất định không để anh yêu cho ra yêu. Hôn nhau, vuốt ve nhau thì thoải mái nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Không phải vì tôi yêu anh ít hơn là anh yêu tôi, như anh thường nói dỗi vậy, mà có thể, theo tôi, ý thức về tình dục chưa được thức tỉnh trong tôi, tức là tôi chỉ cần được ở bên người yêu, được trò chuyện cùng anh, được anh hôn và hôn anh là đã đủ, đã thỏa mãn, không đòi hỏi gì hơn nữa. Tôi không căm ghét, không ghê tởm chuyện cởi bỏ quần áo ôm ghì lấy nhau, nhưng thú thực là lúc ấy tôi cũng chẳng hiểu gì về chuyện đó cả. Người yêu tôi chỉ biết đòi và hỏi, không được thì giận dỗi chứ nào có giảng giải, phân tích gì, vậy chắc anh cũng chẳng biết gì hơn tôi. Rồi tôi còn thấy qua phim, qua truyện, qua đám bạn nữ bô bô kể ra, rằng cái lần đầu tiên đó người phụ nữ bị đau ghê gớm, ai nấy đều la hét ầm ĩ, có người còn “tả” nó như lưỡi dao cắt ruột, rạch gan… Mà tôi thì lại rất sợ đau, hồi nhỏ, ốm yếu đến mấy tôi cũng nhất định không chịu tiêm. Có lẽ đó là nguyên nhân trực tiếp khiến tôi cự tuyệt đòi hỏi của người yêu. Tôi giải thích với anh như vậy. Anh bảo rằng trước sau thì tôi cũng phải một lần chịu cái đau ấy, sao không chịu quách lúc này cho xong, cho từ nay hết sợ với chả sệt gì nữa. Được cái anh cũng chỉ “gạ gẫm” vậy chứ chẳng hề ép buộc, vì về bản chất, anh thực lòng yêu tôi lắm.
Yêu nhau được ba năm, chúng tôi cùng tốt nghiệp đại học. Anh về quê nhận công tác, còn tôi được làm việc ngay ở thủ đô Bắc Kinh. Một hôm chúng tôi nói chuyện qua điện thoại, nghiêm túc chưa từng có, để cuối cùng đều nhận ra rằng không thể duy trì tình yêu, vì điều đó là phi thực tế. Còn nếu cứ hứa hẹn chờ đợi và tin tưởng vào tương lai thì thật khó khăn và… chỉ là giày vò nhau thôi. Cuối cùng tôi ứa nước mắt (hình như bên kia đầu dây anh cũng vậy) chấp nhận chia tay. Tất nhiên tôi đau khổ, cũng may là khổ đau không kéo dài. Cuộc sống mới mẻ sau khi ra trường và sự bận rộn tạo lập sự nghiệp khiến tôi không có nhiều thời gian gặm nhắm vết thương…
Một năm sau, qua giới thiệu của cô bạn đồng nghiệp, tôi có được tình yêu thứ hai. Phải nói yêu đương khi đã là một nhân viên, một công chức khác rất xa khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Mối tình đầu, gặp gỡ, trò chuyện, biết chắc là đã yêu nhau mà cả năm sau mới dám hôn nhau, còn bây giờ, vừa dứt lời ngỏ của anh và tiếng Vâng của tôi là miệng anh đã nghiến ngấu môi tôi và bàn tay anh đấp lên bầu vú tôi rồi, lại không phải bên bầu vú trùm ngoài trái tim mới ác chứ…
Rồi chỉ tháng sau (có lẽ đồng nghiệp còn chê sao chậm thế?) chúng tôi đã hai mà một, nghĩa là tôi đã trao tặng anh đời con gái của mình. Không đau như tôi tưởng, nhưng cũng không “khoái lắm” như tôi nghe, được cái là sau đó tôi chẳng thấy áp lực nào đè lên mình cũng như chẳng mảy may hối hận gì.
Khi đó, tôi hai hai tuổi, đã ít nhiều có được nhận thức về an toàn tình dục, an toàn sinh sản, và một vài thứ an toàn liên quan đến chuyện đó nữa nên điều mà tôi quan tâm nhất là liệu người yêu tôi có thể trở thành chồng tôi và chúng tôi, cả tôi lẫn anh ấy có yêu nhau đến đầu bạc răng long được không? Thâm tâm thì tôi chả dám chắc. Không phải tôi không tin hoặc không yêu anh mà chỉ vì nhịp bước của thành phố quá nhanh, quá gấp gáp.
