Pipilu và siêu vi rút Palana (4)

11 Tháng 5
Tháng 5-11-2010 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Trịnh Uyên Khiết
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

CHƯƠNG BỐN: MẶT NẠ PHÒNG ĐỘC BIẾN BẠCH Ý MINH THÀNH ĐẦU LÂU

          Bạch Ý Minh lái xe rời khỏi cửa Nam phố đi bộ, đám người vây xung quanh cũng tản dần đi. Cảnh sát giao thông đang giải quyết chỗ xe dồn tắc.

          Bạch Ý Minh lái xe về phía Cục cảnh sát của thành phố. Khi xe đang lên đường cao tốc, anh chợt nhớ lại cảnh xe hơi đuổi nhau trong một bộ phim cảnh sát bắt tội phạm của Mĩ. Cảnh viên thám tử lái xe đuổi theo tên trùm xã hội đen thật là đầy kích động. Hai chiếc xe hơi đụng vào nhau tóe lửa.

          “Mình làm thanh tra bao nhiêu năm, vẫn chưa có một lần nào được trải qua cảnh lái xe đuổi nhau như vậy.” Bạch Ý Minh vừa lái xe vừa nghĩ ngợi.

          Những chuyện xảy ra tiếp theo khiến Bạch Ý Minh sững sờ.

          Khi đang trên đi đường cao tốc sát bên trái nhất, Bạch Ý Minh không sử dụng đèn và còi xe cảnh sát. Một chiếc xe màu đen đột nhiên từ làn đường bên phải loa vọt ra phía trước xe của Bạch Ý Minh. Sau khi phanh chúi lại, Bạch Ý Minh không hề tha thứ như thường ngày. Anh tận dụng ngay cơ hội này để bù đắp cho khoảng trống của mình về kinh nghiệm rượt xe hơi.

          Bạch Ý Minh chuyển sang làn đường bên phải, đuổi sát theo chiếc xe kia và khi hai xe lái ngang nhau, anh đột nhiên đánh vô lăng sang bên trái.

          Hai chiếc xe đâm sầm vào nhau. Bạch Ý Minh tiếp tục đánh vô lăng sang trái. Chiếc xe của ông dồn chiếc xe kia vào một góc đường. Các xe khác kinh hãi cuống cuồng né tránh.

          Sau khi vòng sang làn đường bên phải, Bạch Ý Minh không hề dừng xe. Chiếc xe kia cũng hiểu không phải vì chuyện tai nạn mà dẫn tới quyết đấu trên đường. Tài xế chiếc xe đó rõ ràng cũng là người nóng tính. Cửa xe của anh ta đã bị móp nhưng anh ta vẫn lao theo đuổi xe của Bạch Ý Minh.

          Bạch Ý Minh hưng phấn lái xe trên cao tốc mở màn rượt đuổi với chiếc xe nọ. Âm thanh hai xe va vào nhau mãi không ngớt điếc cả tai. Xe cộ trên đường vội vã né tránh, một số xe chậm chạp một chút bị va khá thê thảm, tổng cộng có tới hai, ba chục chiếc xe hơi va phải nhau. Có tài xế đã gọi điện báo cảnh sát.

          Xe của Bạch Ý Minh và chiếc xe nọ hư đến mức không thể nhận ra. Bạch Ý Minh tâm trạng hưng phấn, thấy rõ sắc mặt của tài xế xe kia đã tức giận tới mức mặt mũi biến dạng, mũi như rơi xuống dưới miệng.

          Khi xe của Bạch Ý Minh lần nữa chặn trước mặt chiếc xe nọ, đạp phanh, chiếc xe nọ đâm sầm vào xe của Bạch Ý Minh. Kính trên cả hai xe đều vỡ tan, những mảnh thủy tinh vỡ rơi rào rào xuống đường. Chiếc xe phía sau điên cuồng lao vào nhau tạo thành một dây va chạm tới gần ba mươi chiếc.