Dù chưa cưới nhau, nhưng theo mốt hiện hành, chúng tôi vẫn thuê nhà sống chung, và tôi thực sự vui vẻ. Cả đêm quấn quýt bên nhau vậy mà mỗi ngày anh gọi điện cho tôi không dưới ba lần. Anh đi làm sớm hơn tôi, sáng ra, vừa đến công ty anh lập tức gọi về nói rằng xa nhau chưa đầy tiếng đồng hồ mà đã thấy nhớ tôi quá. Tôi xúc động lắm. Buổi trưa anh gọi tới cơ quan tôi, hỏi đã ăn chưa, ăn món gì, có ngon không? Buổi chiều trước khi về, anh gọi điện hỏi tối nay muốn ăn gì, ở đâu? Vân vân… Tôi đã từng cảm tạ trời đất cho tôi chia tay người yêu cũ để được gặp anh, được nhận ở anh những săn sóc tuyệt vời này.
Anh còn hứa rằng, trong ba năm sẽ hội đủ điều kiện để cưới tôi, rồi sẽ cùng tôi xây dựng gia đình trong mộng. Đó là cái đích lớn, vì trong ba năm tới anh sẽ phải tích cóp được khoảng ba mươi vạn tệ mới đủ mua một căn nhà tạm coi là vừa ý. Thực ra, bố mẹ tôi có tiền, và đã mua nhà cho tôi, nhưng tôi chưa cho anh biết, sợ anh có mặc cảm đào mỏ, vả lại, tôi cũng không muốn anh hỏi cưới tôi chỉ vì tôi là con nhà giàu có.
Nói là làm, anh hành động liền, chấp nhận làm việc ở chỗ xa hơn, vất vả hơn nhưng bù lại, tiền lương khá cao, mỗi năm khoảng hơn mười vạn tệ, bảo tôi rằng chỉ khi đủ tiền mới trở về Bắc Kinh mua nhà và làm đám cưới với tôi. Năm đầu tiên, tháng nào anh cũng ít nhiều về thăm tôi, điện thoại gọi đều đặn mỗi ngày và chúng tôi vừa nghe nói vừa thút thít nhớ thương nhau. Rồi công việc của cả tôi và anh đều bận rộn hơn, chính tôi đưa ra đề nghị mỗi tuần chỉ nên điện thoại cho nhau một lần, để có nhiều thời gian mà kiếm tiền và tạo dựng sự nghiệp. Anh chấp nhận. Cái “biện pháp” này sẽ dẫn tới kết quả gì hẳn ai cũng biết, dù chẳng cần nghe ai kẻ. Nghĩa là khoảng cách của những cuộc điện thoại, rồi sau đó, của cả những lần gặp gỡ, cứ thưa ra, cứ dài ra, như sợi cao su được kéo căng ra mãi, tới hết mức.
Rồi đến một ngày, tôi được tin anh làm con rể ông chủ. Vợ anh nghe nói đẹp lắm. Chắc là trước khi quyết định anh đã không khỏi tính toán, nếu lấy cô ấy cũng đồng nghĩa với việc cất được ba mươi vạn tệ vào tủ và khỏi quần quật ngày đêm – mưa nắng làm việc để tích cóp từng tệ gây dựng tương lai nữa.
Nghe tin, tôi không hề nhỏ một giọt nước mắt. Xưa nay tôi vốn không coi trọng chuyện đàn ông nhiều tiền hay không. Nhà anh nghèo tôi biết. Anh lựa chọn vậy là đúng.