          Bạch Ý Minh xuống xe, thấy tài xế xe kia cũng xuống. Người đó tay nắm chặt cái khóa xe bằng kim loại, mặt đằng đằng sát khí. Bạch Ý Minh rút súng ra, lên đạn, giơ cả hai tay lên đỡ súng, tì hai cánh tay lên mui xe, ngắm chuẩn vào đối phương.

          Bạch Ý Minh hét to:

          “Quay người lại, đặt tay lên đầu xe. Anh có quyền giữ im lặng. Lời của anh nói sẽ được coi là lời khai trước tòa…”

          Đúng là hình ảnh của một cảnh sát Mĩ.

          Đối phương quả không ngờ Bạch Ý Minh lại rút súng ra. Vẻ tức giận ban nãy đã tan biến sạch, anh ta hốt hoảng nấp vào một bên.

          Bạch Ý Minh lại quát to:

          “Tôi nói lại lần nữa, bỏ vũ khí xuống, đặt hai tay lên mui xe”.

          Người kia răm rắp làm theo.

          Các xe xung quanh ngừng hết lại. Cánh tài xế được dịp chứng kiến cảnh mà họ chỉ nhìn thấy trên phim.

          Bạch Ý Minh vòng qua xe mình, đi tới sau lưng người đó. Một tay anh giơ súng chĩa vào tay tài xế nọ, một tay lục soát khắp người anh ta xem có vũ khí không.

          Còi xe cảnh sát từ xa vọng đến ngày càng gần.

          Một tài xế khác xuống xe, đi về phía Bạch Ý Minh hỏi:

          “Hắn là tội phạm đào tẩu phải không? Ông có cần tôi giúp không?”

          Bạch Ý Minh nói:

          “Người của chúng tôi tới rồi, anh cứ lên xe đi. Ở đây nguy hiểm.”

          Tiếp đó cảnh sát giao thông được báo án đã tới. Họ cứ ngỡ là một sự cố giao thông gây đánh nhau, nhưng lại thấy Bạch Ý Minh đang chĩa súng vào một người liền sợ quá.

          Bạch Ý Minh liền rút thẻ cảnh sát ra chìa cho cảnh sát giao thông xem. Đám cảnh sát giao thông xem thẻ, họ đã biết danh tiếng của Bạch Ý Minh từ lâu. Một người trong số họ cung kính chào.

          Bạch Ý Minh chỉ vào tù binh của mình, nói:

          “Đây là tay trùm xã hội đen, tạm giao cho các anh nhé. Tôi còn có việc.”

          Hai viên cảnh sát giao thông nhìn nhau, một người hỏi:

          “Vậy tôi giải hắn đi đâu?”

          Bạch Ý Minh vừa đi vừa đáp, không thèm quay đầu lại:

          “Cứ tìm trụ sở cảnh sát nào gần nhất.”

          Bạch Ý Minh chui vào xe, nổi máy rồi đột ngột lao vọt đi. Tiếng bánh xe rít trên đường phát lên tiếng kêu chói tai, khiến người ta ghê sợ.

          Hai viên cảnh sát nhìn đám lộn xộn bên đường, mắt tròn mắt dẹt.

          “Tôi không phải là xã hội đen”, người kia gào lên.

         Một viên cảnh sát giao thông đạp một cái vào khoeo chân hắn, làm hắn ngã lăn ra đất.

          “Tử tế vào!”, cảnh sát giao thông cảnh báo.

          Khi Bạch Ý Minh về tới Cục, đám cảnh sát đứng trong sân thấy xe anh bị đâm tới móp méo liền vây quanh lại.

          Một người hỏi Bạch Ý Minh:

          “Có chuyện gì thế?”

          Bạch Ý Minh nhìn chiếc xe của mình, sững sờ.

          Lúc này Cục trưởng vừa đi xe về. Trên đường, ông đã nhận được điện thoại của Cục trưởng Cục Cảnh sát giao thông, hỏi xuất xứ về “tên xã hội đen” nọ. Cục trưởng hỏi xã hội đen nào, Cục trưởng quản lý giao thông đáp là một “tên xã hội đen” do Bạch Ý Minh bắt được trên đường cao tốc, đã giao cho hai cảnh sát giao thông trông nom. Trong suốt quá trình truy đuổi, cả thảy có tới năm mươi bảy chiếc xe khác bị va chạm, gây hư hại.