Vậy tại sao tôi đã không bảo anh là nhà tôi giàu có chẳng kém gì, nếu không nói là hơn, nhà bố vợ anh? Chỉ vì tôi muốn thử anh hay nói đúng hơn, muốn hiểu cặn kẽ về anh, để biết anh có xứng đáng là người chồng mãi mãi của mình không? Nhưng biết rồi thì sao? Như ý thì chẳng kể, còn không, cắt đứt luôn ư? Rồi sau đó tôi sẽ vui vẻ lắm ư? Đừng, những người đang yêu ơi, đừng bao giờ nghĩ tới hoặc bày trò thử thách người yêu. Không như ý thì chẳng kể, nhưng cái mà bạn như ý hôm nay liệu có là như ý vĩnh viễn? Chung cuộc, người đau khổ vẫn chỉ mình bạn mà thôi. Cuộc đời thật không dễ dàng gì gặp được một người khiến bạn phải đem lòng yêu thương và người ấy lại mong ước được sống cùng bạn, thì tại sao bạn còn phải băn khoăn xem người ấy yêu bạn, muốn sống cùng bạn vì lý do gì, và nó thuộc về dung mạo tâm hồn, đầu óc hay về gia tài của bạn? Đó là điều rút ra từ tôi, một cô gái.
Còn cánh đàn ông? Họ nói là chẳng quan tâm tới cái gì cả, ngoài trừ người đàn bà họ sẽ lấy làm vợ nhất thiết phải còn trong trắng. Tôi không tin lắm, rằng cái sự trong trắng kia sẽ làm nên hạnh phúc cho cả đời vợ chồng họ. Bạn thử nghĩ xem. Lẽ nào chỉ vì một cái ấy mà bạn phải chấp nhận cô vợ hội đủ thói hư tật xấu khác, thí dụ, nào lười biếng, nào dối trá, nào nói nhiều, nào ăn cắp vặt, nào vân vân…
Chia tay với người yêu thứ hai, tôi một mình một bóng khá lâu, song vẫn tin tưởng một tình yêu và một hôn nhân mà tôi hằng kỳ vọng sớm muộn sẽ đến. Rồi bố mẹ giới thiệu cho tôi một chàng trai. Theo lời bà mối quảng cáo với anh ta thì tôi là gái độc thân, hai nhăm tuổi, có nhà riêng, cử nhân, đang làm việc tại một công ty nước ngoài, nhan sắc trung bình, thân hình mảnh dẻ… Còn về anh ta, bà thông báo tôi biết, cũng trai độc thân, cũng hai nhăm tuổi, luật sư, đẹp trai và tốt nết, kinh tế gia đình chưa ổn nhưng việc làm cá nhân rất ổn, chắc chắn có tương lai…
Nửa năm sau buổi xem mặt, chúng tôi thành vợ thành chồng. Ai ngờ một bà mối bâng quơ mà đã khiến tôi một tên hạ hai chim, được cả chồng lẫn người yêu cùng lúc. Quả là chúng tôi thực sự yêu nhau. Chồng tôi vừa đẹp trai vừa mang tới cho tôi nhiều cảm xúc ngất ngây khi ân ái, và sau đó, dễ chìm nhanh vào giấc ngủ trong lòng anh, mặt đối mặt. Anh chiều chuộng tôi, không chỉ trên giường mà cả trên bàn ăn, cả trong những công việc vụn vặt gia đình. Tình yêu của tôi với anh còn được “bồi bổ” thêm bằng sự nể trọng, từ lòng khoan dung của anh, không bao giờ tỏ ra chấp nhất tôi, từ những thói tật “đàn bà” đến… quá khứ của tôi.
Hai tháng trước ngày cưới, anh biết tôi không còn trinh trắng. Đó là đêm chúng tôi quyết định trao gửi hết cho nhau. Khi anh hỏi tôi có thèm không, tôi bảo có, nhưng không phải lần đầu. Anh cười. Bảo vậy thì chúng tôi bằng nhau, tính điểm là hòa. Rồi anh nói thêm “Trước khi kết hôn mà hoàn toàn mù tịt về chuyện đó của nhau, rủi xảy ra chuyện trục trặc kỹ thuật không thể khắc phục chẳng lẽ lại đưa nhau ra tòa à?” Bằng vẻ tự tin, anh nói tiếp. “Bất kể trước đây em đã yêu ai, yêu như thế nào, anh vẫn yêu em như anh đang yêu em.”
Chúng tôi đang hạnh phúc, có thể nói vậy. Đôi lúc vắt tay lên trán tôi cũng lẩn thẩn nghĩ, nếu bố mẹ tôi không giàu, tôi không có công ăn việc làm ổn định, tôi mắt lác, miệng méo… liệu anh có yêu tôi? Nhưng tôi không đi xa hơn, mà lập tức xua đuổi ngay ý nghĩ đó. Tôi còn muốn gì hơn khi đang rất hài lòng với cái mình hiện có?