          Cục trưởng vừa xuống xe liền hỏi Bạch Ý Minh:

          “Ban nãy trên đường anh bắt ai thế?”

          Bạch Ý Minh mặt mũi hốt hoảng, đáp:

          “Anh ta… cản trở công vụ… chặn xe tôi…”

          Cục trưởng không tin nổi vào tai mình:

          “Người đó không phải là xã hội đen sao?”

          Bạch Ý Minh đáp:

          “Trông cung cách anh ta lái xe…. có phần hơi giống…”

          Cục trưởng nhìn thấy đám thuộc hạ vây quanh khá đông, liền nói với Bạch Ý Minh:

          “Tới phòng làm việc tôi ngay”.

          Bạch Ý Minh lúng túng đi theo Cục trưởng lên lầu, tới phòng riêng của ông.

          Điện thoại reo. Cục trưởng nhấc máy lên nghe, mặt biến sắc.

          Vừa đặt máy xuống, Cục trưởng nói với Bạch Ý Minh:

          “Anh có biết anh đã bắt ai không? Là con trai của ông A! Anh đúng là gieo thêm họa vào thân. Anh gây cái trò gì thế không biết? Anh theo tôi bao nhiêu năm, lái xe có bao giờ gây chuyện đâu?”
          Bạch Ý Minh sợ quá, ông A là một nhân vật lớn quyền lực cấp nhà nước.

          Cục trưởng đập bàn quát:

          “Bạch Ý Minh, anh nhất định phải nói cho tôi rõ, tại sao anh lại làm như vậy? Từ trước đến giờ anh lái xe không hề dùng đặc quyền. Có xe cảnh sát ở chỗ cấm rẽ trái vẫn rẽ nhưng anh không bao giờ làm những chuyện trái pháp luật như vậy. Hôm nay anh làm sao thế?”

          Bạch Ý Minh nhớ lại cả quá trình lái xe ban nãy của mình, thấy ngỡ như nằm mơ.

          “Sao mình lại làm thế nhỉ?” Bạch Ý Minh không khỏi tự than thân.

          Bạch Ý Minh cần sắp xếp lại tư duy, liền nói với Cục trưởng:

          “Cho tôi một tách trà đặc.”

          Cục trưởng nói:

          “Giao súng của anh cho tôi trước. Tôi sợ anh làm bậy.”

          Bạch Ý Minh rút súng ra, tháo băng đạn ra, lại bỏ cả đạn đã lên nòng. Anh đưa súng cho Cục trưởng.

          Sau khi cho súng vào ngăn bàn, Cục trưởng lấy hộp trà ra, lấy một dúm cho vào tách trà.

          Bạch Ý Minh nói:

          “Cho thêm nữa đi.”

          Trà đã chiếm đầy nửa cốc.

          Bạch Ý Minh cầm tách trà đầy đi tới trước máy pha nước để đổ nước sôi. Cục trưởng vẫn quan sát kĩ nhất cử nhất động của Bạch Ý Minh.

          Bạch Ý Minh bất chấp nước đang bỏng rãy, vẫn uống liền một ngụm to.

          Cục trưởng nói:

          “Thứ trưởng đi cướp đồ, cảnh sát trưởng thì cướp ngân hàng. Giờ cả thanh tra cảnh sát xuất sắc nhất thành phố thì lái xe gây loạn. Thế này là thế nào?”

          Bạch Ý Minh nhìn cắm mặt xuống sàn, im lặng. Đột nhiên Bạch Ý Minh ngẩng đầu lên nói:

          “Mau hạ lệnh giám sát người nhà Tống Sâm!”

          Cục trưởng sững người, hỏi:

          “Tại sao?”

          Bạch Ý Minh nói:

          “Tôi thấy đây có thể là một chứng bệnh thần kinh mang tính truyền nhiễm, chẳng hạn như bệnh hoang tưởng ấy.”

          Cục trưởng nói:

          “Bệnh thần kinh không thể truyền nhiễm.”

          Bạch Ý Minh đáp:

          “Không có thứ gì lại không thay đổi cả. Thế giới này ngày càng không có trật tự. Mọi quy luật đã không còn tồn tại nữa. Ông nghĩ xem. Thứ trưởng cướp máy nghe nhạc của trẻ con. Có thể được không? Tào Chinh và Tống Sâm sau khi tiếp xúc với nhau lại đi cướp ngân hàng. Tôi và Tào Chinh gặp nhau xong thì tôi lái xe đi gây chuyện. Đó không phải truyền nhiễm là gì?”

          Cục trưởng nói:

          “Tôi cũng tiếp xúc với anh rồi đây. Vậy tôi làm sao bây giờ?”

          Lúc này điện thoại réo vang.

          Cục trưởng lại nhận điện thoại.

          “Anh nói gì?” Cục trưởng liếc Bạch Ý Minh một cái rồi gác máy, than: “Bị anh nói trúng rồi. Con trai của Tống Sâm vừa giết người .”

          Trợ lý Cục trưởng xông vào phòng, hấp tấp báo cáo:

          “Đã xảy ra hàng loạt vụ nghiêm trọng, tình nghi thủ phạm không có tiền án, và là người lẽ ra không phạm tội mới đúng. Trong đó có cả lao động gương mẫu nhà nước, ủy viên bộ chính trị, thư kí đảng bộ…”

          Bạch Ý Minh nói với Cục trưởng Mãnh:

          “Hãy lập tức cách ly tất cả người nhà của Tống Sâm, và tất cả những người tình nghi phạm tội đã bắt được, bao gồm cả Tống Sâm, Tào Chinh… kể cả những người mà anh vừa. Tôi cần một chuyên gia về bệnh thần kinh”

          Cục trưởng cắt đặt công việc với trợ lí:

          “Hãy thông báo cho tất cả cảnh sát trong Cục ngừng nghỉ cuối tuần, phải cách li hết người nhà Tống Sâm. Giam cách li Tống Sâm, Tào Chinh… Lập tức nhờ Cục Y tế phái một chuyên gia về bệnh thần kinh sang Cục chúng ta giúp phá án. Tôi sẽ báo lại cho Phó Thị trưởng Thôi.”

          Trợ lí lập tức đi triển khai mệnh lệnh của Cục trưởng.

          Cục trưởng liền gọi điện cho Phó Thị trưởng Thôi. Điện thoại đã thông. Cục trưởng Mãnh nói, “Tôi là Cục trưởng Mãnh đây, tôi muốn tìm Phó Thị trưởng Thôi.

          “Anh nói gì?” Cục trưởng Mãnh đờ đẫn cả người.

          Bạch Ý Minh nhận thấy có điều bất thường.

          Điện thoại trong tay Cục trưởng Mãnh rơi xuống đất:

          “Phó Thị trưởng Thôi vừa cưỡng bức một nhân viên đánh máy trong tòa nhà Chính phủ…”

          Bạch Ý Minh đi tới nhặt ống nghe lên, gác lại máy điện thoại.

Bạch Ý Minh nói với Cục trưởng:

          “Phó Thị trưởng Thôi cũng bị truyền nhiễm rồi. Nếu không sao ông ta lại có thể cưỡng bức nhân viên nữ đánh máy ngay trong tòa nhà Chính phủ được? Cắt mất đường công danh hoạn lộ của ông ấy còn gì. Sau khi tiếp xúc với Tào Chinh, tôi có nói chuyện với Phó Thị trưởng Thôi.”

          Cục trưởng Mãnh tim đập thình thịch hốt hoảng:

          “Các anh thậm chí còn chưa bắt tay sao?”

          Bạch Ý Minh nói từng từ một:

          “Chỉ có thể là truyền nhiễm trong không khí.”

          Cục trưởng Mãnh ngồi phệt xuống cái ghế da, nhìn Bạch Ý Minh chằm chằm. Không khí trong phòng như đông lại.

          Cục trưởng Mãnh nhíu mày, hỏi:

          “Nếu mắc phải loại bệnh thần kinh phân liệt kiểu hoang tưởng như thế này là đi phạm pháp sao?”

          Bạch Ý Minh đột nhiên nhớ lại cách suy nghĩ của mình trước khi lái xe gây chuyện, liền đáp:

          “Hình như ban đầu có một suy nghĩ, rồi bất chấp tất cả để thực hiện nó. Ban nãy trên đường đầu tiên tôi chỉ nghĩ sao mình chưa từng trải qua cảnh đuổi nhau bằng xe hơi. Vừa nghĩ như vậy, đã thực hiện luôn. Không sai, mọi chuyện đúng là như vậy. Tôi đoán rằng khi Tào Chinh đi qua ngân hàng, chợt nhớ ra chuyện mua máy tính cho con gái, liền đi cướp ngân hàng luôn.”

          Cục trưởng hỏi:

          “Còn ba cảnh sát kia là nghe lệnh anh ta sao?”

          Bạch Ý Minh đáp:

          “Họ cũng tiếp xúc với Tống Sâm ở những mức độ khác nhau, cũng ở trong một chiếc xe cảnh sát mà. Khi tôi nhìn lại băng ghi hình, thấy Tào Chinh và các thuộc hạ cãi cọ nhau trên xe. Có thể do có cảnh sát đứng xa Tống Sâm, nên thời gian bị truyền nhiễm phải lâu hơn. Sau đó chẳng phải họ cùng phục tùng Tào Chinh, qu‎yết định đi cướp ngân hàng đó sao? Thực chất là không phục tùng nhưng bị truyền nhiễm.”

          Cục trưởng ra sức suy nghĩ theo cách lí giải của Bạch Ý Minh, rồi ông gật đầu.

          Bạch Ý Minh nói:

          “Cục trưởng, chắc chắn ông cũng bị truyền nhiễm rồi. Ông tuyệt đối đừng nghĩ gì nhé, nhất định phải khống chế mình!”

          Đôi mắt của Cục trưởng đầy khiếp sợ. Lúc này ông mới phát hiện ra, càng không thể nghĩ, lại càng nghĩ nhiều.

          Bạch Ý Minh nhìn thấy sự đấu tranh của Cục trưởng, liền nói:

          “Nếu thực sự không thể thì nghĩ xa hẳn ra, chẳng hạn với một nữ minh tinh Hollywood nào đó. Nhưng tuyệt đối đừng nghĩ tới cô đánh máy trong Cục chúng ta nhé.”

          Cục trưởng Mãnh lườm Bạch Ý Minh một cái, nói:

          “Giờ là lúc nào mà còn nói đùa?”

          Bạch Ý Minh uống cạn chén trà đặc, và cũng cố kiềm chế mình không nảy sinh suy nghĩ xấu gì.

          Cục trưởng Mãnh hỏi Bạch Ý Minh, và cũng như hỏi chính mình:

          “Có bao nhiêu người đã tiếp xúc với Tống Sâm và bọn Tào Chinh nhỉ?”

          Bạch Ý Minh đáp:

          “Trước mắt chúng ta không biết Tống Sâm bị truyền nhiễm từ đâu. Chúng ta chỉ có thể căn cứ vào chuyện con trai ông ta cũng bị nhiễm bệnh để đặt giả thiết ông ta bị truyền nhiễm từ gia đình. Đó là tình huống tốt. Tốt nhất là nguồn gốc truyền nhiễm ở trong nhà ông ta. Khi ông ta đang đi trên phố đi bộ, những người đã đi lướt qua ông ta cũng có thể bị truyền nhiễm. Con số này sẽ rất đáng sợ. Bọn Tào Chinh bị Tống Sâm truyền nhiễm, vậy hẳn nhóm cảnh sát ở trạm giam của Phòng nơi trông Tống Sâm cũng không thoát khỏi. Những kẻ bị giam giữ cùng phòng với Tống Sâm cũng vậy. Cả đám cảnh sát chống bạo động đi bắt nhóm Tào Chinh nữa. Những người tiếp xúc sau khi Phó Thị trưởng Thôi rời khỏi phố đi bộ cũng bị. Trợ lí của ông chắc chắn cũng bị nhiễm.”

          Cục trưởng Mãnh nói:

          “Nhất thiết phải lập tức cách li những người đó!”

          Bạch Ý Minh nói:

          “Hai chúng ta cũng phải cách li chứ?”

          Cục trưởng Mãnh đáp:

          “Tôi phải ở trạng thái cách li chỉ huy phá án nhưng thông qua điện thoại để chỉ huy. Còn anh, tôi cho rằng, ngoài anh ra, không ai có thể phá được vụ án này. Tôi tin vào năng lực tự kiềm chế của anh. Nhưng anh không được mang súng đi.”

          Bạch Ý Minh gật đầu.

          Cục trưởng Mãnh cầm điện thoại.

          Bạch Ý Minh gật đầu.

          Cục trưởng Mãnh nhấc điện thoại lên, nói:

          “Cục phó Triệu phải không?”

          Cục phó Triệu đáp: “Tôi đây”.

          Cục trưởng Mãnh:

          “Có mấy biện pháp đây, nhất thiết phải thực hiện ngay.”

          Cục phó Triệu:

          “Vậy tôi đến chỗ anh.”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Tuyệt đối không được tới!”

          Cục phó Triệu:

          “Tại sao ạ?”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Một loạt vụ án li kỳ hôm nay có thể có liên quan tới một loại bệnh truyền nhiễm. Có thể tôi đã bị lây rồi nên từ giờ tôi sẽ cách li trong phòng làm việc, và chỉ chỉ huy qua điện thoại. Bất kỳ ai cũng không được vào phòng tôi. Anh phải đặt người canh ngoài cửa phòng tôi. Nếu tôi xông ra, các anh nhất định phải còng tôi lại.”

          Cục phó Triệu:

          “Ông đùa phải không?”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Đây là mệnh lệnh.”

          Cục phó Triệu:

          “Dạ!”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Bạch Ý Minh cũng bị truyền nhiễm rồi nhưng để phá được vụ án này không thể thiếu cậu ta được. Nhưng từ giờ trở đi, cậu ta không được sử dụng súng. Súng của cậu ta đang ở cùng chỗ súng của tôi. Lát nữa tôi để ra ngoài cửa, anh cho người đến lấy nhé. Trợ lí của tôi cũng phải cách ly. Còn nữa, tất cả cảnh sát từng tiếp xúc với Tống Sâm và cảnh sát ở phân cục tạm giam, những cảnh sát đã tiếp xúc với ở cự ly gần khi bắt Tào Chinh. Trước hết phải lấy súng của họ rồi cách ly. Đúng rồi, nói cho họ biết đừng nghĩ lung tung, đừng nảy sinh tà niệm.”

          Cục phó Triệu:

          “Dạ….”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Nhớ hết chưa?”

          Cục phó Triệu:

          “Tôi lập tức chấp hành ngay.”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Hãy đem hết mặt nạ phòng độc trong Cục chúng ta ra. Tất cả cảnh sát đều phải đội vào. Nếu không có khẩu trang, anh phải cho người lập tức đi ngay.”

          Cục phó Triệu:

          “Có truyền nhiễm trong không khí sao?”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Chắc vậy.”

          Cục phó Triệu:

          “Tất cả cảnh sát chấp hành nhiệm vụ trên phố, bao gồm cả cảnh sát giao thông đều phải đeo mặt nạ chống độc hoặc khẩu trang phải không?”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Đúng!”

          Bạch Ý Minh thêm một câu:

          “Giờ kêu anh ấy cho người mang cho tôi một bộ mặt nạ phòng độc, để ở cửa đi.”

          Cục trưởng Mãnh truyền lệnh cho Cục phó Triệu.

          Cục trưởng Mãnh vừa đặt điện thoại xuống, chiếc điện thoại khác lại réo vang.

          Cục trưởng Mãnh nhấc ống nghe lên:

          “Tôi đây, xin chào Thị trưởng.”

          Thị trưởng giọng bừng bừng tức giận:

          “Còn chào cái gì? Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Cảnh sát cướp ngân hàng, Phó Thị trưởng thì xâm hại người khác. Thiên tài phá án của anh thì tác oai tác quái trên đường cao tốc, dám đâm nát cái xe của con trai ông A mới mua thành một đống nát bét. Phía trên đã trách tội xuống. Phóng viên nước ngoài đã đánh hơi được, hiện đang chờ tin ở bên ngoài kìa. Báo giới của chúng ta cũng đang điều tra. Hai mươi phút nữa, chính quyền thành phố sẽ phải có cuộc họp báo, anh phải ra nói cho rõ ràng.”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Xin lỗi Thị trưởng, tôi không đi được. Tôi đang bị cách ly.”

          Cục trưởng Mãnh vội báo cáo sơ bộ tình hình cho Thị trưởng.

          Thị trưởng nói:

          “Bệnh thần kinh sao lại truyền nhiễm được?”

          Cục trưởng Mãnh nói:

          “Trước mắt giờ chỉ là dự đoán thôi. Hai mươi phút nữa, tôi sẽ gọi điện cho anh. Họ sẽ tranh thủ làm rõ sự thật trong hai mươi phút.”

          Có tiếng gõ cửa.

          Bạch Ý Minh nấp sau cửa, chỉ để hở một khe. Cảnh sát bên ngoài đang đẩy chiếc mặt nạ phòng độc vào. Cục trưởng Mãnh cũng đi lại, đẩy khẩu súng của mình và của Bạch Ý Minh ra ngoài.

          Cục trưởng Mãnh hỏi vọng ra ngoài:

          “Ai thế?”

          Ngoài cửa đáp:

          “Chúng tôi là Mã Khê và Trịnh Văn Hòa ở Văn phòng 2 ạ, chúng tôi được lệnh tới…”

          Cục trưởng Mãnh nói:

          “Tới giám sát tôi, rất tốt. Các anh có đeo mặt nạ phòng độc không?”

          Mã Khê đáp:

          “Đeo rồi ạ.”

          Cục trưởng Mãnh nói:

          “Nếu tôi định rời văn phòng, các anh nhất định phải khống chế tôi và nhất thiết phải còng tôi lại.”

          “Dạ…”

          Cục trưởng Mãnh:

          “Nghe rõ không?”

          Mã Khê đáp:

          “Rõ.”

          Cục trưởng Mãnh nói với Bạch Ý Minh:

          “Cho anh nội trong hai mươi phút, phải cho tôi một cách lí giải sơ sơ.”

          Bạch Ý Minh nhìn đồng hồ, nói với cục trưởng Mãnh:

          “Giờ đây tôi đi thẩm vấn Tống Sâm và Tào Chinh, anh cứ cho thông báo tới phòng truyền tin. Khi chuyên gia thần kinh tới thì nói ông ta tới phòng chờ tôi.”

          Bạch Ý Minh đeo mặt nạ phòng độc lên.

          Cục trưởng Mãnh dặn dò Bạch Ý Minh:

          “Anh đã bị nhiễm bệnh rồi, nên nhất định phải kìm chế mình đừng để xảy ra sự cố gì. Toàn bộ chuyện phá án giờ nhờ vào anh đấy.”

          Sau khi đội mặt nạ phòng độc lên, Bạch Ý Minh – nom như cái đầu lâu – gật đầu.


Related Posts

  1. Pipilu và siêu vi rút Palana (5)
  2. Pipilu và siêu vi rút Palana (9)
  3. Pipilu và siêu vi rút Palana (10)
  4. Pipilu và siêu vi rút Palana (11)
  5. Pipilu và siêu vi rút Palana (12)

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!